Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cô lái xe hàng về bãi đỗ xe ở cổng sau của khách sạn, nhân lúc xung quanh không có người mà cất hết vàng vào siêu thị.
Hệ thống: [Tinh… kiểm tra được vàng: 1.300.000 gam.]
[Tiến độ mở khóa trước mắt: 20%.]
Một lần lấy ra quá nhiều trang sức sẽ không tiện giải thích với nhóc lắm mồm, ngày mai mình sẽ lén lút đến cửa hàng đó một chuyến nữa để bán nhiều hơn.
Cô trả lại chìa khóa xe hàng cho đồng chí trong khách sạn rồi quay trở về phố thương mại gặp hai người kia.
Có điểm cống hiến mà Mạc Ngôn An cho, ba người cứ nhìn thấy món đồ mà mình thích là quẹt thẻ mua sắm, còn mua cả quà cho Lăng Chiêu Duệ và Tô Lưu Viễn.
Trên cơ bản các cửa hàng đều cung cấp dịch vụ giao hàng về tận nhà, Giang Phỉ để lại địa chỉ khách sạn, sau đó đi tìm nhà hàng ăn cơm trưa.
Đi dạo hơn nửa ngày, bọn họ chọn một nhà hàng Trung Tây kết hợp to nhất.
Nhưng vừa mới bước lên bậc thang đã nghe thấy một tiếng phì cười: “Mấy người ăn được không?”
Vưu Thừa Vũ nhìn ba người Giang Phỉ với vẻ chế giễu: “Đây không phải nhà hàng mà ai cũng có thể tới được đâu.”
“Muốn vào trong còn phải xem thân phận, phải kiểm tra xem điểm cống hiến trong thẻ có đủ chi trả cho món thấp nhất hay không nữa đấy.”
“Mấy người các cô có biết điểm cống hiến là gì không?”
“Đồ nhà quê!”
Anh ta đã điều tra bối cảnh của Giang Phỉ rõ ràng rồi.
Một đội viên bình thường của đội cứu trợ trong đồn trú an toàn, nghe nói còn có mối quan hệ ông chủ và nhân viên với Mạc Ngôn An.
Chỉ với loại thân phận này, có tư cách gì mà khoa trương với anh ta?
Nghĩ đến sự lạnh nhạt đã phải chịu đựng ở cổng ra vào ngày hôm qua, lửa giận trong lòng Vưu Thừa Vũ lại bùng lên, anh ta đi lên bậc thang, dặn dò nhân viên phục vụ ở cửa nhà hàng: “Lau mắt cho sáng một chút, đừng có để mấy người nào đó cầm thẻ thông hành mạo danh thành thẻ cống hiến đi vào.”
Cả ngày Vưu Thừa Vũ ăn chơi thác loạn trong căn cứ, gần như nhân viên của các cửa tiệm đều biết bản mặt này của anh ta.
Nhân viên phục vụ cung kính đáp: “Vâng thưa cậu Vưu.”
Đột nhiên một chiếc thẻ màu đen đập vào mắt nhân viên.
“Kiểm tra thế nào?” Giang Phỉ giơ thẻ cống hiến ra.
“Cần dùng thiết bị đặc biệt quét chip trên thẻ.”
Nhân viên phục vụ cầm chiếc thẻ định đi quét nhưng khi nhìn thấy đằng sau tấm thẻ in ba chữ cái màu vàng “MNA.”
Là tên viết tắt chữ cái đầu tiên trong tên của cậu chủ Mạc.
Đây là thẻ cống hiến của cậu chủ Mạc.
Trong căn cứ cũng không có người nào dám trộm đồ của cậu chủ Mạc cho nên đối phương chính là bạn của cậu ta.
“Xin lỗi thưa cô, tôi không biết cô có quen cậu chủ Mạc.” Nhân viên phục vụ trả lại thẻ cống hiến bằng hai tay rồi ân cần đẩy cửa lớn: “Mời cô đi theo tôi vào trong.”
“Ừm, nhớ đừng cho con chó miệng phun toàn cứt vào nhà hàng, làm ô nhiễm không khí.”
Giang Phỉ cố tình liếc xéo nhìn Vưu Thừa Vũ ở phía đối diện, dẫn Lục Dục và Tiêu Sơ Hạ vào trong nhà hàng.
Lúc đi ngang qua Vưu Thừa Vũ, Tiêu Sơ Hạ còn làm mặt quỷ: “Lêu lêu lêu, đồ rác rưởi!”
Vưu Thừa Vũ tức giận ôm ngực.
Mấy đứa nhà quê này thật quá đáng!
Mỗi người chỉ có một chiếc thẻ cống hiến, dựa theo cống hiến đối với căn cứ để đổi thành điểm cống hiến, tương đương với tiền trước khi tận thế, có thể sử dụng trong ăn, mặc, ở, đi lại.
Người đã từng làm ra không vít việc có giá trị đối với căn cứ giống như Mạc Ngôn An, điểm cống hiến phải tính theo trăm triệu, hoàn toàn có thể tung hoành ở căn cứ này.
Sao Mạc Ngôn An lại đưa một thứ quan trọng như thế cho một nhân viên?
Lẽ nào bọn họ thật sự có gian tình?
Không được!
Vì em gái nhà mình, Vưu Thừa Vũ vốn muốn đổi sang chỗ khác ăn cơm lập tức đi vào nhà hàng.
Ba người Giang Phỉ ngồi ở bàn sát bên cửa sổ tầng một.
Chiếc bàn bên cạnh lối đi để trống, Vưu Thừa Vũ trực tiếp đi qua đó ngồi lên tiếng chất vấn Giang Phỉ: “Tại sao Mạc Ngôn An lại cho các người thẻ cống hiến?”
“Liên quan quái gì đến anh.”
“Không dám trả lời, phỏng chừng là cô mượn tấm thẻ đó chứ gì.” Vưu Thừa Vũ khích Giang Phỉ.
Thấy người ta không để ý đến mình, thậm chí còn chẳng nói câu nào, anh ta càng lúc càng cảm thấy suy đoán của mình không sai.
Bị anh ta nói đúng rồi nên mới chột dạ!
Nhưng không biết con ả quê mùa này đã dùng cách gì để mượn được thẻ của Mạc Ngôn An.