[1]: Từ tiểu thư bắt nguồn từ thời Tống, vốn chỉ những nữ tử có thân phận thấp kém. Đến giữa và cuối thời Nguyên mới dùng để gọi những nữ tử chưa chồng của các gia đình phú quý. Thời Nam Bắc triều, thường gọi đối tượng sau là “nương tử”, “nữ lang” hoặc trực tiếp nói là nữ nhi nhà ai đó. Nhưng tư liệu khẩu ngữ lưu lại từ thời Nam Bắc triều so với thời Tống Nguyên thực sự quá ít, nói không chừng lúc bấy giờ trong dân gian tự có cách gọi khác mà hiện tại không biết mà thôi.
[2]: Có học giả cho rằng nương tử trước thời Tống chuyên chỉ nữ tử chưa chồng, thực ra chưa chắc. Mở đầu bài “Tế Thôi thị ngoại sinh nữ văn” của Liễu Tông Nguyên chính là “Thúc cữu Tông Nguyên, tế vu nhị thập lục nương tử chi linh”, người cháu gái này đã kết hôn. Lại ví dụ như “Triều Dã Thiêm Tái”: “Lương Nhân Dụ làm Kiêu Vệ Tướng quân, trước sủng hạnh một tỳ nữ, thê tử Lý thị rất ghen tuông và tàn ác, trói tỳ nữ lại đánh vào đầu. Tỳ nữ khóc lóc kêu lên: “Kẻ dưới đê tiện, thế không tự do, nương tử khóa cổ, khổ độc biết bao!” Chữ “nương tử” này là cách tỳ nữ gọi nữ chủ nhân, cũng là đã kết hôn. Tuy nhiên những ví dụ trên đều là văn hiến thời Đường, cụ thể vào thời đại Nam Bắc triều, văn hiến không đủ để chứng minh, vẫn chưa đủ để kết luận lúc bấy giờ “nương tử” có chuyên chỉ thiếu nữ chưa chồng hay không.
[3]: “Lễ Ký” viết: “Nam tử hai mươi tuổi đội mũ và đặt tự.” Đây là trạng thái lý tưởng của Chu lễ. Nhưng ngay cả trong thời Xuân Thu đã có người không tuân thủ, xuống đến thời Ngụy Tấn trở về sau, lại càng giống như tờ giấy lộn, có rất nhiều trẻ em dưới mười tuổi đã đặt tự, thậm chí không thiếu những ví dụ vừa sinh ra đã đặt tự. Ví dụ như “Tấn Thư - Nguyễn Phu truyện”: “Phu lúc mới sinh, cô của y lấy câu “Hồ nhân diêu tập vu thượng doanh” trong “Lỗ Linh Quang Điện phú” của Vương Diên Thọ mà làm tự vậy.”
Nhạc Bàng giải thích cho Vương Dương: “Trong ngõ đó là nơi ở của Tuệ Tự sư thái, cực kỳ tinh thông trà đạo, năm xưa Dự Chương Vương xuất trấn Kinh Châu, rất mực lễ kính bà, Dự Chương Vương phi còn theo bà thụ thiền pháp...”
Dự Chương Vương?
Vương Dương nhớ lại thần sắc cực kỳ tôn sùng của Lý tư khi nhắc đến Dự Chương Vương.
Hóa ra ngài ấy từng trấn thủ Kinh Châu.
“Tạ tứ nương tử cứ năm ngày lại đến một lần, theo bà học trà đạo, mỗi lần đúng hai canh giờ là ra, cực kỳ chuẩn giờ, không biết hôm nay sao lại chậm trễ?”
Nhạc Bàng lắc đầu, lẩm bẩm tự nói: “Tuệ Tự sư thái đã lâu không gặp khách ngoài, ta từng gửi bái thiếp, nhưng không được cho vào cửa. Cũng chỉ có nữ tử huệ chất lan tâm như Tạ tứ nương tử, mới nhận được sự ưu ái của bà. Tạ nương tử quả thực bất phàm a!”
Nhạc Bàng trên mặt nở nụ cười, chậc chậc cảm thán vài câu, ngay sau đó lại có chút ủ rũ, vỗ vỗ ngực nói:
“Tạ nương tử không biết lúc nào thì về kinh, bức thư này của ta giấu trong ngực hai tháng trời, e là vĩnh viễn không đưa được đến tay nàng rồi.”
Vương Dương ra chủ ý cho y: “Ngươi gửi đến nhà nàng a.”
“Làm gì có chuyện đơn giản như vậy! Người làm như thế không biết có bao nhiêu, nhưng ngay cả ải tỳ nữ cũng không qua được! Còn có kẻ chặn xe trên đường đưa thư, xông vào nhã gian tửu lâu đưa thư, thậm chí còn có kẻ dùng diều giấy để đưa! Chiêu gì cũng có! Nhưng người ta chính là không nhận, cho dù không cẩn thận nhận được, cũng tiện tay vứt đi, nhìn cũng không thèm nhìn, haiz.”
Nhạc Bàng thở dài một tiếng, uống cạn chén rượu.
Vương Dương chớp chớp mắt, chậm rãi nói: “Thực ra... muốn để nàng đọc thư... cũng không phải chuyện gì khó.”
“Bốc phét.” Nhạc Bàng xùy một tiếng, không coi là thật.
Vương Dương cười mà không nói.
Nhạc Bàng từ từ ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chằm Vương Dương: “Ngươi nói thật sao?”
“Đương nhiên là thật.”
“Nhưng... Nhưng muốn để nàng đọc thư, thì trước tiên phải đưa thư đến tay nàng đã.”
“Đương nhiên, không đưa đến thì đọc thế nào?” Vương Dương mang dáng vẻ tính trước kỹ càng.
Nhạc Bàng càng thêm nghi hoặc: “Nhưng cho dù đưa đến tay nàng, nàng cũng không đọc a!”
Vương Dương mỉm cười nói: “Cho nên a, phải khiến nàng không thể không đọc.”
Nhạc Bàng nhảy cẫng lên, kích động đến mức toàn thân run rẩy: “Cầu Vương huynh giúp ta! Nếu có thể khiến nàng đọc thư của ta, ta nguyện... ta nguyện một tháng không ăn thịt!”
Vương Dương không nhịn được cười, còn tưởng vị huynh đài này định phát đại nguyện gì, kết quả lại là một tháng không ăn thịt!
Hắn cảm thấy tiểu mập mạp này khá thú vị, làm người nhiệt thành, tâm cơ không sâu, mặc dù có vẻ hơi cuồng idol, nhưng đáng để kết giao bằng hữu. Đương nhiên, đây chỉ là ấn tượng ban đầu của hắn, cụ thể làm người ra sao, còn cần phải xem xét sau này.
“Chuyện này ta giúp ngươi làm, nhưng ta cũng có một việc muốn nhờ, ta đang rỗng túi, muốn mượn ngươi hai ngàn tiền, ngày sau nhất định trả ngươi.”
Nhạc Bàng sững người một chút, dường như không ngờ Vương Dương lại mượn tiền y, nhưng rất nhanh liền nói: “Nếu ngươi thực sự có thể làm thành, hai ngàn này coi như thù lao, không cần trả!”
Hắc Hán nghe mà mừng rỡ. Lúc trước y còn không hiểu Vương công tử lãng phí thời gian nói chuyện phiếm ở đây làm gì, bây giờ thấy hắn trong chốc lát đã gom được hai ngàn tiền, không khỏi vô cùng khâm phục hắn.
Được không hai ngàn tiền cố nhiên là tốt, nhưng Vương Dương lại không muốn chiếm tiện nghi:
“Tiền ta nhất định phải trả. Vừa rồi ngươi kéo ta lại không cho ta qua đó, lại kể cho ta nghe nhiều chuyện như vậy, ân tình này ta ghi nhớ. Giúp ngươi đưa thư, là chuyện tiện tay, cần gì thù lao? Chúng ta đã nói chuyện ân tình, thì không bàn chuyện giá cả. Nếu không phải ta thực sự đang cần tiền gấp, thì hai ngàn này cũng không mượn ngươi.”