Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đáng tiếc Ngựa Thảo Nguyên dưới hông không ra gì, mặc kệ là hình thể hay tốc độ thì đều không phải đối thủ của những còn chiến mã trọng giáp này. Sau khi đuổi theo mấy cây số từ Tây sang Đông thì những kỵ binh trọng giáp này vây đám Vương Hiên lại từ cả trước và sau.
Tên cầm đầu rút kiếm song thủ từ sau lưng ra, chĩa vào Vương Hiên từ xa.
Cất giọng trầm muộn chậm rãi nói.
“Giờ ngươi và chiến sĩ của ngươi đã bị chúng ta bắt.”
“Từ bỏ chống cự, phục vụ cho giáo hội, các ngươi sẽ nhận được đãi ngộ tốt.”
“Nhưng nếu cố chống cự thì giết chết không cần luận tội!”
Vương Hiên nhìn trái nhìn phải, tính chút thế cục hiện giờ. Hai đội kỵ sĩ trọng giáp bên phe đối phương, bên hông ngựa treo kỵ thương, sau lưng còn có kiếm song thủ, có hai mươi bốn người, hơn nữa xem xét thêm từ hệ thống lãnh chúa, hắn biết những kỵ sĩ trọng giáp trước mặt này là binh chủng cấp 4, tên là kỵ sĩ cự lực dị đoan.
Mặc dù tin tức của hệ thống lãnh chúa không được kỹ như nhắc nhở công lược của Tông Thận, nhưng cũng cung cấp được một vài thông tin cơ bản.
Đối mặt với hai mươi bốn kỵ sĩ trọng giáp cấp 4 thì Vương Hiên không phải là đối thủ. Cho dù dùng tới một vài đạo cụ thì cũng rất khó lật được thế cục, khi đã đánh rồi thì dù hắn may mắn thoát được, nhưng những chiến sĩ dưới trướng này của hắn e sẽ không còn được mấy mống.
Vài ngày trước gắn cũng nhìn thấy tin tức có một thôn trang bị thế lực của dân bản địa tên là giáo hội Calamity Raven chiếm lĩnh ở trên kênh khu vực, bây giờ thấy hai đội kỵ sĩ trọng giáp này thì hắn đã hiểu ra.
Vương Hiên thầm than xúi quẩy ở trong lòng.
Ký lùm mía, loại chuyện không may thế này lại rơi trúng hắn được.
Xem ra những kỵ sĩ cự lực dị đoan của giáo hội Calamity Raven này muốn bắt lính bọn họ đây mà.
Vương Hiên ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng vẫn chọn đầu hàng, chênh lệch giữa địch và ta quá lớn, cố đối chọi sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm.
Thôi thà cứ tạm thời khuất phục trước, sau đó đợi thời cơ hành động vậy. Dù sao thì lãnh địa của hắn cũng ở chỗ cực kỳ vắng vẻ, có thể tự lo được khiêu chiến Địa Huyệt.
Nghĩ xong xuôi đâu đấy, Vương Hiên giơ hai tay lên.
“Bọn ta đầu hàng, bọn ta bằng lòng phục vụ cho giáo hội!”
Kỵ sĩ cầm đầu gật đầu với vẻ hài lòng.
“Tháo vứt hết vũ khí và áo giáp của các ngươi xuống đất.”
Vương Hiên liếc mắt ra hiệu với thuộc hạ, tất cả mọi người đều làm theo, đều tháo hết vũ khí áo giáp ném xuống đất, chỉ để lại quần lót.
Nhưng Vương Hiên nhân lúc vũ khí để chồng chất lên nhau thì lặng lẽ thu trường cung cấp hiếm của mình vào trong ô chứa đồ.
Tất cả trang bị đều bị kỵ sĩ cự lực dị đoan cướp và cất trong túi thồ ở phía sau Ngựa Shire của mấy kỵ sĩ.
Sau đó, hai đội kỵ sĩ một đội đi trước, một đội đi sau, lấy dây đay buộc gọn dây cương của Ngựa Thảo Nguyên mà đám người Vương Hiên cưỡi, và thế là áp giải bọn họ về phía thôn Oddo.
Theo thời gian trôi qua, toà tháp Raven trong thôn Oddo kia đã bước vào giai đoạn xây dựng cuối cùng, nên bọn họ cần thêm càng nhiều sức lao động tới giúp xây tháp và xây dựng công sự.
Dù sao dân bản địa không thể xây dựng nhanh chóng thông qua một bản vẽ như các lãnh chúa được!
Mấy trăm thôn dân của thôn Oddo đã không có cách nào thỏa mãn được nhu cầu xây dựng của giáo hội Calamity Raven rồi, cộng thêm chuyện ngoài ý muốn nhỏ gần đây.
Trong thời điểm mấu chốt khi quân thảo phạt sắp đến này, giáo hội Calamity Raven cần lượng lớn nhân lực để xây dựng công sự. Bọn họ chuẩn bị sẵn sàng trận địa chiến đấu với quân thảo phạt, ắt phải xây dựng thôn Oddo thành một pháo đài trận địa tạm thời.
Cho nên hai ngày gần đây bọn họ bắt đầu chủ động tuần tra xung quanh thôn Oddo, bất kể là dân bản địa hay là lãnh chúa, bắt được ai thì bắt, không buông tha bất kỳ người lao động nào.
May mà người của giáo hội Calamity Raven này cũng không có ý định sát hại tính mạng gì, chỉ đơn thuần là lôi kéo thanh niên khỏe mạnh mà thôi. Nhưng mà những lãnh chúa bị lôi đi thì xui xẻo rồi. Mặc dù bị bắt đến thôn Oddo, nhưng mà khiêu chiến Địa Huyệt cũng không vì vậy mà kết thúc, lãnh địa của bọn họ sẽ gặp tai họa. May mắn giống như Vương Hiên vậy, vị trí lãnh địa vắng vẻ còn có thể giúp lãnh địa may mắn sống sót, nếu như lãnh chúa có vận khí không tốt thì có thể rơi vào tình trạng lãnh chúa còn sống mà lãnh địa thì không còn nữa, không biết lại xuất hiện thêm bao nhiêu dân tự do nữa.
Một khi tiểu viện lãnh chúa bị công phá, tất cả quyền hạn lãnh chúa đều sẽ bị giải trừ, bao gồm độ trung thành được đặt ra của binh sĩ cũng không còn tồn tại nữa, binh sĩ có giao tình ban đầu tốt thì còn dễ nói, nếu như là binh sĩ chiến đấu phổ thông với độ trung thành bình thường thì khi mất đi sự trói buộc của độ trung thành, rất có khả năng sẽ lựa chọn tự do bay một mình.
Tóm lại lãnh chúa bị giáo hội Calamity Raven lôi kéo tráng đinh, đối với lãnh chúa cũng không phải là chuyện gì tốt.
Chuyện này thì không thể không nói hôm nay quả thật Vương Hiên ra ngoài không xem hoàng lịch, vận xui gõ cửa rồi.
Vốn dĩ sáng sớm khi trời vừa tờ mờ sáng hắn đã ra ngoài, bối rối tìm địa điểm của bầy quái vật Địa Huyệt để kiếm chút điểm tích lũy và kinh nghiệm. Kết quả chưa đánh được bao nhiêu quái vật Địa Huyệt, trước tiên là gặp phải Tông Thận biết được lai lịch của hắn, dựa theo nguyên tắc chọc không nổi thì nhanh chóng chuồn đi, hắn lựa chọn quyết đoán bỏ chạy, sau đó lại gặp phái đội ngũ bắt tráng đinh của giáo hội Calamity Raven, đừng nói là diệt quái, còn không biết sẽ bị làm trễ nãi bao nhiêu ngày phát triển nữa.
Nhưng mà so sánh giữa đối đầu cứng rắn và bỏ trốn thì độ nguy hiểm khi đầu hàng là thấp nhất, dù sao Ngựa Thảo Nguyên của bản thân cũng chạy không lại chiến mã Trọng Đà của đối phương.
Chỉ có đồ ngốc mới dựa vào đội ngũ chỉ có mười mấy người toàn là chiến sĩ cấp hai ba tạo thành để đối đầu trực diện với hai mươi bốn người của hai đội kỵ binh hạng nặng cấp bốn.