Tiết đội chủ nghĩ cũng phải, lại hỏi: “Vậy chuyện này có báo lên không?”
“Đương nhiên phải báo! Trước kia không báo là vì muốn kiếm chút bổng lộc, bây giờ đã thấy rõ không có xơ múi gì thì mau chóng phủi tay, để bên trên tự lo liệu. Như vậy sau này cho dù có xảy ra chuyện gì cũng không liên quan tới chúng ta.”
“Nhưng ngộ nhỡ cuối cùng chứng thực hắn là giả, bên trên lại truy cứu chuyện chúng ta thả người chạy mất...”
Vương văn thư nhìn Tiết đội chủ, trên mặt lộ nụ cười quái dị: “Chúng ta đâu có thả người, chẳng phải vẫn để lại hai tên binh sĩ đó sao?”
Tiết đội chủ vỗ đùi một cái định quay lại: “Thế thì ta phải dặn dò bọn họ một tiếng.”
Vương văn thư giữ Tiết đội chủ lại: “Ôi đội chủ của ta ơi, còn dặn dò cái gì nữa? Nếu người ta là thật, ngươi dặn bọn chúng trông chừng, chẳng phải lại đắc tội người ta sao?”
“Nhưng nếu là giả, không dặn trước, bọn chúng thả người đi thì tính sao?”
Vương văn thư cười: “Đó là do bọn chúng tự mình sao nhãng chức vụ, liên quan gì đến ngươi và ta?”
Tiết đội chủ ngẩn ra một lúc, sau đó ha hả cười lớn: “Vẫn là cái đám đọc sách các ngươi thâm hiểm thật!”
[1]: Môn đệ Lang Gia Vương thị tuy cao quý nhưng không đồng nghĩa với việc tất cả con em đều giàu sang đắc thế. Trong nội bộ gia tộc, phân nhánh khác nhau thì cảnh ngộ cũng khác biệt một trời một vực.
Đinh Cửu nghe những lời Vương Dương nói, lại nhìn thái độ của Tiết đội chủ và Vương văn thư, trong lòng cũng hiểu được bảy tám phần. Nhưng hai ngày nay gã chạy đôn chạy đáo hầu hạ, tốn không ít công sức, thực sự không cam lòng chịu cảnh trắng tay. Huống hồ ngộ nhỡ vị tiểu công tử bột này còn có nước cờ sau thì sao? Lúc này gã liền ướm hỏi: “Vương công tử, tiếp theo chúng ta đi đâu?”
Vương Dương thấy cuối cùng cũng cắt đuôi được Tiết đội chủ và Vương văn thư, trong lòng mừng thầm, bèn chuẩn bị làm một lèo tống khứ nốt hai tên quân sĩ còn lại, thế là hắn có thể hoàn toàn khôi phục sự tự do rồi!
Muốn đuổi người thì làm thế nào?
Vay tiền chứ sao!
Hắn giả bộ thở dài: “Ta tạm thời chưa có chỗ nào để đi, thế này đi, ngươi cho ta mượn ít tiền trước, đợi người của nhị thúc ta đến đón, ắt không thiếu phần chỗ tốt cho ngươi.”
Đinh Cửu vừa nghe thấy mượn tiền, quả thực khóc không ra nước mắt!
Gã rốt cuộc đã hiểu tại sao Tiết đội chủ và Vương văn thư lại chạy nhanh hơn thỏ rồi. Hóa ra vị tiểu gia này chỉ là một kẻ biết chém gió!
Đường đường là Lang Gia Vương thị vào thành Kinh Châu mà còn phải mở miệng vay tiền mình, đủ thấy đã túng quẫn đến mức độ nào rồi!
Gã méo mặt cười gượng: “Công tử đùa rồi, tiểu nhân làm gì có tiền chứ!”
Vương Dương tiếp tục thi triển tuyệt kỹ ăn vạ: “Không có tiền thì sắp xếp cho ta một chỗ ở cũng được! Vừa vặn ta đang đói, đi đi đi, mời bản công tử ăn một bữa cơm trước đã!”
Đinh Cửu sợ đến mức run bắn người, vội vàng nói lia lịa: “Vương công tử, nhà tiểu nhân còn có việc, xin phép về trước một chuyến, sau này lại đến hầu hạ công tử!” Nói xong liền co cẳng chạy mất hút.
Vương Dương thầm cười trong bụng, quay sang Hắc Hán, nở nụ cười rạng rỡ: “Hay là ngươi cho ta mượn ít tiền tiêu tạm?”
Hắc Hán không hề do dự, từ trong vạt áo lấy ra một bọc vải nhỏ, hai tay dâng lên: “Công tử, đám binh hộ chúng tiểu nhân rất ít khi được phát tiền lương, tiểu nhân không có nhiều tiền, chỉ tích cóp được ba mươi ba văn, đây là toàn bộ gia tài rồi, xin công tử nhận lấy mà dùng.” Thần sắc cung kính hết mực.
Vương Dương ngẩn người, chớp chớp mắt, thầm nghĩ: *Đây là chiêu trò gì vậy?*
*Hình tượng kẻ sa sút của mình rõ ràng đến thế, chẳng lẽ y không nhìn ra?*
*Hay là do Tiết đội chủ và Vương văn thư sắp đặt? Trước khi xác minh thân phận thực sự của mình thì không cho phép mình thoát khỏi sự giám sát?*
Nghĩ đến khả năng sau, Vương Dương cắn răng, cầm lấy bọc vải nhỏ nói: “Đi, chúng ta đi ăn cơm trước.”
Hắc Hán có chút khó xử nói: “Công tử, chút tiền này quả thực không nhiều, ngay cả một bữa ăn tươm tất cũng không đủ, huống hồ ăn xong còn phải thuê chỗ trọ, thế thì càng không đủ.”
Vương Dương cố ý muốn dọa Hắc Hán chạy mất, liền bày ra bộ dạng bám chặt lấy y: “Hiện tại ta vừa đói vừa mệt, chuyện ăn ở đều do ngươi thu xếp cả đấy.”
Hắc Hán suy nghĩ một chút: “Nếu công tử không chê thì có thể đến nhà tiểu nhân ở tạm.”
“Đến... đến nhà ngươi?”
“Vâng, nhà tiểu nhân cách thành Kinh Châu không xa, công tử có thể tới nhà tiểu nhân dùng cơm nghỉ ngơi.”
Vương Dương giả vờ mừng rỡ: “Vừa vặn quá, ta đang không có chỗ dừng chân, trên người lại chẳng có tiền, ta sẽ ở tạm nhà ngươi!”
Hắc Hán không hề bị dọa chạy như Vương Dương tưởng tượng, ngược lại còn ôm quyền, nghiêm túc nói: “Tiểu nhân nhất định sẽ dốc hết sức mình chăm sóc chu đáo cho công tử!”
Vương Dương:???
*Tình huống gì thế này?!*
*Thế này mà cũng không dọa chạy được sao?!*
*Là do người này quá ngốc nghếch hay là nhận lệnh chết từ cấp trên?*
*Rốt cuộc là ai đang nắm đằng chuôi ai đây?*
...
Vương Dương ôm bụng đầy nghi hoặc đi theo Hắc Hán ra khỏi thành, càng đi người qua lại càng thưa thớt, đường sá càng lúc càng hẻo lánh.
Cảnh giác trong lòng Vương Dương tăng vọt!
*Tên này không phải lén lút làm mấy trò buôn người hay bắt cóc tống tiền đấy chứ? Thời cổ đại tuy không có chuyện mổ lấy nội tạng, nhưng bắt cóc và dụ dỗ lừa gạt thì không hề ít. Trong Hán Nhạc Phủ có một bài Bình Lăng Đông: “Bình Lăng đông, tùng bách đồng, bất tri hà nhân kiếp Nghĩa Công. Kiếp Nghĩa Công, tại cao đường hạ, giao tiền bách vạn lưỡng tẩu mã...” chính là viết về chuyện bắt cóc tống tiền đấy thôi!*
*Chẳng lẽ y nhắm trúng thân phận Lang Gia Vương thị của mình, muốn bắt cóc rồi tống tiền Vương gia?!*