Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cùng với Mạc Ngôn An đi vào nhà, Giang Phỉ liếc mắt để ý thấy một chiếc thảm trải sàn bằng lông cừu màu xám trong phòng khách, tủ để giày ở huyền quan đặt hai đôi dép lê vẫn còn nguyên trong túi.

Mạc Ngôn An thay dép lê vào rồi giới thiệu biệt thự cho Giang Phỉ.

Tầng một có hai phòng dành cho khách, nhà vệ sinh, nhà bếp Trung Tây kết hợp, phòng ăn nhỏ, nhà kho.

Tầng hai là phòng ngủ chính có kèm phòng tắm và phòng thay đồ, thư phòng, một căn phòng trống có thể để cho Giang Phỉ thoải mái sửa đổi.

Giống như Mạc Ngôn An đã nói, đồ điện gia dụng đầy đủ, tầng một và tầng hai đều có điều hòa hai chiều, máy lọc nước, máy lọc không khí, hơn nữa còn thực hiện biện pháp phòng chống muỗi, đường dây điện còn có thể nối riêng đến  máy phát điện, phòng ngừa sự cố bất ngờ cắt điện.

Ngoại trừ vậy ra, khu Lâm Phong còn cung cấp điện nước cả ngày, hoàn toàn tiết kiệm được vật tư cho Giang Phỉ.

Giang Phỉ càng nhìn lại càng thấy thích, cô cất chìa khóa căn 11 mà Mạc Ngôn An đưa cho mình đi.

“Cậu phái người đến thành phố ngầm ở Xương Hải một chuyến, tìm một cô gái tên là Tiêu Sơ Hạ và nói với đối phương địa chỉ của tôi giúp tôi.”

Chuyển sang nhà mới phải nói cho nhóc lắm mồm một tiếng.

Mạc Ngôn An sảng khoái đồng ý: “Lát nữa tôi sẽ bảo chú Lưu phái người đi.”

Hai người thay giày đi ra ngoài, đám người Lục Dục đã chọn xong nhà.

Lục Dục ở căn biệt thự hai tầng số 10 ngay bên cạnh Giang Phỉ.

Lăng Chiêu Duệ và Tô Lưu Viễn là căn số 9.

Giang Chính Khang, Giang Tiểu Thạch, Hàn Dương, Diêu Kim, Ngưu Nhị đã quen sống chung với nhau nên chọn luôn căn biệt thự ba tầng số 8.

Tào Tú Hồng không muốn sống một mình, cảm thấy quá quạnh quẽ nên cũng đến căn số 8.

Mỗi một tầng trong biệt thự đều có phòng tắm độc lập, một mình bà ta ở tầng trên cùng không cần phải đến vấn đề riêng tư, bình thường còn có thể nấu cơm và chăm sóc Tiểu Thạch.

Giang Phỉ gọi Lục Dục tới giúp bế Đại Hoàng và ngỗng con, gà con trên Unimog xuống.

Ngay khi nhìn thấy con mèo quýt béo ú và gà ngỗng mập mạp, đẹp mắt, Mạc Ngôn An ngây người.

Cậu ta đã từng thấy có người nuôi chó mèo và gia cầm ở Bắc Kinh nhưng đều không đẹp mắt và béo ú như Giang Phỉ nuôi.

“Chị Giang Phỉ, mấy con này đều là thú cưng của cô cả sao?”

“Ừm.” Nhắc đến con nhà mình, Giang Phỉ rất tự hào: “Nó tên là Đại Hoàng, trong thùng là lão đại, lão nhị, lão tam và lão tứ.”

Mạc Ngôn An: “…”

Cách đặt tên này hơi qua loa, còn hơi khó nghe nữa.

Cậu ta không tiện nói ra mà chỉ khen vài câu mang tính tượng trưng, sau đó chuyển chủ đề: “Chắc là đầu bếp nhà tôi sắp làm xong tiệc đón gió rồi, chúng ta qua đó thôi.”

Cất hành lý đi xong, mọi người đi theo cậu ta đến căn biệt thự số 1.

Lăng Chiêu Duệ phụ trách đẩy Tô Lưu Viễn trên xe lăn.

Vị trí mà bọn họ ở cách căn nhà của Mạc Ngôn An hơi xa, đi khoảng nửa tiếng đồng hồ mới tới nơi.

Vệ sĩ của Mạc Ngôn An còn kiêm thêm chức giúp việc, giúp mọi người mang dép lê một lần dùng ra.

Biệt thự được trang trí sang trọng và xa hoa, có thể nhìn thấy hàng thủ công mỹ nghệ đắt đỏ ở bất cứ chỗ nào.

Đến phòng khách, trên bàn đã bày xong cơm nước, tám món chay, tám món mặn cộng thêm một món canh, mỗi một món đều dùng loại nguyên liệu nấu ăn tươi ngon nhất.

Trang trí đĩa cũng tinh tế, toàn bộ bộ đồ ăn đều bằng đá quý.

Mấy người Giang Chính Khang cẩn thận cầm lên, không dám dùng sức vì chỉ sợ bất cẩn một cái sẽ làm hỏng.

Ngược lại, Mạc Ngôn An không để tâm: “Mọi người cứ tự nhiên như ở nhà nhé.”

“Tôi có nhiều đá quý lắm.”

Mọi người: “…”

Nhìn xem câu này khó chịu bao nhiêu đi!

Mọi người lại vì câu nói của cậu ta mà thả lỏng, bắt đầu hưởng thụ món ngon.

Ăn uống no nê xong, Mạc Ngôn An kêu chú Lưu mang một thùng các tông tới, bên trong chứa hơn mười chiếc bộ đàm đặc biệt mà nhà họ Mạc nghiên cứu phát minh ra, cộng thêm mấy tấm bản đồ căn cứ Bắc Kinh.

Sau khi chia cho mọi người, cậu ta trải một tấm bản đồ lên trên bàn ăn, có một phần năm khu vực được khoanh đỏ lại.

“Những khu vực được khoanh đỏ thuộc về nhà họ Mạc, mọi người có thể yên tâm đi lại, sẽ không có ai dám bắt nạt mọi người.”

“Trong căn cứ chỉ có một quy định đó là nghiêm cấm đánh nhau ẩu đả, sử dụng vật phẩm nguy hiểm như súng, nhưng thật ra không bị đội bảo vệ và đội cứu trợ bắt được thì không sao đâu.”