Liên Kết Tương Lai, Giết Xuyên Tận Thế!

Chương 2. Vĩnh Viễn Đừng Tin Tưởng Bất Cứ Ai 2

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Một tia dự cảm chẳng lành cực kỳ nhạy bén lướt qua trong đầu. Chu Huyền còn chưa kịp suy nghĩ nhiều thì khóe mắt đã loáng thoáng thấy một bóng đen khổng lồ đè ép tới, ngay sau đó trước mắt tối sầm lại.

Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, hắn lờ mờ thấy trước mắt dường như lại hiện ra vài dòng chữ nhỏ.

[Bạn đã chịu sát thương chí mạng.]

[Điểm sinh mệnh của bạn đã cạn kiệt.]

[Bạn đã chết.]

...

...

"Vĩnh viễn đừng tin tưởng bất cứ ai!"

"Vĩnh viễn đừng tin tưởng bất cứ ai!"

"..."

Chu Huyền chợt bừng tỉnh.

Á! Đau đầu quá... Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Lại bị bóng đè sao? Giấc mơ lồng trong giấc mơ à?

Chu Huyền day day trán, chỉ thấy đầu óc choáng váng, căng tức, tư duy càng trở nên trì trệ hơn. Hồi lâu sau hắn mới tỉnh táo lại được.

Hắn sờ soạng tìm chiếc điện thoại bên gối, hai giờ rưỡi sáng.

Trong tầm nhìn, dòng chữ nhỏ màu xanh nhạt vẫn còn đó, nhưng đã có chút khác biệt so với lúc trước.

[Điểm Linh tính: 30]

Cái này rốt cuộc là thứ gì?

Chu Huyền cảm thấy đầu vẫn hơi đau.

Nhớ lại dòng chữ nhìn thấy trước khi mất đi ý thức, hình như mình... đã chết rồi?

Bóp chép... bóp chép...

Cảm nhận tiếng nhai nuốt quái dị bên tai cùng với cái mùi khó ngửi kia, Chu Huyền quay đầu nhìn sang chiếc giường đối diện, chỉ thấy một luồng cảm giác quỷ dị len lỏi trong lòng.

Rung... Rung...

Điện thoại lại rung lên.

[Đường Chính: Chu Huyền, nếu cậu đã tỉnh lại, tuyệt đối đừng nói chuyện, đừng phát ra bất cứ âm thanh nào!]

Chu Huyền ý thức được có điều chẳng lành, ngẩng đầu nhìn về phía chiếc giường nằm sát giường mình ở cuối phòng.

Trong bóng tối, hắn chỉ có thể lờ mờ thấy được một bóng người. Đường Chính dường như đang cuộn tròn cả người trong chăn, không có lấy một chút động tĩnh.

Dự cảm bất an trong lòng càng thêm mãnh liệt, Chu Huyền vội vàng trả lời tin nhắn:

[Tình hình gì thế? Cậu có chuyện gì thì cứ nói thẳng ra đi.]

Rung... Rung...

[Đường Chính: Tạm thời tôi không kịp giải thích với cậu đâu, cậu cứ nhớ kỹ trước đã, tuyệt đối đừng phát ra bất cứ âm thanh nào! Vương Hoa đã chết rồi, người tiếp theo chính là cậu đấy!]

Cái gì?!

Chu Huyền vô cùng kinh hãi, nhưng khi hắn nhìn về phía chiếc giường đối diện một lần nữa, cuối cùng hắn đã phát hiện ra điểm bất thường.

Cái bóng đen đang nằm sấp trên giường kia quá mức khổng lồ, rõ ràng là không hề khớp với vóc dáng của Vương Hoa. Còn cái mùi khó ngửi trong không khí nữa, nó càng lúc càng buồn nôn và xộc thẳng vào mũi.

Đây là... mùi máu tanh?

Tim Chu Huyền đập liên hồi. Hắn nhớ lại cảnh mổ lợn từng thấy ở trong làng hồi nhỏ.

Một con lợn béo ị bị mổ phanh bụng, ruột non ruột già lộn xộn trào ra cùng với máu tươi, cái mùi tanh tưởi buồn nôn xộc thẳng vào mũi đó sao mà giống với bây giờ thế?

Đáng lẽ mình phải nhận ra sớm hơn mới phải, sao lại chậm tiêu đến mức bây giờ mới phản ứng lại kia chứ?!

Bóp chép...

Bóp chép...

Trong không gian đen đặc tĩnh mịch, tiếng nhai nuốt vang lên rõ mồn một, thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng hừ hừ quái dị, hệt như một loài dã thú đang gặm cắn huyết nhục.

Trong đầu Chu Huyền chợt nảy ra một câu hỏi.

Nếu kẻ trên chiếc giường đối diện không phải là Vương Hoa thì sẽ là ai?

Đối phương lại đang ăn cái gì?

Chu Huyền không dám nghĩ tiếp nữa.

Sự bất an tột độ dâng lên lấp đầy lồng ngực, dạ dày cồn cào, một luồng cảm giác buồn nôn trào thẳng lên cổ họng. Nhưng hắn không dám phát ra tiếng động nên lại phải cố nuốt ngược vào trong.

Rung... Rung...

Điện thoại lại rung lên.

[Đường Chính: Trong phòng ký túc xá của chúng ta có một con quái vật, nhưng chỉ cần cậu không phát ra tiếng động thì tạm thời sẽ không sao. Vương Hoa chính vì ngáy to quá nên mới bị nó ăn thịt luôn đó.]

Âm thanh?

Âm thanh!!

Tiếng rung không phải cũng là âm thanh sao?!

Đầu Chu Huyền "ong" lên một tiếng, hắn vội vàng chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.

Căn phòng ký túc xá cuối cùng cũng chìm vào yên tĩnh.

Thế nhưng, Chu Huyền kinh hoàng phát hiện ra.

Tiếng nhai...

Đã biến mất rồi.

Điều khiến hắn cảm thấy rợn tóc gáy hơn nữa là bóng người khổng lồ vừa mới nằm sấp trên chiếc giường đối diện, thế mà...

Biến mất rồi?

Biến mất rồi!!

Quái vật sao lại biến mất rồi?

Chẳng lẽ vì tiếng rung điện thoại liên tục vừa rồi đã thu hút sự chú ý của nó?

Trong lòng Chu Huyền dâng lên một luồng ớn lạnh, vội vàng đảo mắt nhìn quanh nhưng lại không phát hiện ra điểm gì bất thường.

Không biết là do quá căng thẳng hay vì lý do gì, Chu Huyền cảm thấy đầu óc mình càng lúc càng lú lẫn.

[Đường Chính, cậu có nhìn thấy con quái vật đó không? Sao nó lại biến mất rồi?]

Chu Huyền cứng đờ ngón tay gửi xong tin nhắn, đầu óc rối bời.

Tình huống mở màn sai bét rồi!

Chu Huyền nhớ rất rõ, trong suốt bốn năm đại học của mình chưa từng gặp phải chuyện như thế này, sao vừa mới trọng sinh về thì mọi thứ lại thay đổi hết cả rồi?