Kiếp Thiên Vận (Dịch)

Chương 51. Nhật Ký Của Bà Ngoại

Phòng sách chẳng có gì nhiều để dọn dẹp. Chỉ là chăn mền hơi lộn xộn một chút, sắp xếp lại là xong.

"Xong rồi, cũng khá muộn rồi. Anh ngủ trước đi, sáng sớm mai chúng ta sẽ xuất phát." Những cử chỉ tự nhiên của Triệu Thiến toát lên khí chất dịu dàng thanh tĩnh chỉ có ở đại tiểu thư khuê các. Tuổi tác của cô ta cũng xấp xỉ tôi, quả thực rất dễ khiến đàn ông rung động.

"Cô cũng ngủ sớm đi, ngày mai đừng có ngủ quên đấy." Tôi mỉm cười trêu chọc cô ấy.

Triệu Thiến hờn dỗi lườm tôi một cái, ngay sau đó lại mỉm cười. "Dạ, được, anh cũng vậy nhé."

Tôi đưa mắt nhìn cô ta bước ra khỏi cửa. Sau khi khóa trái cửa phòng lại, tôi mới mở chiếc vali da của bà ngoại ra.

Đồ đạc trong vali không nhiều, đều là một số xấp vải vóc mới tinh do người khác tặng cho bà ngoại. Bên trong những lớp vải cẩn thận bọc một cuốn vở với dòng chữ phồn thể in trên bìa là "Vở bài tập học sinh tiểu học", cùng vài cái hũ rỗng. Trên mặt hũ chạm trổ chi chít những dòng chú văn. Tôi nhìn qua liền cảm thấy thứ này cao cấp hơn hũ phong hồn của Tiểu Lệ Quỷ rất nhiều. Trong lòng tôi bất giác suy đoán: Đây có lẽ chính là đồ vật mà bà ngoại từng sử dụng.

Tiểu Lệ Quỷ đứng bên cạnh tôi. Khi thấy tôi lấy ra một chiếc hũ phong hồn bị thủng một lỗ nhỏ, nó liền vươn hai tay tới, ôm chầm chiếc hũ rỗng vào lòng rồi không ngừng vuốt ve, lộ ra vẻ mặt buồn bã.

Tôi cảm thấy con quỷ từng sống trong hũ phong hồn rỗng này có lẽ là một người bạn vô cùng quan trọng của Tiểu Lệ Quỷ. Nếu không, nó đã chẳng bộc lộ vẻ mặt như thế này.

Sau đó, tôi lại tìm thấy một chiếc hũ phong hồn bị nứt khác bên trong một lớp bọc khác. Mặc dù trên chiếc hũ này còn dùng cả chữ triện để chạm khắc, nhưng mức độ tàn phá lại càng kinh người hơn, gần như không giữ nổi hình dạng ban đầu.

Tiểu Lệ Quỷ nhìn thấy chiếc hũ này liền thút thít khóc lên. Trong lòng tôi đã lờ mờ đoán ra: Chiếc vali này chính là thứ mà bà ngoại đã mang ra khỏi Tiểu Nghĩa Thôn để đi tìm người khác tính sổ. Còn hũ phong hồn bên trong hẳn chính là những lệ quỷ thực chiến thực thụ được bà ngoại nuôi dưỡng sát bên mình.

Lục tìm xuống phía dưới, tôi lại thấy vài mảnh vỡ của hũ phong hồn được bọc trong lớp vải đỏ lớn. Những mảnh vỡ này nát vụn thê thảm, hệt như bị ai đó ném mạnh xuống đất, đến ngay cả hình dáng cũng chẳng còn lưu lại.

Tôi hoàn toàn có thể tưởng tượng ra sự thảm khốc của trận đại chiến đó, thậm chí là cả cảnh tượng hoành tráng lệ hồn bủa vây, bách quỷ dạo bước giữa ban ngày dưới cái vẫy tay quát tháo của bà ngoại.

Tôi rút chiếc hũ phong hồn đơn giản của Tiểu Lệ Quỷ từ trong túi quần ra, đặt cạnh so sánh. Trong lòng tôi muôn ngàn cảm xúc ngổn ngang đan xen.

Nếu luận về độ tinh xảo của hũ phong hồn thì chiếc hũ này đem so với những cái đã vỡ kia căn bản không hề cùng một đẳng cấp. Một bên là tiểu quỷ, một bên thậm chí rất có khả năng là cấp bậc quỷ vương.

Những lệ quỷ mà bà ngoại mang đi đều vô cùng lợi hại. Bà không nỡ mang Tiểu Lệ Quỷ theo cùng. Có lẽ bà đã sớm biết chuyến đi này lành ít dữ nhiều, một đi không trở lại.

Từng cơn âm phong lạnh lẽo sau lưng tôi bỗng nhiên thổi lên đầy khó hiểu. Tôi biết: Cửu công chúa cũng nổi giận rồi.

Đôi bàn tay tái nhợt của Tiểu Lệ Quỷ không ngừng mơn trớn trên những mảnh vỡ, đôi môi nhỏ mím chặt, nước mắt tuôn rơi hệt như những hạt châu, dường như nó đang nghẹn ngào trong câm lặng. Xem ra từng chiếc hũ phong hồn bị phá hủy đều đã phải trải qua một trận đại chiến vô cùng tàn khốc, mới khiến cho những con quỷ được nuôi dưỡng bên trong tan thành mây khói, hũ phong hồn vỡ nát.

Mà mối quan hệ giữa Tiểu Lệ Quỷ và những lệ quỷ này e rằng không chỉ đơn thuần là bạn bè, có lẽ còn là tình sư đồ, hay thậm chí là cha mẹ.

Tôi vươn hai tay ra, nhẹ nhàng ôm Tiểu Lệ Quỷ vào lòng. "Mối thù này chúng ta nhất định sẽ báo, vay thế nào thì trả thế ấy. Chúng ta sẽ cùng nhau tiễn bọn chúng xuống địa ngục!"

Tiểu Lệ Quỷ tủi thân ôm chặt lấy tôi, lớn tiếng khóc òa lên. Có lẽ, đây chính là lần giao tâm chân chính đầu tiên giữa tôi và nó.

Sau khi dỗ dành Tiểu Lệ Quỷ, tôi bắt đầu cầm lấy quyển vở bài tập tiểu học đã hoen ố ngả vàng của bà ngoại lên. Lật xem vài trang, tôi mới nhận ra: Cuốn vở này lại chính là cuốn bút ký ghi chép cuộc đời bà. Từng dòng từng chữ bên trong đều lưu lại những sự việc mà bà từng trải qua.

Nội dung bên trong bắt đầu ghi chép từ lúc bà ngoại kế thừa đạo thống, kéo dài mãi cho đến trang cuối cùng là lúc bà trở về Tiểu Nghĩa Thôn.

Tính nhẩm tuổi tác của bà ngoại, tôi phát hiện những dòng lý lịch thuở trước vô cùng nhiều, giai đoạn trước năm ba mươi tuổi đã chiếm hơn phân nửa. Tôi không xem kỹ phần này. Còn phần phía sau do có sự góp mặt của tôi nên tôi đã tập trung đọc kỹ hơn. Nội dung phía trên ngoài nét chữ nguệch ngoạc ra thì sự việc được ghi lại cũng vô cùng giản lược.

Điển hình như đoạn ghi chép về Cửu công chúa ở phía sau: "Đạo Tông truyền thừa, thiên chi cửu nữ, chuyển hồn nơi thế gian, cứu nạn mà chết, vạn dân huyết y, cũng thần cũng quỷ, muôn vàn cầu khẩn, hạ giá gả cho cháu ta, thật là may mắn vô cùng."