Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Vĩnh viễn đừng tin tưởng bất cứ ai!"
"Vĩnh viễn đừng tin tưởng bất cứ ai!"
"..."
Tiếng la hét điên cuồng, tiếng gầm gừ thê lương, tiếng nói mớ trầm đục, đủ loại âm thanh vặn vẹo, hỗn loạn tràn vào màng nhĩ.
Chu Huyền dốc hết toàn lực, đột ngột mở bừng hai mắt, cả người như một chiếc lò xo bật phắt dậy khỏi giường.
"Hộc... hộc..."
Chu Huyền há miệng thở dốc, mồ hôi lạnh đã ướt sũng lưng áo.
Thế mà lại bị bóng đè, là do dạo này thức đêm giao đồ ăn nhiều quá nên kiệt sức sao? Khoan đã, không đúng! Tối hôm qua lúc đang giao hàng, một chiếc xe ben vượt đèn đỏ tông thẳng tới, mình không tránh kịp, vậy thì bây giờ mình đang...
Chu Huyền lắc mạnh cái đầu đang ong ong, đầu óc vẫn còn hơi choáng váng.
Bóp chép... bóp chép...
Trong màn đêm tối đen như mực không thấy rõ năm ngón tay, chẳng có lấy một tia sáng. Bên tai hắn thỉnh thoảng lại vang lên tiếng bóp chép như tiếng nhai nuốt, thoang thoảng trong không khí còn có mùi gì đó rất khó ngửi.
Cái quái gì thế?!
Chu Huyền giật thót mình, vội vàng quờ quạng quanh gối. Hắn nhanh chóng tìm thấy một chiếc điện thoại. Mượn chút ánh sáng yếu ớt từ màn hình, hắn đưa mắt nhìn quanh rồi ngẩn người.
Giường tầng có bàn học bên dưới, sách vở xếp chồng chất, quần áo vứt lộn xộn...
Đây không phải là bệnh viện, cũng chẳng phải nhà hắn, mà là một căn phòng ký túc xá bốn người tiêu chuẩn.
Trong bóng tối, Chu Huyền miễn cưỡng nhận ra hoàn cảnh ký túc xá từng rất quen thuộc này. Trong lòng hắn vô cùng chấn động, vội vàng nhìn lại chiếc điện thoại, gắt gao nhìn chằm chằm vào màn hình.
Thời gian hiển thị là hai giờ rưỡi sáng, còn ngày tháng năm...
Bây giờ đang là học kỳ hai của năm hai đại học?
Nhìn kỹ lại thì đây rõ ràng là chiếc điện thoại đời cũ mà hắn đã dùng suốt bốn năm đại học.
Liếc khóe mắt sang bên cạnh, hắn thấy một hộp sạc tai nghe Bluetooth nằm cạnh gối. Đây là món đồ hắn đặc biệt chuẩn bị để bớt bị ảnh hưởng bởi tiếng ngáy của bạn cùng phòng, sau khi tốt nghiệp thì không biết đã vứt đâu mất rồi.
Bóp chép... bóp chép...
Âm thanh đó phát ra từ chiếc giường ở phía bên kia lối đi.
Chu Huyền dán mắt nhìn sang. Ánh sáng điện thoại quá yếu ớt, hắn chỉ có thể lờ mờ thấy một bóng người đang nằm sấp trên giường, không biết đang ăn cái gì.
Thì ra là Vương Hoa...
Tên này vẫn giống y hệt trong trí nhớ, lúc nào cũng thích thức dậy ăn đêm.
Mình thật sự đã trọng sinh rồi!
Chu Huyền mỉm cười.
Quá khứ từng trải qua lần lượt xẹt qua trong tâm trí. Hắn vẫn còn nhớ rõ mồn một, sau khi tốt nghiệp, vì đầu tư thất bại nên công ty khởi nghiệp vừa mới thành lập của hắn không những phá sản mà còn phải gánh một khoản nợ khổng lồ.
Hắn đành phải cắn răng bán mạng làm việc theo phúc báo 996, đến tối còn phải đi giao đồ ăn làm thêm. Kết quả là trong một lần đi giao hàng gặp tai nạn, cuộc đời cũng theo đó mà đi đời. Đến lúc tỉnh lại lần nữa thì đã quay về thời đại học.
Hơi tiếc thật, chỉ cần một tháng nữa thôi là mình gần như đã trả hết nợ... Nhưng bây giờ thế này cũng tốt, mọi thứ lại có thể bắt đầu lại từ đầu! Mình nhớ rất rõ những mốc thời gian quan trọng của vô số sự kiện, dựa vào lợi thế biết trước tương lai, chắc chắn mình có thể bước lên đỉnh cao cuộc đời!!
Ánh mắt Chu Huyền sáng rực. Hắn hơi kích động nắm chặt nắm đấm, định bụng sáng mai sẽ về quê bán nhà ngay lập tức để lấy số vốn đầu tiên, trước mắt cứ kiếm vài mục tiêu nhỏ đã.
Chu Huyền vô cùng hưng phấn, chỉ là hắn thấy đầu óc cứ ong ong, suy nghĩ không được nhạy bén cho lắm, trong lòng còn có một cảm giác căng thẳng khó tả. Hắn đang định rời giường ra ban công hóng gió, nhân tiện nhìn ngắm lại khung cảnh vườn trường.
Đột nhiên, tầm nhìn của hắn xuất hiện dị tượng. Không biết từ lúc nào, trước mắt hắn bỗng hiện ra một dòng chữ nhỏ phát sáng.
[Điểm Linh tính: 50]
Chu Huyền giơ tay quơ quơ trước mặt, lại liên tục đảo mắt, nhưng dòng chữ nhỏ màu xanh nhạt đó vẫn luôn tồn tại.
Cái quái gì thế? Không lẽ là công năng đặc dị gì đó sao? Dù sao thì mình cũng đã trọng sinh rồi, có thêm chút dị năng chắc cũng không quá đáng đâu nhỉ?
Chu Huyền không hề lo lắng mà ngược lại còn thấy vui mừng.
Bóp chép... bóp chép...
Tiếng nhai nuốt bên tai ngày càng lớn, nghe như đang ngấu nghiến ăn tươi nuốt sống vậy. Mùi khó ngửi tràn ngập trong không khí cũng càng lúc càng nồng nặc, khiến người ta chỉ muốn nôn mửa.
"Đậu xanh! Vương Hoa, cậu đang ăn cái quái gì thế?"
Chu Huyền thật sự không chịu nổi cái mùi ngày càng nồng nặc này nữa nên buột miệng hỏi.
Rung... Rung...
Tiếng điện thoại rung chợt vang lên, một tin nhắn được gửi tới. Chu Huyền tiện tay mở khóa điện thoại lên xem.
[Đường Chính: Chu Huyền, nếu cậu đã tỉnh lại, tuyệt đối đừng nói chuyện, đừng phát ra bất cứ âm thanh nào!]