Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Người gặp nạn nhiều không đếm xuể, năng lực của bọn họ có hạn, không thể giúp được.
Huống chi, vật tư có hạn, hôm nay giúp người khác vậy sau này bọn họ thiếu thốn vật tự phải đi tìm ai để xin?
Để tránh hai người họ sẽ suy nghĩ lung tung, ảnh hưởng tâm lý, Giang Phỉ lấy thẻ hội viên ra đưa cho Lăng Chiêu Duệ, tống người vào trong siêu thị trồng trọt.
Tô Lưu Viễn bị thương ở chân không đi lại được nên cô kêu anh ta ngồi trên sô pha chơi với Đại Hoàng và đám lão đại.
Lục Dục thì chuyên tâm lái xe.
Có con đường xuất hiện vết nứt vì động đất hoặc là mặt đất hình thành khe rãnh, không có cách nào đi qua, đoàn người của Giang Phỉ chỉ có thể vòng đường xa hơn.
Tốn mất năm ngày, bọn họ mới đến Bắc Kinh.
Giang Phỉ thả Lăng Chiêu Duệ ra khỏi siêu thị và cất thẻ hội viên đi.
Người đón tiếp cô vẫn là nhân viên công tác mập mạp đã gặp lần trước.
Anh ta trực tiếp bỏ qua bước kiểm tra mà mở lối đi đặc biệt cho Giang Phỉ.
Tên mập hỏi với vẻ nịnh nọt: “Thưa cô, có cần tôi đến nhà họ Mạc báo với cậu chủ Mạc là cô đã tới không?”
“Không cần, tôi sẽ tự liên lạc với Mạc Ngôn An.”
Giang Phỉ từ chối tên mập, sau khi kêu Lục Dục lái xe vào căn cứ, cô dùng bộ đàm đặc biệt liên lạc với Mạc Ngôn An.
“Tôi với các bạn đã đến Bắc Kinh, chỗ ở mà cậu sắp xếp nằm ở đâu?”
Mạc Ngôn An: “Khu biệt thự Phong Lâm.”
“Chính là khu biệt thự mà lần trước chị Giang Phỉ đưa tôi về đó.”
“Tôi ở bên này đợi các cô.”
Lục Dục nhớ đường nên trực tiếp vòng xe qua đó.
Xe nhà di động bình thường của Giang Chính Khang theo sát đằng sau.
Tô Lưu Viễn và Lăng Chiêu Duệ ngồi trên xe tò mò nhìn qua cửa sổ, đồng thời phát ra tiếng hô ngạc nhiên.
“Vậy mà căn cứ Bắc Kinh lại không phải chịu một chút ảnh hưởng gì từ động đất, còn có nhà hàng, tiệm thuốc, quán ăn vặt nữa chứ, không hổ là thành phố thủ đô của nước chúng ta, thực lực thật hùng hậu.”
“Chị Giang, vừa rồi tôi nhìn thấy một nhà hàng sáng đèn, giờ mới buổi chiều thôi, trời vẫn chưa tối mà, căn cứ cung cấp điện nguyên ngày sao?”
“Không phải, có chỗ vẫn giới hạn sử dụng điện nước.” Giang Phỉ giải thích ngắn gọn về quy định trong căn cứ.
Không lâu sau, Lục dục đã lái xe đến khu biệt thự Phong Lâm.
Mạc Ngôn An dẫn chú Lưu và các vệ sĩ đợi ở ven đường.
Trông thấy đám người Giang Phỉ xuống xe, các vệ sĩ đồng loạt giơ tay.
Đốp!
Mẩu vụn giấy sặc sỡ của pháo hoa ống từ từ rơi xuống giữa không trung.
“Chào mừng các cô đã đến căn cứ Bắc Kinh!” Mạc Ngôn An nhìn Giang Phỉ với đôi mắt sáng lấp lánh, vẻ mặt “cầu được khen”: “Thế nào, chị Giang Phỉ, có phải nghi thức chào đón mà tôi chuẩn bị rất hay không?”
Giang Phỉ gỡ mấy mẩu giấy vụn trên đầu xuống với vẻ mặt không có cảm xúc, cô che giấu lương tâm đáp: “Hay lắm.”
Hoa hòe hoa sói!
Mạc Ngôn An vui vẻ dặn dò các vệ sĩ dọn dẹp giấy màu dưới đất, sau đó dẫn đoàn người Giang Phỉ đi xem chỗ ở.
Vị trí nằm ở bên rìa của khu biệt thự Phong Lâm.
Giữa mỗi một căn biệt thự cách nhau khoảng mười mét, có căn ba tầng, có căn hai tầng, đều có sân vườn riêng lớn đến mức có thể mở được tiệc.
“Chị Giang Phỉ, căn biệt thự hai tầng này là chỗ ở của cô.”
Căn biệt thự mà Mạc Ngôn An chỉ có diện tích nhỏ hơn những căn khác, nhưng tường vây lại cao nhất, cho dù đứng trên nóc nhà của căn biệt thự hai tầng bên cạnh cũng không có cách nào nhìn được vào sân.
Cậu ta nhỏ giọng nói với Giang Phỉ: “Tôi đặc biệt chọn chỗ này cho cô, vị trí hẻo lánh nhất, tính riêng tư cao, cô lấy đồ từ trong không gian ra sẽ không sợ bị người khác nhìn thấy.”
“Đồ điện gia dụng cũng dùng loại tốt nhất, chỉ cần xách túi vào ở là được.”
Giang Phỉ rất hài lòng, thế này còn đáng tin hơn nghi thức chào đón nhiều.
“Khu Phong Lâm đều là biệt thự của tôi, mọi người cứ thoải mái chọn, chú Lưu sẽ giao chìa khóa cho mọi người.”
Nói với đám người Giang Phỉ xong, Mạc Ngôn An dẫn Giang Phỉ đi vào căn biệt thự số 11.
Phía Tây của sân trồng mấy cây phong, cỏ xanh như thảm.
Phía Đông là một bể nước nhỏ, nước trong bể mới được thay, rất sạch sẽ trong veo.
Giữa hai khu vực được ngăn ra bởi một con đường lát đá.
Diện tích đủ lớn, vừa vặn phía Đông có thể nuôi gà con, ngỗng con, phía Tây để trồng trọt.