Lãnh Chúa Cầu Sinh: Từ Tiểu Viện Tàn Tạ Bắt Đầu Đánh Chiếm (Dịch)

Chương 495. Goblin bá chủ một phương trong núi, Vương Hiên xui xẻo (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mà điều quan trọng nhất là, hắn rất khó lừa gạt sự tín nhiệm của các lãnh chúa khác theo trò cữ nữa. Điều này làm hắn thấy rất khó chịu, lúc trước hắn nếm được ngon ngọt từ việc hợp tác. Do thực lực không đủ không thăm dò di tích được nên sau khi tập hợp được thêm hai người khác nữa là có đủ thực lực để thăm dò.

Mượn danh hợp tác để nuốt trọn một mình chính là con đường phát triển của Vương Hiên. Sau này hắn lại dụ dỗ thêm được mấy vị lãnh chúa rất ít khi xem kênh khu vực cùng thăm dò di tích trong núi kia, sau đó mượn tay Goblin hại chết đồng minh, độc chiếm thu hoạch và chiếm binh sĩ của đồng minh, nhờ thế nên hắn mới phát triển được như ngày hôm nay.

Di tích kia rất là lớn, đáng tiếc lại cách bộ lạc Yêu Tinh quá gần, thăm dò thường sẽ gặp nguy hiểm cực lớn, hắn dẫn người tới tam phen ba bận nhưng cũng mới chỉ thăm dò được một khu vực nhỏ. Di tích này điểm đóng quân tạm thời của quân phòng thủ Liên minh Azshara, dù đã trở thành phế tích, lại đã trôi qua những năm tháng dài đằng đẵng hơn chục nghìn năm, nhưng bên trong vẫn có không ít thứ tốt.

Vương Hiên còn chưa tới được khu vực trung tâm của di tích nhưng đang mở được hai rương bảo vật sắt đen, một rương bảo vật cổ đồng, còn phát hiện một trường cung cấp hiếm, cũng chính cây cung hắn đang mang bên người này.

Nếu có đủ thực lực đối phó bộ lạc Yêu Tinh ở bên cạnh di tích, độc chiếm được cả di tích thì chắc chắn thực lực của Vương Hiên sẽ tăng lên rất nhiều, nên mục tiêu phát triển chủ yếu của Vương Hiên cũng là ở trong di tích đó.

Đương nhiên, muốn thực hiện được mộng tưởng thăm dò hết chỗ di tích kia thì còn cần rất nhiều thời gian nữa.

Bởi vì thực lực của bộ lạc Yêu Tinh kia rất mạnh, cả bộ lạc có chừng mấy ngàn con Goblin, chiếm một khu vực rất lớn trong núi rừng.

Tiểu đội Goblin và tuần tra trinh sát thì phân bố ở trong phạm vi mười, hai mươi kilomet. Đám này có tính xâm lược cực mạnh, Vương Hiên đã từng tận mắt thấy một lãnh địa trong núi bị bộ lạc Yêu Tinh phát hiện.

Không bao lâu lãnh địa này đã phải hứng chịu tấn công của mấy tiểu đội Goblin, ngoài phụ nữ thì tất cả những người còn lại đều bị giết, chặt đứt chân tay và đầu, cắm người vào trong gậy gỗ, còn tay chân và đầu kia thì xỏ với nhau bằng dây đay, thậm chí đám Goblin kia còn nhóm lửa và nướng những tay chân và đầu đó trên đống lửa luôn.

Sau đó thì rắc gia vị và ăn hết như ăn đồ ăn, đầu được nướng chín thì còn được coi như bảo bối, hiến cho phù thủy Shaman Goblin dẫn đội.

Những phù thủy kia xé da đầu đã bị nướng cháy đen ra, để lộ xương đầu còn có tí đỏ tươi ở trong đó rồi lắc điên cuồng.

Sau khi lắc một hồi thì bọn chúng lấy vật liệu ở ngay tại chỗ luôn, chúng cầm đá lớn gõ dọc theo sọ não rồi tháo cả xương sọ ra, để lộ bộ óc đã bị lắc thành đống bột nhão.

Những cái đầu kia còn bốc hơi nóng, ngũ quan trên mặt bị nướng cháy đen nhưng vẫn nhìn được rõ ràng.

Đến loại người bỉ ổi thất đức như Vương Hiên nhìn thấy cũng run rẩy cả người.

Những phù thủy Shaman Goblin kia lại coi thứ đó là sơn hào hải vị, nuốt từng tí từng tí một.

Giống như đang ăn một bát đậu hủ não trơn mềm.

Ăn xong tuỷ não thì bọn chúng ăn đến mắt, tai rồi thịt trên mặt.

Đợi đến khi những Goblin này ăn cơm xong thì đầu lâu kia cũng biến thành một đầu lâu toàn xương bị loại bỏ.

Những cái đầu và chân này còn lại cùng với thây khô đều bị mang về trong bộ lạc, xem như lương thực của bọn chúng.

Còn phụ nữ, mặc dù không bị giết chết rồi ăn nhưng các nàng lại sống không bằng chết.

Những yêu tinh da xanh kia sẽ lột áo giáp và quần áo của các nàng ra, lấy cây gỗ to trói giang rộng hai tay hai chân của các nàng ra, rồi bắt đầu xâm hại không chút kiêng kỵ gì. Sau khi tất cả Goblin đều được xâm hại một lần thì mới mang các nàng về lãnh địa, chất lỏng bẩn thỉu chảy giàn giụa.

Khi chúng nó mang theo những di thể kia trở về thì còn tiện tay cho một mồi lửa đốt kiến trúc của lãnh địa thành tro tàn, thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn và dã man, đối với Goblin thì con người và những sinh vật khác đều chỉ là mồi của nó mà thôi.

Từ đó về sau, Vương Hiên trở nên cực kỳ cẩn thận, rơi vào trong tay của loại quái vật này thì đúng là sống không bằng chết, cho nên Goblin cũng là bá chủ một phương ở trong núi nằm ở phía Bắc.

Từ lúc tới đây cho tới bây giờ, khu vực ở phía Bắc này ít thì cũng có mấy chục lãnh chúa chết trong tay Goblin rồi, kết cục của người nào người nấy đều rất thê lương.

Vương Hiên vừa suy nghĩ miên man vừa dẫn theo các chiến sĩ dưới trướng đi năm sáu cây số về phía Bắc, sau đó bắt đầu đổi tuyến đường về phía Tây, định thử thời vận.

Từ khi anh hùng Địa Huyệt xuất hiện, sự phân bố của những quái vật Địa Huyệt kia không còn tán loạn nữa, chúng bắt đầu hợp thành đoàn, không biết lảng vảng ở nơi nào nên muốn tìm quái vật Địa Huyệt phân tán hoặc bầy quái Địa Huyệt có số lượng ít là rất khó.

Sau khi đi thêm tầm mười cây số về hướng Tây thì cuối cùng Vương Hiên cũng phát hiện được đằng trước có hai Địa Huyệt cách nhau không xa, gần đó cũng không có anh hùng Địa Huyệt và bầy quái khổng lồ, nên hắn có thể ngồi canh ở đây chờ Địa Huyệt cập nhật.

Số lượng cập nhật mỗi một đợt của một Địa Huyệt không nhiều, với thực lực của hắn thì hoàn toàn có thể ứng phó.

Thế là Vương Hiên dẫn đội đi về phía hai Địa Huyệt này, vừa tới gần hai Địa Huyệt, mông ngồi còn chưa ấm thì lại có tình hình mới xuất hiện.

Ở phía Tây xa xa có hai đội kỵ binh cao lớn phóng ngựa chạy đến, những kỵ binh này mặc trọng giáp màu đen, đầu đội một mũ sắt chữ thập mang theo lông chim màu đen, đến chiến mã cũng rất cao lớn, đã thể còn mặc cả hộ giáp nữa.

Hai đội kỵ binh hạng nặng này vọt tới với khí thế hùng hổ, mục tiêu của bọn họ rất rõ ràng, là hắn.

Vương Hiên ngẩn người, cũng chẳng kịp đoán địa vị của đối phương, vội vàng dẫn người chạy trốn.