Lãnh Chúa Cầu Sinh: Từ Tiểu Viện Tàn Tạ Bắt Đầu Đánh Chiếm (Dịch)

Chương 494. Goblin bá chủ một phương trong núi, Vương Hiên xui xẻo

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vương Hiên cũng không để ý, hắn chủ động xuống khỏi Ngựa Thảo Nguyên, đi tới bên cạnh phòng điều khiển và đưa tay phải ra với Tông Thận.

“Xin chào, Tông đại nhân, ta tên...”

Lời còn chưa dứt thì Tông Thận đã chen ngang và cũng chẳng đưa tay ra bắt tay với hắn.

“Đúng là chuyện xấu truyền ngàn dặm, ta nhận ra ngươi Vương Hiên!”

Trên khuôn mặt của Tông Thận lộ ra nụ cười châm biếm nhẹ.

Lời này vừa dứt thì biểu cảm của Vương Hiên trở nên ngượng ngùng, hắn thu tay đang đưa ra về.

Đương nhiên hắn biết chuyện xấu truyền ngàn dặm mà Tông Thận nói là cái gì.

Sững sờ một hồi, Vương Hiên ngượng ngùng cười.

“Ha ha, đó cũng chỉ là lời nói từ một phía, không thể coi là thật được.”

“Nếu như ngài đã nói như thế rồi thì ta sẽ không quấy rầy ngài nữa, để tránh sinh hiềm nghi.”

“Sau này chúng ta sẽ còn gặp lại!”

Hắn không dám nhìn thẳng vào mắt Tông Thận, chỉ giải thích một câu rồi sau đó phất tay leo lên Ngựa Thảo Nguyên chẳng thèm quay đầu lại nhìn, rồi dẫn các chiến sĩ dưới trướng rời khỏi nơi này, đi cực kỳ dứt khoát, không hề có ý muốn dừng lại.

Tông Thận không nói một lời, nhìn qua hắn phất tay rồi rời đi, ánh mắt có hơi lạnh.

Thằng cha này hắn biết, hắn chính là một trong hai lãnh chúa trước kia bị cấm ngôn ở trong kênh khu vực.

Chính là tên Vương Hiên bán đứng đồng đội kia, Tông Thận vẫn còn nhớ như in về chuyện này.

Ban nãy khi hắn nhìn thấy Vương Hiên, thì phía dưới tư liệu xuất hiện một hàng ghi chú thêm màu vàng.

(Lãnh chúa không có ý tốt, sẵn sàng bán đứng tất cả mọi người vì đạt được mục đích của midnh, cực giỏi xu lợi tránh hại)

Đến công lược còn nhắc nhở như thế thì chứng tỏ thằng cha này cũng chẳng phải kẻ tốt lành gì.

Không ngờ lại gặp được ở chỗ này, lúc trước Tông Thận còn lên án hắn ở trong lòng đây.

Nhưng thằng cha này đúng là rất biết xu lợi tránh hại, làm việc quyết đoán, thấy mình biết chuyện của hắn thì lựa chọn rời đi không do dự chút nào.

Mà Tông Thận thì cũng chẳng đi truy kích hắn hay chủ động tấn công.

Đối ngũ của lãnh chúa khó đối phó hơn bầy quái Địa Huyệt nhiều, không những giảo hoạt hơn mà cũng có nhiều thủ đoạn hơn. Cho dù Tông Thận tự tin chắc chắn là sẽ thắng thì đây cũng là một trận chiến rất không có lời.

Bởi vì Tông Thận chỉ có tự tin sẽ đánh thắng chứ không tự tin sẽ chế ngự được bọn họ chỉ trong nháy mắt, nên rất khó tránh không có thương vong. Thế nên thôi thả cho thằng cha này rời đi, lãnh địa của hắn vững như thành đồng, bất cứ lãnh chúa nào muốn xâm nhập thì cũng phải trả giá bằng máu.

“Được rồi, chiến đấu tiếp đi.”

Tông Thận nhìn Vương Hiên nhanh chóng rời đi và nói với Luna, sau đó lại khởi động người máy chịu nặng, kích hoạt Uy Hiếp Ác Ma và bắt đầu vòng tuần hoàn va chạm.

Không bị Uy Hiếp Ác Ma của Tông Thận, chỉ trong một lúc ngăn ngủi thôi mà bầy quái đã bị chia thành ba phần lại có xu thế tụ hợp lại, tiết tấu phản kích của bọn nó cũng trở về ổn định.

Điều này khiến hiệu suất chém giết của các chiến sĩ giảm xuống rất nhiều.

Có thể nói, mặc dù các chiến sĩ mới là chủ lực đánh giết quái vật Địa Huyệt, nhưng kỹ năng Uy Hiếp Ác Ma của Tông Thận mới là pháp bảo chiến thắng lớn nhất.

Lúc này Vương Hiên cưỡi Ngựa Thảo Nguyên dẫn đội đi không hề quay đầu lại, dốc toàn lực chạy nước đại về phía Bắc hơn một kilomet, sau lưng hắn đổ mồ lạnh ròng ròng, ban đầu hắn vẫn còn tâm lý may mắn.

Thế nhưng khi hắn đối mặt với Tông Thận, nhất là khi Tông Thận biết việc làm trái với lương tâm của hắn thì hắn cảm nhận được một luồng áp lực là địch ý rất lớn tới từ Tông Thận.

Hắn cũng không có ý muốn trả thù gì, bởi vì mức độ nguy hiểm khi đánh nhau với lãnh chúa là rất cao, nhất là trong tình huống trực tiếp liều mạng. Chứ càng không cần phải nói thực lực của Tông Thận bày ra như thế, chỉ dựa vào một đội ngũ hai ba mươi người là đã dám tấn công một đám quái vật Địa Huyệt lớn như vậy, đã thế còn chiếm thế thượng phong, có thể thấy được sức chiến đấu hung hãn của hắn.

Hơn nữa Tông Thận chỉ ra ngoài săn giết quái vật Địa Huyệt mà dẫn theo được nhiều chiến sĩ như vậy, vậy thì bên trong lãnh địa của hắn ít nhất còn có hai mươi, ba mươi chiến sĩ nữa. Hắn tưởng tượng ra được kiểu lãnh chúa có thực lực như Tông Thận này thu hoạch được bao nhiêu thứ tốt từ khiêu chiến Địa Huyệt rồi, e là cả lãnh địa đã xây dựng vững như thành đồng từ lâu.

Quy tắc sinh tồn của Vương Hiên chính là xu lợi tránh hại, nên hắn cũng chẳng thấy không cam lòng gì với chuyện này.

Lãnh địa của hắn ở phía Bắc của khu vực, cần phải đi xuyên qua đất Chôn Xương và ở ngay bên cạnh dãy núi.

Một lưng của lãnh địa tựa vào vách đá, đằng trước thì là một rừng cây lớn, lãnh địa của hắn nằm trong rừng cây và bên cạnh ngọn núi nên dễ phòng thủ. Khu rừng cây kia đã bị hắn chặt dọn ra một khu vực hình tròn, hắn chỉ cần bố trí phòng ngự ở trong khe hở của từng là có thể bảo vệ được lãnh địa một cách nhẹ nhàng.

Cộng thêm vị trí hẻo lánh của lãnh địa nên sức hấp dẫn với quái vật Địa Huyệt khá thấp, sau khi bố trí phòng ngự nhất định xong thì hắn chỉ cần để lại bảy, tám binh sĩ là đủ giữ vững được lãnh địa.

Đây chính là ưu thế về địa hình có được lúc được đưa tới đây, lãnh chúa giống hăn thế này cũng có một ít.

Thực lực thật của Vương Hiên sàn sàn với Giang Di, thuộc về nhóm lãnh chúa có trình độ phát triển đã trên trung đẳng.

Sau khi gặp Tông Thận thì hắn cũng không định xuôi Nam tiếp, mà là chọn hướng Bắc, đi dọc theo ngọn núi xem có quái vật Địa Huyệt lạc đàn hoặc bầy quái Địa Huyệt quy mô nhỏ hay không.

Mục đích ra ngoài lần này của hắn rất đơn giản, chính là vì thu hoạch chút điểm tích lũy, nhưng không ngờ lại đụng phải Tông Thận. Trong lòng cũng đang hối hận ban đầu không xử lý cho sạch sẽ để cho tên Triệu Lâm kia trốn thoát, mặc dù sau đó hắn tìm được cơ hội giết chết tên Triệu Lâm kia nhưng dư âm của chuyện này vẫn ảnh hưởng nghiêm trọng tới danh dự của hắn.