Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Khi đám quân sĩ đang cười cợt, cung tên cũng không còn nhắm thẳng vào ba người nữa. Tráng hán vốn là kẻ dám nghĩ dám làm, đột nhiên gã co chân chạy biến về hướng tây, miệng còn gào lớn:

"Chạy mau về hướng đông đi! Các ngươi nhớ giấu kỹ tiền bạc đấy!"

Câu nói này của gã chứa đựng hai tầng ý đồ hiểm độc. Một là khiến Vương Dương và gã thiếu niên tuấn mỹ chạy về hướng đông để phân tán sự chú ý của quân sĩ. Hai là ngầm ám chỉ với đám lính rằng trên người Vương Dương có tiền, giá trị truy bắt cao hơn gã nhiều.

Gã tráng hán tính toán không tồi, nhưng thực tế triển khai lại hoàn toàn chệch hướng. Đầu tiên là Gã thiếu niên tuấn mỹ vì quá hoảng loạn, chẳng còn phân biệt nổi đông tây nam bắc, cứ thế cắm đầu chạy theo sau lưng tráng hán.

Thứ hai là Vương Dương vẫn đứng yên tại chỗ không hề nhúc nhích. Chẳng phải hắn không muốn trốn, mà hắn thừa hiểu đối phương có tới chín người, lại trang bị cung tên, xác suất thoát thân thành công là quá thấp.

Cuối cùng, tráng hán đã đánh giá thấp tốc độ phản ứng của quân sĩ và sự lợi hại của binh khí lạnh.

Gã vừa chạy được vài bước, một mũi tên sắc lẹm đã cắm phập ngay trước mũi chân! Theo bản năng, tráng hán giơ cao hai tay, không dám chạy thêm bước nào. Gã thiếu niên tuấn mỹ cũng sợ tới mức đứng khựng lại.

"Chạy đi! Tiếp tục chạy xem nào! Đây là cung gỗ dâu, ngươi có chạy thêm hai mươi bước nữa ta cũng bắn hạ ngươi như bắn thỏ thôi! Hai thằng ranh con này gan lớn thật, xem lão tử hành hạ các ngươi thế nào!"

Thập trưởng chỉ tay một cái, bốn tên quân sĩ sải bước tiến lên, chia làm hai nhóm thô bạo đè nghiến tráng hán và gã thiếu niên tuấn mỹ xuống. Gã tráng hán gào lên: “Ta biết nấu muối! Nấu muối tinh! Ta có thể... Á!"

Lời còn chưa dứt, bụng dưới của gã đã bị chuôi đao nện một cú trời giáng, đau đến mức không sao đứng thẳng nổi.

Cùng lúc tráng hán kêu la, Gã thiếu niên tuấn mỹ cũng gào khóc: “Phong cấp thiên cao viên khiếu ai! Chử thanh sa bạch điểu phi hồi! Vô biên lạc mộc..."

Ngay sau đó, gã cũng chịu chung số phận với tráng hán. Chuôi đao nện thẳng vào miệng khiến môi gã sưng vù, răng lợi đầy máu tươi.

Gã không sao hiểu nổi, tại sao người khác xuyên không thì phong lưu khoái lạc, còn mình lại thê thảm thế này! Rõ ràng mình mới là nhân vật chính mà!

"Hai đứa nó hét cái gì thế?" Thập trưởng nghi hoặc hỏi.

Gã tráng hán cầm mâu đứng bên cạnh cũng đầy vẻ khó hiểu: Hình như một đứa nói nó bán muối? Còn đứa kia đang hát hò gì đó?"

Cái gọi là "liếc mắt đưa tình cho kẻ mù xem", hai kẻ xuyên không thi triển "tuyệt kỹ", đổi lại không phải sự trọng dụng mà là những cú đấm tàn bạo. Nguyên nhân không chỉ vì đám quân sĩ là quân thô lỗ, mà còn do khác biệt thời đại.

Thời bấy giờ, dân chúng chỉ biết đến muối vàng, muối trắng; phân loại theo hình thái thì có muối bột, muối hạt, muối rời. Làm gì có khái niệm "muối tinh"? Thậm chí từ "muối tinh" còn chưa hề xuất hiện trong ngôn ngữ đương thời.

Nếu đem muối tinh hiện đại đặt trước mặt đám lính này, bọn chúng tự nhiên sẽ coi là bảo vật. Nhưng chỉ dựa vào lời nói suông thì đừng trách đám "nhà quê" này không thể thấu hiểu được.

Còn về bài "Đăng Cao" của Đỗ Phủ, tuy là kiệt tác ngàn thu, nhưng trong bối cảnh thời đại này, thơ bốn chữ, năm chữ mới là chính thống. Thơ bảy chữ đa phần chỉ là lời ca dao nhạc phủ, dù có văn sĩ sáng tác cũng chỉ như muối bỏ bể, không thể sánh được với thơ ngũ ngôn.

Nếu có bậc thông tuệ thi thư ở đây, có lẽ họ sẽ muốn nghe gã thiếu niên tuấn mỹ đọc tiếp, nhưng đám quân sĩ tại đây đều là những gã thô kệch. Ngay cả gã mặt đen biết mặt chữ cũng chẳng nghe ra được ý vị trong thơ, nói gì đến kẻ khác.

Thập trưởng chỉ tay về phía Vương Dương: “Bắt nốt tên này lại. Đứa này trông có vẻ ngoan ngoãn, Đội chủ chắc chắn sẽ thích."

Hai tên quân sĩ sải bước về phía Vương Dương, vươn bàn tay hộ pháp định chộp lấy cánh tay hắn!

Vương Dương biến sắc, lùi lại một bước, trợn tròn mắt, dùng hết sức bình sinh gào lớn: “Ta là con cháu Lang Nha Vương thị, kẻ nào dám phạm đến ta, diệt cả tộc!"

Tiếng gầm này được Vương Dương ấp ủ đã lâu, cũng đã chuẩn bị tâm lý "không thành công thì thành nhân". Như con sói hoang đường cùng, thú dữ dốc sức đấu tranh, tiếng hét vang lên như sấm nổ giữa trời quang, khí thế như hổ gầm báo rống, chấn động đến mức hai tên quân sĩ phải ngẩn người.

Cái gọi là "diệt tộc" có nghĩa là tru di cả họ. Câu quát của Vương Dương giống như ném một quả bom, khiến tất cả mọi người đều ngơ ngác.

Mọi ánh mắt đổ dồn vào Vương Dương, nhất thời không ai nói lời nào. Để nói ra lời nói dối này, Vương Dương đã cân nhắc kỹ lưỡng.

Trước đó, dựa vào âm vận học, hắn đoán mình đang ở thời Trung cổ. Vừa rồi có kẻ nhắc đến "Bắc điệp", nên rất có thể đây là thời đại Nam Bắc đối lập, và vị trí của hắn đang thuộc lãnh thổ phương Nam.

Dù thời Đông Ngô hay cuối thời Đường cũng có thế cục Nam Bắc đối trọng, nhưng xét về thời gian thì không dài bằng thời Nam Bắc triều. Vì vậy, hắn đánh cược mạng sống vào khả năng đây là thời Nam Bắc triều.

Đó là thời đại của các sĩ tộc môn phiệt, khoảng cách giữa quý tộc và bình dân cực kỳ nghiêm ngặt. Con em danh gia vọng tộc hô mưa gọi gió, còn dân đen bị coi như trâu ngựa. Nếu mạo danh sĩ tộc thành công, chắc chắn sẽ trấn áp được đám quân lính này!

Thế nhưng danh gia phương Nam có rất nhiều, Vương - Tạ - Viên - Tiêu, Cố - Lục - Chu - Trương, có thể liệt kê ra một danh sách dài dằng dặc. Rốt cuộc nên giả mạo tộc nào?

Vương Dương nghĩ, đã mất công giả mạo thì chi bằng chọn ngay sĩ tộc đứng đầu Giang Tả — Lang Nha Vương thị!

Hắn nhớ trong các nghiên cứu lịch sử, Lang Nha Vương thị luôn là tộc có số lượng quan lại từ ngũ phẩm trở lên đông đảo nhất suốt từ thời Đông Tấn đến Nam Trần. Địa vị chính trị của họ dù có lúc thăng trầm nhưng luôn xứng đáng là đệ nhất cao môn.

Mạo nhận họ Vương ở Lang Nha là an toàn nhất.

Tất nhiên, sự "an toàn" này cũng chỉ là tương đối. Nếu rơi vào lúc Vương Độn tạo phản, hoặc dưới thời nhà Tôn Ngô, thì mạo danh Vương thị có khi lại lợi bất cập hại. Chưa kể các sĩ tộc đều có gia phả hộ tịch rõ ràng, đâu có dễ giả mạo như vậy!

Hơn nữa, Vương Dương còn chẳng biết chính xác mình đang ở triều đại nào, làm sao thêu dệt chi tiết cho khớp?

Nói tóm lại, rủi ro là cực lớn. Nhưng để giữ lấy cái mạng và sự tôn nghiêm, trong lúc cấp bách, hắn chỉ có thể liều mạng đánh cược một phen.

Thập trưởng ngẩn người một lát, rồi không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Nếu trong miệng gã có nước, chắc chắn đã phun ra xa cả trượng.

Đám quân sĩ cũng đồng thanh cười ha hả, dường như coi Vương Dương là một trò cười lớn nhất thiên hạ.

Thập trưởng cười đến gập cả người, chỉ tay vào Vương Dương:

"Ngươi... cái thằng ranh con nhà ngươi thật đúng là dám bịa chuyện! Nhìn cái bộ dạng nghèo kiết xác của ngươi xem, có đầu thai tám kiếp nữa cũng chẳng lọt được vào cửa Vương gia đâu, ha ha ha ha!"

Nghe lời Thập trưởng, Vương Dương lại thấy nhẹ nhõm. Điều hắn lo nhất là đám người này chưa từng nghe danh Lang Nha Vương thị. Phản ứng của chúng chứng tỏ hắn đã đặt cược đúng chỗ!

Thời đại hắn xuyên không tới chính là Đông Tấn Nam triều!

Nhưng đúng là "người đẹp vì lụa", Vương Dương ăn mặc quá rách rưới, thắt lưng còn chẳng có, chỉ buộc tạm một sợi dây thừng. Đừng nói là người của Vương thị, ngay cả dân thường ăn mặc còn khá hơn hắn. Nếu không giải thích hợp lý chuyện trang phục, vở kịch này không thể diễn tiếp.

Vương Dương lúc đầu tự nhận là Phù lãng nhân, giờ lại nói là người của Vương thị, vốn dĩ rất khó tin. Nếu là kẻ tâm trí kém cỏi, hẳn sẽ vội vàng giải thích tại sao lời nói trước sau bất nhất, nhưng Vương Dương không hề có ý định đó, hắn chỉ cười lạnh một tiếng:

"Ta nghèo ư? Một cây san hô tùy tiện trong nhà ta cũng đủ mua đứt mạng của tất cả các ngươi, mà ngươi dám bảo ta nghèo?"

Hắn thản nhiên liếc nhìn bộ đồ trên người mình, chậm rãi nói: “Bộ y phục này là ta thay ra để lẩn tránh bọn giặc cướp. Các ngươi không nhìn người mà chỉ nhìn áo, bảo sao mắt mù tâm tối."

Nói xong, hắn lắc đầu thở dài đầy vẻ ngán ngẩm.

"Lão tử không rảnh nghe ngươi bốc phét!" Thập trưởng đanh mặt lại, "Lão Tam, Đinh Cửu, đè nó lại, vả cho nó mấy cái vào mồm!"

Hai tên quân sĩ ép sát về phía Vương Dương. Hắn vẫn đứng yên không động đậy, cười khẩy:

"Hai người các ngươi nếu muốn bị tru di tam tộc thì cứ việc bước tới."

Lão Tam và Đinh Cửu thấy Vương Dương đứng vững như bàn thạch, lời lẽ đanh thép, trong lòng không khỏi do dự.

Thập trưởng mắng chửi: “Các ngươi ngu à! Còn tin nó? Cho dù thật sự là người của Lang Nha Vương thị thì cũng chẳng thể tùy tiện diệt tộc người khác! Rõ ràng là tên dân đen này mạo danh! Đạo lý đơn giản thế mà không nhìn ra?"

"Ha ha ha ha!" Vương Dương ngửa mặt lên trời cười lớn, dường như Thập trưởng vừa kể một câu chuyện nực cười nhất thế gian.

Thực tế, kẻ đang diễn trò cười chính là Vương Dương, còn Thập trưởng nói đúng. Vương Dương thầm thừa nhận lời dọa "diệt tộc" hơi quá đà. Chỉ là lúc đó hắn quá sợ hãi, lại muốn trấn áp quân sĩ ngay lập tức nên mới thốt ra lời đó. Nếu có thời gian chuẩn bị, hắn chắc chắn sẽ thêu dệt lời nói dối khéo léo hơn. Nhưng tình thế cấp bách, chẳng thể suy tính chi li.

Giờ đây, hắn buộc phải tìm cách lấp liếm cho tròn lời nói dối này.