Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Giống như Giang Phỉ dự liệu, Tiêu Sơ Hạ vừa ăn được vài miếng đã không kiềm chế được lòng tò mò mà hỏi: “Chị gái, gần đây ngày nào cô cũng tới tìm anh Lục đến tận tối mới quay về, hai người đang làm chuyện gì thế?”

Nếu mỗi ngày hai người họ đều ra ngoài thì cô ta cũng không đến mức phải bám vào cửa nghe trộm như thế.

Nhưng cả ngày chị gái với anh Lục đều ở trong phòng, cô nam quả nữ… cô ta không thể không nghĩ nhiều.

Giang Phỉ nói dối không chớp mắt: “Huấn luyện.”

“Khoảng thời gian này ở không đã hơi lười biếng, cho nên ngày nào tôi cũng đối luyện với Lục Dục để nâng cao kinh nghiệm chiến đấu.”

Lục Dục thuận theo lời cô nói mà hỏi: “Sơ Hạ, cô cũng tập chung luôn chứ?”

“Không không không.” Tiêu Sơ Hạ quả quyết từ chối.

Cô ta cũng không muốn trải nghiệm huấn luyện ma quỷ ở Ngọc Lan Uyển thêm lần nữa đâu!

Sợ Lục Dục định huấn luyện mình, cô ta vừa ăn xong cơm đã chạy về phòng 201, Giang Phỉ lại dẫn Lục Dục vào trong siêu thị tiếp.

Vườn trồng trọt và việc ở ao nước đã làm xong hết, Giang Phỉ dự định trồng cây ăn quả.

Hạt giống hoa quả hiện có hơi ít chủng loại, lục tới lục lui cũng chỉ có mấy loại này, ăn đã ngán lắm rồi.

Không có hạt giống mới cũng không có cây non, Giang Phỉ đành đến khu rau xanh và hoa quả trong siêu thị để lấy một thùng táo.

Hạt của mấy loại hoa quả như bưởi, thanh long, sơn trà, vải đều có thể moi ra trồng, nhưng phải kều ra trước, thực hiện phương pháp thủy canh để kích thích nảy mầm.

Một mình làm không xuể nên Giang Phỉ dạy Lục Dục cách làm.

“Hạ của thanh long phải dùng nước sạch để rửa sạch sẽ, loại bỏ lớp màng bên ngoài đó đi, chọn loại hạt mẩy có thể chìm xuống đáy nước…”

Một người kiên nhẫn giảng, một người nghiêm túc lắng nghe.

Bởi vì là vừa dạy vừa làm nên hai người bất tri bất giác kéo gần khoảng cách.

Giang Phỉ vừa nâng mắt lên nhìn thậm chí còn có thể nhìn thấy rõ lông tơ trên mặt của Lục Dục.

Vừa vặn đúng lúc này Lục Dục lại cúi xuống nhìn cô.

Bốn mắt nhìn nhau.

Khóe môi của người đàn ông dần dần vẽ ra một nụ cười dịu dàng: “Sao thế?”

Bầu không khí hơi mờ ám, Giang Phỉ đứng dậy một cách mất tự nhiên: “Không sao, tôi đi lấy nước.”

Chắc chắn là cách quá gần nên mới khiến cô sinh ra ảo giác rồi!

Cô cầm dụng cụ cần dùng cho thủy canh tới và bỏ hết hạt vào trong đĩa mới dần bình tĩnh lại.

Trong mắt chỉ toàn là hoa quả sẽ trồng ra trong tương lai.

Hạt nảy mầm còn cần đến mấy ngày nữa, trước mắt trong siêu thị đã không còn việc gì làm nên Giang Phỉ dẫn Lục Dục ra ngoài.

Đã hơn tám giờ tối rồi.

“Ngày mai tôi không tới nữa, đợi hạt nảy mầm sẽ tới tìm anh sau.”

Lục Dục: “Được.”

Giang Phỉ vừa về phòng 201 thì bên ngoài truyền tới tiếng loa phát thanh của căn cứ.

“Chào buổi tối các cư dân, theo như chuyên gia dự đoán thì trong vòng 24 tiếng tới sẽ không xuất hiện mưa đá nữa, có thể tự do ra ngoài.”

“Có khả năng mưa đá tồn tại virus vi khuẩn nên mong các cư dân đừng tìm kiếm và mang về nhà sử dụng.”

“Nếu có cư dân chịu thiệt hại về nhà cửa vậy sau chín giờ sáng ngày mai, mời đến tòa nhà trung ương đăng ký, căn cứ sẽ lần lượt sửa chữa dựa theo thứ tự.”

Tiêu Sơ Hạ kéo rèm cửa sổ vẫn luôn che kín mít ra.

Dưới đất toàn là viên đá màu trắng với kích cỡ khác nhau.

Có người sống sót không kịp chạy trốn, một bộ phận nào đó trên người bị đập thành thịt nát, không có ai cấp cứu nên chết ở bên ngoài.

“Ông trời thật sự thu mạng người từng tốp từng tốp một.”

Không đành lòng nhìn tiếp nữa, cô ta lại kéo rèm cửa sổ vào.

Ngày hôm sau, Giang Phỉ vốn định ở trong phòng với nhóc lắm mồm thì Mạc Ngôn An tới đây kêu các đồng chí thay lốp xe chống trượt mà mình mang tới rồi lái xe tải đến chỗ trưởng căn cứ lấy hàng.

Chỉ mới một buổi tối mà phía chính phủ của căn cứ đã dùng xe xúc tuyết dọn sạch thi thể và viên đá trên mặt đường.

Ba người Giang Phỉ cũng xuống dưới tầng giúp thay lốp xe.

Cục trưởng Ninh quyết định hôm nay sẽ lấy hàng rồi khởi hành về đồn trú an toàn luôn.

“Cậu chủ Mạc, cảm ơn sự quan tâm của cậu đối với chúng tôi trong mấy hôm nay, đợi sau này cậu có thời gian đến đồn trú an toàn, tôi nhất định sẽ tiếp đón cậu tử tế.”

Mạc Ngôn An: “Đá trên đường ngoài kia không có người dọn dẹp nên không tiện lái xe, cục trưởng có muốn ở lại thêm vài ngày nữa không?”

“Bây giờ nhiệt độ cao, đá rất dễ tan.”