Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vừa nghĩ đến tiền của nhà mình rơi vào túi con nhỏ quê mùa này là sắc mặt của Vưu Thừa Vũ xanh mét, anh ta kéo Vưu Vũ Hi sải bước ra khỏi nhà hàng.

Vưu Vũ Hi không hiểu gì cả: “Anh, em vẫn chưa chào tạm biệt quý cô kia mà, anh kéo ra ngoài làm gì?”

“Sau này em không được tiếp xúc với Giang Phỉ nữa! Có khả năng cô ta với Mạc Ngôn An có quan hệ không đàng hoàng đấy!”

Vưu Thừa Vũ nói hết toàn bộ những gì mà mình biết cho đối phương nghe.

Nghe thấy Giang Phỉ có nghi án là tình địch của mình, sẽ cướp Mạc Ngôn An đi, Vưu Vũ Hi tức anh ách nói: “Lần sau em gặp cô ta nhất định sẽ không cười với cô ta nữa!”

Vưu Thừa Vũ: “…”

Em gái anh ta chỉ có mỗi bản lĩnh này thôi.

Trong nhà hàng.

Tiêu Sơ Hạ vô cùng tiếc nuối: “Một cô gái đáng yêu như thế sao lại là em gái của thằng ngốc Vưu Thừa Vũ đó chứ.”

“À đúng rồi chị gái, cô có nước khoáng khảm kim cương từ khi nào vậy?”

“Tối qua Mạc Ngôn An cho.” Giang Phỉ thản nhiên vung nồi.

Lục Dục ngồi đối diện với cô cúi đầu ăn cơm mà không vạch trần.

Anh đã từng thấy loại nước khoáng này trong siêu thị của hàng xóm rồi.

Ăn cơm trưa xong, ba người Giang Phỉ quay về khách sạn Mạc Thị.

Đồ mà bọn họ mua đã được mang đến quầy tiếp tân ở tầng một, chất thành một ngọn núi nhỏ, lọc phần quần áo và giày dép của các đồng chí ra, kêu nhân viên phục vụ mang lên tầng để mọi người tự chọn.

Giang Phỉ và các đồng đội cũng bê đồ thuộc về mình lên nhà xe di động.

Đều là một vài món đồ chơi nhỏ linh tinh, còn có vũ khí và quà cáp đến khi đó sẽ mang về nhà cho các bạn.

Vừa mới xuống khỏi xe nhà di động thì đám người Mạc Ngôn An cũng lái xe về đây.

Cục trưởng Ninh và Từ Thiên Nghiêu tươi cười, rõ ràng đã đàm phán ổn thỏa với trưởng căn cứ rồi.

Mạc Ngôn An nói với chú Lưu: “Ông tiễn cục trưởng Ninh và đội trưởng Từ lên tầng đi, tôi có chuyện tìm chị Giang Phỉ.”

Mạc Ngôn An đi đến trước mặt Giang Phỉ và nhìn về phía Lục Dục với Tiêu Sơ Hạ ở bên cạnh: “Có thể cho chúng tôi chút không gian riêng được không?”

Hai người kia quay về khách sạn đợi Giang Phỉ.

“Chị Giang Phỉ, trưởng căn cứ đã đồng ý cứu trợ đồn trú an toàn, dược phẩm và vật tư cần khoảng hai đến ba ngày mới có thể sắp xếp lên xe xong.”

“Tôi dự định ngày kia sẽ xuất phát đến Vũ thành lấy hàng, từ Bắc Kinh lái xe đến đó và vòng ngược về mất khoảng ba đến bốn ngày, cô chắc chắn sẽ không kịp về đây tập trung với cục trưởng Ninh cho nên tôi tới hỏi ý kiến của cô trước.”

“Nếu cô muốn về đồn trú an toàn cùng đám người cục trưởng Ninh thì tôi sẽ nói với trưởng căn cứ đợi thêm vài hôm nữa hẵng chất hàng.”

“Không cần, cứ để bọn họ đi trước, đồn trú an toàn cần lô thuốc và vật tư này.”

Giang Phỉ có hơi tò mò: “Địa vị của cậu ở Bắc Kinh rất cao, hoàn toàn có thể phái vệ sĩ đi lấy hàng cho cậu, tại sao cứ nhất thiết phải hợp tác với tôi?”

Bộ sợ giữa đường bị cướp hay gì?

Nhưng chắc hẳn vũ khí của nhà họ Mạc không ít mới đúng.

“Số hàng đó không thể để người của căn cứ biết.” Mạc Ngôn An nhẹ giọng đáp: “Căn cứ không hòa bình giống như những gì cô thấy đâu.”

“Thế lực ở nơi này chia thành hai phe là thế gia và phía quân đội, tất cả mọi người đều muốn tranh đoạt quyền lợi cao nhất, bao gồm cả tôi.”

“Nhưng trưởng căn cứ cố tình khống chế số lượng vũ khí của mỗi bên, một khi ông ta cảm thấy sẽ tạo thành uy hiếp sẽ dùng đủ mọi lý do để lấy chúng đi.”

“Thế đạo không thái bình, trong tay có súng có lương thực thì tôi mới có thể yên tâm được.”

Nghe thế, Giang Phỉ cảm thấy nực cười.

Thiên tai giáng xuống, quyền lợi có tính là cái khỉ gì?

Mấy người ở tầng lớp trên này thật đúng là nhàn rỗi sinh nông nổi.

Đột nhiên gương mặt tinh tế của thiếu niên phóng đại trước mắt cô.

“Mong rằng chị Giang Phỉ sẽ giữ bí mật chuyện này giúp tôi.”

“Bây giờ chúng ta đã biết bí mật của nhau, là con châu chấu trên cùng một sợi dây thừng rồi.”

Ý tứ uy hiếp trong này khỏi nói cũng biết.

Nếu Giang Phỉ nói ra ngoài thì cậu ta cũng sẽ tiết lộ năng lực đặc biệt của cô.

Giang Phỉ gật đầu đồng ý nhưng trên thực tế hoàn toàn không sợ cậu ta.

Đã uống thuốc trung thành rồi, cả đời này cậu ta không có khả năng phản bội mình đâu!