Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Giang Phỉ lấy hòm y tế trong tủ của xe nhà ra, cùng Lục Dục xử lý vết thương giúp hai người kia.
Lúc này mới biết tòa nhà ở khu dân cư và khu Đông Ương của đồn trú an toàn đã được gia cố hai lần rồi nên mới không phải chịu tổn thất từ trận động đất.
Nhưng những căn nhà thấp, cửa hàng, khu giường tập thể chỉ gia cố một lần, trên cơ bản đều chịu tai ương.
Ngay cả căn cứ trồng trọt cũng sập mất một phần ba căn nhà.
Cũng may nhân viên công tác không sao, Lăng Chiêu Duệ đã quay về từ căn cứ trồng trọt, trước mắt đang ở bệnh viện chăm sóc Tô Lưu Viễn.
Diêu Kim và Ngưu Nhị cũng đang ở bệnh viện.
Cái hôm động đất đó, Diêu Đại Mãng lo cho Diêu Kim ở cửa hàng nên lái xe chạy qua đó, nhưng lại bị vách tường đổ đè trúng ở giữa đường.
Cũng may gặp được đội cứu trợ, Diêu Đại Mãng mới được đưa đến bệnh viện cấp cứu kịp thời.
Cửa hàng sập rồi, không còn chỗ ở nữa nên Giang Chính Khang, Hàn Dương, Giang Tiểu Thạch tạm thời sống ở căn 0-04 tại khu Đông Ương.
Giang Phỉ lái xe chở Giang Chính Khang và Hàn Dương về tắm rửa trước.
Vấn đề ô nhiễm nguồn nước đã được giải quyết, có thể yên tâm dùng nước.
Sau đó, dựa theo địa chỉ phòng bệnh mà Giang Chính Khang cho, bọn họ lại đến khu nằm viện của bệnh viện, vừa mới đến hành lang tầng hai đã nhìn thấy Diêu Kim ngồi trên băng ghế dài, đầu cúi gục, trong tay mân mê một tờ khăn giấy, bộ áo da báo trên người bẩn không chịu được, dính một ít máu tươi.
Ngưu Nhị đứng bên cạnh anh ta, hai mắt đỏ hoe, rõ ràng vừa mới khóc.
Phát hiện ra Giang Phỉ và Lục Dục, Ngưu Nhị miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Cô Giang, các cô về từ khi nào vậy?”
Giang Phỉ: “Mới nãy thôi, Diêu…”
“Chúng ta qua bên kia nói.” Lần đầu tiên Ngưu Nhị ngắt lời cô.
Đi đến một góc trong hành lang, anh ta mới lên tiếng: “Ông chủ lớn đã chết rồi.”
“Chuyện xảy ra vào trưa hôm qua, vết thương của ông chủ lớn quá nặng, trên người bị gãy xương hở nhiều chỗ, nội tạng bị thương, mất máu quá nhiều, bác sĩ không thể cứu được.”
Ngưu Nhị cố gắng kiềm chế cảm xúc: “Ông chủ nhỏ không chấp nhận được sự thật này đã một ngày một đêm không nói một câu nào rồi, cứ ngồi bên ngoài phòng bệnh mà ông chủ lớn đã qua đời đó.”
“Tôi sợ các cô nhắc đến ông chủ lớn sẽ kích thích cậu ấy cho nên mới dẫn các cô qua đây.”
Không ngờ Diêu Đại Mãng đã qua đời, Giang Phỉ rơi vào trầm mặc.
Trong đầu chẳng hiểu sao lại hiện lên cái cảnh Diêu Đại Mãng dỗ Diêu Kim ăn cơm.
Cuối cùng, người yêu Diêu Kim nhất cũng đã không còn nữa.
Loại chuyện này không có cách nào an ủi được nên Giang Phỉ đi xuống tầng, tìm một góc vắng vẻ để lấy một thùng bia từ trong nhà kho siêu thị ra.
Sau đó cô giao cho Ngưu Nhị: “Cho anh ta phát tiết một chút đi.”
“Cảm ơn cô Giang.” Ngưu Nhị ôm thùng bia, anh ta không còn cách nào khống chế được sự buồn bã trong lòng nữa mà khóc thành tiếng.
Giang Phỉ và Lục Dục đi đến phòng bệnh nằm cuối tầng hai.
Là phòng năm người ở.
Cửa phòng không đóng, Tô Lưu Viễn nằm trên chiếc giường sát cửa sổ nhất, chân phải được bó thạch cao, lúc này anh ta đang ngồi ăn mì ly ăn liền.
Lăng Chiêu Duệ ngồi ở mép giường gọt quả cam mang từ nhà đến.
Tô Lưu Viễn nhìn thấy Giang Phỉ và Lục Dục trước bèn mừng rỡ kêu lên: “Hai người về rồi!”
“Chị Giang với anh Lục mau ngồi đi.” Lăng Chiêu Duệ kéo cái ghế xếp ở dưới gầm giường ra chia cho hai người.
Giang Phỉ ngồi xuống hỏi Tô Lưu Viễn: “Chân anh thế nào rồi?”
“Tôi phúc lớn mạng lớn, bị giá hàng đập trúng một phát, bác sĩ nói bị rạn xương, nghỉ khoảng ba tháng là khỏi.”
“Sơ Hạ không qua đây thăm tôi cùng các cô sao?”
“Cô ấy không về đồn trú an toàn.” Giang Phỉ kể lại chuyện Tiêu Sơ Hạ đã ở lại Xương Hải cho Tô Lưu Viễn và Lăng Chiêu Duệ nghe, bao gồm cả thành phố ngầm được đoàn lính đánh thuê Ám Dạ xây dựng nữa.
Lục Dục: “Tôi đã mang kim cương mà cậu muốn về đây rồi, đợi cậu về nhà sẽ đưa cho cậu.”
“Vậy bây giờ chúng ta về luôn đi!” Tô Lưu Viễn không thèm ăn mì ăn liền nữa.
“Vết thương của tôi không nặng, ở lại bệnh viện chỉ tổ chiếm giường thôi, cản trở những người cần được chữa trị chân chính.”
“Nếu không phải vì xe đã hỏng thì tôi với Lăng Chiêu Duệ đã về nhà từ lâu rồi.”
Để phòng ngừa vạn nhất, Lục Dục vẫn đi hỏi bác sĩ trước.