Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Không thể tra được lịch sử chi tiêu của thẻ cống hiến nhưng có thể tra được số dư.
Nếu Mạc Ngôn An phát hiện ra con ả quê mùa này tiêu rất nhiều điểm cống hiếm mà cô còn không trả lại được, đảm bảo sẽ trừng trị đối phương.
Vưu Thừa Vũ lập tức gọi nhân viên phục vụ tới để gọi món, ngón tay chỉ: “Trang này với trang này, mỗi món một suất cho tôi.”
“Tôi không giống mấy người nào đó, mượn thẻ cống hiến của người khác ra ngoài tiêu xài, muốn ăn gì cũng không dám gọi.”
“Nghe nói thực phẩm ở thành phố Thanh Dương rất thiếu thốn, đã bao lâu rồi các người chưa được ăn rau xanh tươi rồi?”
Anh ta nghĩ cách muốn kích thích Giang Phỉ tiêu xài.
Kết quả Giang Phỉ hoàn toàn không mắc câu mà chỉ gọi số lượng đủ cho ba người bọn họ ăn.
Nhưng cứ cố tình Vưu Thừa Vũ vẫn chưa chịu thôi mà tiếp tục ngồi bên cạnh lải nhải không ngừng.
Ồn chết đi được!
Không chỉ Giang Phỉ thấy phiền mà Lục Dục cũng đã nổi lên sát ý.
Tiêu Sơ Hạ còn bịt cả tai lại.
Sao có người còn nói lắm hơn cả cô ta nữa vậy?”
Nhân lúc nhân viên phục vụ bưng món lên, Giang Phỉ hỏi: “Căn cứ có cho dùng súng không?”
Cô muốn thịt ngay con ruồi bên cạnh kia.
Nhân viên phục vụ sững sờ sau đó khéo léo đáp: “Không thưa cô.”
“Căn cứ nghiêm cấm toàn bộ các trận đánh nhau ẩu đả với bất cứ lý do gì, nếu bị phát hiện, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.”
Ẩn ý ở đây là lén lút ra tay sẽ không sao.
Nhưng trong nhà hàng nhiều tai mắt, không thích hợp dùng vũ lực.
Không đánh được vậy thì khiến con ruồi này tức giận bỏ đi thôi.
Giang Phỉ ra hiệu cho nhân viên phục vụ rời đi, cô mượn nhờ chiếc balo để lấy ba chai nước khoáng trị giá hơn sáu mươi vạn ra để lên bàn.
Trên thân chai khảm hơn trăm viên kim cương trắng và đen.
Kim cương bắn ra tia sáng lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời, khiến Vưu Thừa Vũ nhìn thấy mà hơi gai mắt.
“Không phải có người chỉ có thể uống nước bình thường trong nhà hàng đấy chứ?”
Giang Phỉ liếc mắt nhìn cốc nước chanh trên bàn của Vưu Thừa Vũ, liên tiếp chậc chậc ba tiếng còn lắc đầu.
Động tác lộ rõ sự khinh bỉ đó cực kỳ có lực sát thương, Vưu Thừa Vũ lập tức không thốt ra được một câu nào nữa.
Anh ta muốn giở giọng mỉa mai Giang Phỉ đang dùng hàng giả, nhưng cứ cố tình trước khi tận thế anh ta đã từng uống nước khoáng của hãng này rồi.
Chai trên bàn của Giang Phỉ là hàng thật, anh ta không thể làm được đến mức nói dối không chớp mắt.
Vưu Thừa Vũ gọi nhân viên phục vụ tới với vẻ không cam lòng: “Đổi thành cốc kim cương cho tôi.”
Nhân viên phục vụ: “Xin lỗi thưa cậu Vưu, nhà hàng chúng tôi chỉ có mỗi cốc thủy tinh và cốc trà thôi.”
“Cái nơi rẻ rách gì vậy? Đến ngay cả một cái cốc tốt cũng không có!”
Giang Phỉ lại nhìn qua: “Chậc, làm khó nhân viên phục vụ, chẳng trách người ở ngoài kia lại nói như thế.”
Tiêu Sơ Hạ và Lục Dục cũng trưng vẻ mặt “hóa ra là như vậy.”
Sau đó, Giang Phỉ lại chậc chậc và lắc đầu tiếp.
Không nói một lời nói xấu nào hết nhưng Vưu Thừa Vũ lại cảm thấy mình vừa bị chửi tơi bời tan tác.
Nhất là khi nhân viên phục vụ cũng nhìn anh ta với phức tạp.
Vưu Thừa Vũ không ở lại được nữa, vừa định rời khỏi nhà hàng thì tiếng giày cao gót cộp cộp gõ xuống nền nhà vang lên.
“Anh, sao anh lại ngồi ghế dài, không lên phòng bao trên tầng sao?”
Nữ sinh đi qua đó chính là người đã mua trang sức của Giang Phỉ.
Nhớ ra chủ quán thu mua trang sức đã gọi cô ta là “cô Vưu…” ánh mắt của Giang Phỉ chợt trở nên vi diệu.
Vậy mà thằng ngu ngốc này lại có một đứa em gái đáng yêu?
Tiêu Sơ Hạ cũng có suy nghĩ y chang.
Nữ sinh rất lịch sự lại xinh đẹp, ấn tượng đầu tiên của Giang Phỉ và Tiêu Sơ Hạ đối với cô ta đều rất tốt.
“Bị bọn nhà quê chọc tức!” Vưu Thừa Vũ tức tối nói.
Hôm nay anh ta đã đồng ý sẽ ăn cơm trưa với em gái nhưng ai ngờ lại gặp được Giang Phỉ ở chỗ nên tức quá mà quên mất.
Vưu Vũ Hi cũng nhìn thấy Giang Phỉ, cô ta mừng rỡ vẫy tay chào hỏi: “Trùng hợp quá, chúng ta lại gặp nhau nữa rồi.”
Vưu Thừa Vũ: “Mấy người quen nhau sao?”
“Vừa mới gặp ở quán trang sức một lần, trang sức mà em đang đeo được quý cô đây bán cho đó, không chỉ rẻ mà kiểu dáng cũng đẹp nữa.”
Giang Phỉ chọc tức Vưu Thừa Vũ: “Em gái anh quan tâm chuyện kinh doanh của tôi, một hơi mua hết sạch hết hơn trăm vạn gam vàng, rất nặng đấy.”