Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Không được, phía bên đồn trú an toàn không đợi được.” Cục trưởng Ninh thở dài: “Trận mưa đá này đã kéo dài nguyên một tuần rồi, trễ hơn kế hoạch dự tính của chúng tôi mấy hôm, không biết người bị nhiễm vi khuẩn ở nhà còn có thể chống đỡ được nữa không, tôi nhất định phải nhanh chóng quay về đưa thuốc.”
Thấy thế, Mạc Ngôn An không giữ ông ta lại nữa.
Cậu ta tìm thấy Giang Phỉ đang đưa dụng cụ cho Lục Dục và nhỏ giọng nói: “Chị Giang Phỉ, tôi đã mang vàng nhờ bán trang sức đến rồi.”
“Giờ tôi dẫn cô đi lấy.”
Giang Phỉ đang định rời đi cùng cậu ta thì đột nhiên một chiếc xe thể thao màu đỏ chói mắt đỗ lại trước cổng bãi đỗ xe.
Vưu Thừa Vũ xuống khỏi ghế sau, cánh tay trái quấn băng gạc, hai mắt bầm tím, nổi giận đùng đùng đi về phía hai người họ.
“Trốn nhiều ngày như thế, Mạc Ngôn An, cuối cùng mày cũng chịu xuất hiện rồi à.”
“Trả toàn bộ vàng thỏi, đồ cổ, đồng hồ hàng hiệu, của tao lại cho tao ngay!”
Mạc Ngôn An khó hiểu: “Cậu đang nói cái gì đấy?”
“Mày bớt giả ngu với tao đi! Mày dám nói mình không tìm một dứa cực kỳ xấu xí tới cướp của tao không?”
Vẻ mặt của Giang Phỉ rất bình tĩnh.
Cô cũng không xấu, người mà Vưu Thừa Vũ nói không phải cô.
Làm phiền con cừu vàng gánh họa hộ vậy.
Mạc Ngôn An chỉ cảm thấy Vưu Thừa Vũ thật kỳ quái.
“Tôi chưa từng làm chuyện này.”
Mấy hôm nay cậu ta đang ở nhà kho ngầm tiến hành kiểm tra lần cuối cùng, cộng thêm mưa đá tới nên làm gì có thời gian đâu phái người đi dạy dỗ đối phương?
Vưu Thừa Vũ hoàn toàn không tin lời cậu ta, anh ta tức đến mức hai mắt trợn trừng: “Dám làm mà không dám nhận à, mày có phải là đàn ông không thế?”
“Không phải tao chỉ dạy dỗ hai người của đồn trú an toàn thôi sao? Ngược lại mày thì hay lắm, ra tay tàn nhẫn tìm người tới cướp tài sản của tao, còn đánh tao bị thương!”
“Tao phải nằm liệt giường năm ngày! Mày có biết tao đã phải qua những gì không hả?”
Mạc Ngôn An bị tiếng ồn ào của anh ta làm cho đau đầu, ánh mắt chợt lạnh hẳn đi.
“Tôi đã nói không làm thì chính là không làm, đừng tới làm phiền tôi nữa.”
“Trừ phi cậu muốn vĩnh viễn không thốt ra được câu nào nữa.”
Đám vệ sĩ đồng loạt lôi vũ khí ra.
Chú Lưu đứng một bên mỉm cười, nói: “Cậu cả Vưu, cậu có thời gian ở đây nghi oan cho cậu chủ nhà tôi vậy còn không bằng đi điều tra hung thủ chân chính đi.”
“Nếu cậu còn quấy rối nữa, chúng tôi chỉ có thể dùng cách của mình để mời cậu rời đi thôi.”
Nghe được ý tứ đe dọa trong lời nói của chú Lưu, Vưu Thừa Vũ ngậm miệng lại với vẻ không cam lòng rồi quay về con xe thể thao.
Thông qua cửa sổ xe, anh ta nhìn thấy Mạc Ngôn An và Giang Phỉ đi chung với nhau, thậm chí còn không dẫn cả chú Lưu theo, trong lòng lại nổi lên một suy nghĩ to gan.
Mạc Ngôn An đối xử với Giang Phỉ tốt như thế, còn vì cô mà nhiều lần xử lý mình, nghĩ cũng biết cậu ta thích đối phương bao nhiêu.
Vậy anh ta sẽ cướp Giang Phỉ tới tay!
Đợi Giang Phỉ yêu anh ta đến chết đi sống lại, anh ta không chỉ có cơ hội lớn dày vò con tiểu tiện nhân kia, mà còn có thể trả thù Mạc Ngôn An.
Còn có thể trút giận giúp Vũ Hi nữa.
Ai kêu Mạc Ngôn An không thèm để ý đến em gái của anh ta chứ?
Vưu Thừa Vũ không khỏi bật cười thành tiếng.
Anh ta đúng là một thiên tài mà!
Giang Phỉ không biết chuyện mình bị người thương nhớ mà đi theo Mạc Ngôn An ra cổng sau của khách sạn.
Chỗ này vắng vẻ không bóng người, có hai chiếc xe tải to đỗ ở đó.
“Tôi mua số trang sức đó của cô, số vàng còn thừa coi như là quà mà tôi tặng cho cô.”
Cậu ta nhớ thần nữ tỷ tỷ thích vàng nhất.
Mạc Ngôn An cầm chìa khóa mở cửa thùng xe tải, bên trong chất đầy ắp các khối vàng sáng lấp lánh.
Giang Phỉ cất hết hai thùng xe đựng vào trong siêu thị.
Hệ thống: [Tinh… kiểm tra được vàng: 30.000.000 gam.]
[Tinh… chúc mừng ký chủ đã mở khóa thành công khu vực thứ hai của tầng năm siêu thị, “Khu B sản phẩm giấy cho gia đình,” số vàng cần để mở khóa khu vực tiếp theo: 52.428.800 gam.]
[Số vàng hiện có trước mắt: 3.785.600 gam.]
[Phần thưởng kèm theo: Vòng quay may mắn một lần, xin hỏi ký chủ có sử dụng không?]
Có người ngoài ở đây nên tạm thời Giang Phỉ bỏ qua lời nói của hệ thống, nhìn thấy Mạc Ngôn An cũng cảm thấy vô cùng thuận mắt.
Ai có thể ghét một con cừu vàng biết nổ ra vàng chứ?
“Khi nào chúng ta đi lấy hàng của cậu?”