Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Xác nhận chú Lưu không nhìn thấy mình dẫn Mạc Ngôn An và xe nhà di động biến mất, Giang Phỉ mới yên tâm.
Cô lấy một cây gậy leo núi từ trong tủ ra đưa cho chú Lưu làm gậy chống.
“Chị Giang Phỉ, qua vài hôm nữa chúng ta gặp lại nha.”
Mạc Ngôn An và chú Lưu xuống xe, Giang Phỉ lái xe ra bên ngoài căn cứ Bắc Kinh.
Nhớ đến câu nói lúc trước khi đi của Mạc Ngôn An, Lục Dục hỏi: “Cô dự định chuyển đến Bắc Kinh sao?”
“Ừm.” Giang Phỉ nói lại cuộc trò chuyện giữa mình và Mạc Ngôn An cho anh biết.
“Lần này chúng ta trở về để đón đám người Tô Lưu Viễn qua đây.”
Lục Dục đồng ý.
Hàng xóm ở đâu thì anh ở đó.
Huống chi, chuyển sang nhà mới, anh Cố cũng không thể tìm anh đi làm khổ sai được nữa.
Đến khoảng đất bằng đã hạ cánh trước đó, Giang Phỉ cất xe nhà di động đi, đổi sang trực thăng trở về đồn trú an toàn cùng Lục Dục.
Thông qua cửa sổ, cô nhìn thấy thành phố và thị trấn bị phá hoại bởi trận động đất ở bên dưới. Những tòa nhà cao tầng ngày trước đã đổ nát thành một đống hoang tàn như hiện nay.
Dưới cảnh tượng hoang tàn đó không biết đã chôn vùi bao nhiêu thi thể.
Giang Phỉ nhắm mắt lại với tâm trạng nặng nề.
Nhân họa có thể phòng nhưng thiên tai lại khó tránh.
Thế đạo sẽ càng ngày càng nguy hiểm hơn, việc mà bọn họ có thể làm là bảo vệ tốt bản thân mình.
Gần đến đồn trú an toàn, Giang Phỉ và Lục Dục lại đổi sang con Unimog đã lái lúc đầu.
Căn phòng nhỏ đăng ký ở lối ra vào đã sụp một nửa, không rõ tung tích của nhân viên công tác đâu.
Nguyên vật liệu dùng để gia cố nhà cửa trong đồn trú an toàn không bằng được căn cứ Bắc Kinh, dọc theo đường đi tới đâu cũng thấy nhà cửa sụp đổ.
Ở ven đường dựng rất nhiều lều quân dụng dùng để cấp cứu cho những người bị thương nặng và người sống sót tạm thời không còn nhà để về.
Các đồng chí và quân nhân mặc đồng phục đi qua đi lại cứu trợ những người bị đè bên dưới công trình.
Tiếng gào khóc và kêu rên vang lên không ngừng.
“Chú ơi… mấy chú có nhìn thấy mẹ cháu đâu không…?”
“Cầu xin mấy người cứu chồng tôi với! Anh ấy bị đè ở dưới cùng của căn nhà!”
“Nam Nam! Nam Nam của mẹ, con đang ở đâu!”
“Tại sao… tôi không cảm giác được chân mình…”
Người sống sót được cứu ra ngoài trước hô to hét lớn gọi tên người nhà mình, hy vọng có thể nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đó ở trong đám đông.
Có một vài người sống sót đã gia nhập vào đội cứu trợ của phía chính phủ.
Cho dù chỉ tìm thấy một thi thể cũng phải đào ra khỏi đống phế tích.
Người thân của bọn họ vẫn đang đợi nhìn mặt bọn họ lần cuối.
Siêu thị Bình An sụp mất một nửa, còn bên cửa hàng chi nhánh đã sụp hoàn toàn.
Nhìn thấy Giang Chính Khang và Hàn Dương ở bên cửa hàng chi nhánh, Giang Phỉ và Lục Dục xuống xe đi qua đó.
“Cậu, những người khác đâu rồi?”
Nghe thấy có người gọi mình, Giang Chính Khang quay người qua, trong mắt lập tức hiện lên sương mù: “Phỉ Phỉ!”
“Hai hôm trước đột nhiên xuất hiện động đất, Lưu Viễn vì bảo vệ Tiểu Thạch mà chân phải bị thương, bây giờ đang ở bệnh viện của đồn trú an toàn cùng đám người Diêu Kim.”
“Hàng hóa trong cửa hàng đều đã bị đè hết bên dưới rồi, cậu với Hàn Dương quay lại muốn xem có thể đào ra được một ít hay không.”
Giang Chính Khang và Hàn Dương mặc áo ngắn tay bẩn thỉu, trên mặt và cánh tay đều có vết trầy xước nhẹ.
Găng tay mà cả hai đang đeo cũng rách tung, trên móc tay lộ ra ngoài rướm đầy máu.
Mặt đất bên trên chất một đống hoa quả khô và rau khô nhỏ đã đào ra được.
Giang Phỉ nhìn thấy mà lòng nhạt thếch.
Cô biết cậu và Hàn Dương muốn giảm thiểu tổn thất cho mình, dù sao hai cửa hàng và nhà kho ở phố sau cũng đã sập hết rồi.
Ở trong mắt người khác, mấy thứ này đều là nơi cất vật tư của cô, bây giờ tất cả đều bị đè thành một đống đổ nát có khác gì với phá sản đâu.
Không thể nói ra sự tồn tại của siêu thị nuốt vàng nên Giang Phỉ lấy túi nilon ra đựng rau khô và hoa quả khô vào, cô nói: “Không cần hàng ở bên trong nữa, hai người lên xe xử lý vết thương đi.’
“Ở chỗ ông chủ của tôi vẫn còn rất nhiều hàng, không lo không có vật tư dùng.”
Nghe thế, Giang Chính Khang và Hàn Dương mới ngoan ngoãn lên xe nhà di động.