Mạo Tính Lang Gia

Chương 23. Đạo Đãi Khách (2)

Trong lòng Vương Dương thấp thỏm, vốn dĩ không biết gặp mặt là phúc hay họa nên đương nhiên hắn sẽ không giục. Nhưng Tiết đội chủ thì không nhịn nổi nữa, lấy hết can đảm tiến lên đập cửa.

Người mở cửa vẫn là gã mặt lạnh kia, Tiết đội chủ ôm quyền hỏi: “Dám hỏi tiên sinh, chủ nhân nhà ngươi nói thế nào?”

“Không biết.”

“Không biết? Thế... thế này là có ý gì? Danh thiếp đã đưa vào chưa?”

Gã mặt lạnh trực tiếp đóng cửa lại.

“Mẹ kiếp.” Tiết đội chủ không nhịn được chửi thề một tiếng, “Thứ chó cậy gần nhà!”

Lão nhìn sang Vương văn thư: “Ngươi nói xem, bọn họ có ý gì?”

“Bình tĩnh, bình tĩnh đi. Lần trước ta đến Giang Lăng, nghe nói Pháp tào tham quân trong quận tới bái phỏng công tử của Hà Đông Liễu thị, từ sáng sớm tinh mơ đợi mãi đến tận khi trăng lên, đợi ròng rã suốt một ngày đấy! Cuối cùng đến một ngụm trà cũng chẳng được uống! Ngươi nghĩ mà xem, đó là Pháp tào tham quân đấy! Quan to biết chừng nào! Đợi cả ngày trời còn chẳng được gặp mặt! Lang Gia Vương thị bắt chúng ta đợi cũng là chuyện thường thôi.”

Tiết đội chủ lập tức xìu xuống, nhưng bỗng nhiên phản ứng lại: “Không đúng! Đây không phải bắt chúng ta đợi, mà là bắt Vương công tử đợi!”

Hai người cùng nhìn sang Vương Dương, trong lòng bắt đầu tự suy tính.

Vương Dương cũng thấy kỳ quái. Chỉ dựa vào một tấm danh thiếp thì không thể phân biệt được thật giả, huống hồ mình còn đính kèm một bài thơ ngắn khơi gợi sự tò mò. Dù không lập tức mời vào thì thế nào cũng phải mời vào cửa ngồi đợi, đó mới là đạo đãi khách chứ! Làm gì có chuyện để khách đứng ngoài đường thế này?

Vương Dương dù không hiểu nhưng hắn bắt đầu nghĩ đến một khả năng khác: *Nếu không gặp được, đối với mình chẳng phải lại là chuyện tốt sao?*

Mấy người lại đợi thêm hơn một canh giờ nữa, đợi đến mức mỏi lưng chồn gối, mặt trời lặn về tây mà bên trong vẫn không có bất kỳ động tĩnh nào. Cứ như vậy, ngay cả Đinh Cửu nhìn Vương Dương bằng ánh mắt cũng đã khác lạ, còn Tiết đội chủ và Vương văn thư đã sớm lùi sang một bên, thì thầm to nhỏ với nhau. Chỉ có Hắc Hán là vẫn đứng bên cạnh Vương Dương, cung kính như thường.

Tiết đội chủ nói nhỏ: “Thằng nhãi này chẳng lẽ là giả thật? Nhưng cho dù là giả thì cũng nên ra nói một tiếng chứ.”

Vương văn thư trầm ngâm: “Giả thì cũng chưa chắc. Nhưng cho dù là thật thì trong các đại tộc chi phái chằng chịt, vinh nhục cao thấp cách biệt một trời một vực cũng chẳng có gì lạ. Nhìn thấy danh thiếp rồi mà vẫn lạnh nhạt thế này, e rằng người này không phải cành cao gì rồi.”

“Nhưng không phải nhị thúc của hắn làm quan to Tán kỵ sao?”

“Nhị thúc hắn là Tán kỵ thị lang, chứ hắn thì không phải.”

Vương văn thư liếc nhìn Vương Dương:

“Nói không chừng là đệ tử sa sút từ xó xỉnh nào tới, mượn danh đầu nhị thúc để ra oai thôi! Nói là nhị thúc, ai biết là nhị thúc ruột thịt hay là loại thúc thúc bắn đại bác tám tầm không tới? Hơn nữa ngươi nhìn hắn xem, đợi lâu như thế mà chẳng có chút tính khí nào, làm gì có vẻ gì là con em quý tộc! Gọi hắn là công tử bột đúng là đề cao hắn quá! Xem ra ngươi và ta đều bị hắn lừa rồi!”

Lúc này Vương Dương cũng nhận ra mình đã phạm sai lầm!

Khác với sự sốt ruột bất an của bọn Tiết đội chủ, Vương Dương trong lòng vốn bài xích việc gặp mặt Lang Gia Vương thị, lại cảm thấy không gặp được có khi lại là chuyện tốt. Cho dù phải gặp thì gặp muộn một chút mình còn có thêm thời gian chuẩn bị, cớ sao lại không vui? Cho nên hắn đợi rất kiên nhẫn. Lại hoàn toàn quên mất mình đang sắm vai một quý tộc công tử, làm gì có đạo lý đứng im thin thít ngoài cửa đợi thế này?!

Tuy nhiên, sai lầm đôi khi tận dụng tốt lại thu được hiệu quả bất ngờ.

Hắn liền bày ra bộ dạng ngoài mặt mạnh bạo nhưng trong lòng chột dạ, tức giận quát: “Vương Thái có gì ghê gớm chứ! Ta kính lão là bậc tôn trưởng nên mới giữ lễ đứng đợi, thế mà lão lại ngạo mạn, chuộng kẻ trên dẫm kẻ dưới như vậy! Thấy nhà ta không đắc thế liền lạnh nhạt thế này! Sao biết ngày sau ta không thể một bước lên mây? Không gặp thì thôi! Không thèm đợi nữa!”

Tiết đội chủ nghe Vương Dương nói vậy, cõi lòng nguội ngắt một nửa.

Hóa ra rốt cuộc lại là một “kẻ sa sút” trong Lang Gia Vương thị, đúng là bị Vương văn thư đoán trúng phóc!

Vừa định mở miệng, Vương văn thư đã kéo lão lại nói: “Được, vậy sau này có dịp sẽ lại cùng công tử tới cửa bái phỏng. Chúng ta xin phép cáo từ trước.” Nói xong liền nháy mắt với Tiết đội chủ.

Tiết đội chủ hiểu ý, cũng ôm quyền: “Phải, sau này có dịp lại cùng công tử tới.”

Không đợi Vương Dương kịp phản ứng, hai người đã vội vã rảo bước rời đi. Đinh Cửu gọi với theo: “Đội chủ! Thế còn bọn thuộc hạ thì sao?”

Tiết đội chủ không thèm quay đầu lại, phất tay nói: “Cũng cho ngươi nghỉ năm ngày phép, về nhà thăm nhà đi.”

Sau khi hai người đi xa, Tiết đội chủ vội hỏi: “Lão Vương, ngươi làm cái gì vậy? Chẳng lẽ chúng ta cứ thế bỏ đi sao?”

Vương văn thư hỏi ngược lại: “Không đi thì làm gì? Chẳng lẽ còn muốn rước cái của nợ ấy về hầu hạ cơm bưng nước rót? Lương thực của chúng ta vốn đã không đủ, cho nhiều thì người ta không cảm kích, cho ít thì tất sinh oán hận. Cá khô của ngươi còn mấy con? Trứng gà thì ta không lấy ra nổi nữa đâu.”

Tiết đội chủ nghe nhắc tới cá khô liền vội nói: “Phải phải phải, tuyệt đối không thể mang về nữa!” Nhưng lại có chút lo lắng: “Nhưng vạn nhất hắn là giả thì sao? Chúng ta cũng mặc kệ à?”

“Thế vạn nhất hắn là thật thì sao? Ngươi không sợ liên lụy đến hai chúng ta à? Dù sa sút thì người ta vẫn là Lang Gia Vương thị, đắc tội với hắn làm gì? Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, đằng nào thật hay giả cũng chẳng mang lại lợi lộc gì cho chúng ta, hà tất phải ôm rơm rặm bụng?”