Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chú Lưu mở cốp sau xe của mình ra, lấy một chiếc xe lăn chạy bằng điện kèm dây xích, giới thiệu với Giang Phỉ: “Chị Giang Phỉ, chiếc xe lăn này có thể leo lên leo xuống cầu thang, tự mình có thể điều khiển mà không cần người đẩy.”
“Xe lăn này có dây an toàn, đi lên đi xuống cầu thang rất an toàn, không sợ ngã xuống dưới.”
“Cho dù các cô không có ở nhà thì bạn của cô vẫn có thể ngồi xe lăn ra ngoài đi dạo.”
Cậu ta nói: “Hay là chúng ta dẫn anh ta cùng đi xem cửa hàng, thử xe lăn luôn đi.”
“Vậy để tôi đi tìm Tô Lưu Viễn đã.”
Giang Phỉ đẩy xe lăn điện đến biệt thự số 9.
Tô Lưu Viễn vốn đang nằm trên ghế sô pha chán đời vừa nghe nói tác dụng của xe lăn đã hào hứng ngồi dậy.
“Đi đi đi.”
“Chậm thôi.” Giang Phỉ đỡ Tô Lưu Viễn ngồi lên xe lăn.
Xe lăn điện đã được sạc đầy điện, Tô Lưu Viễn thử vài phút trong phòng khách trước, rất nhanh đã nắm vững được phương pháp sử dụng.
Anh ta ấn vào nút điều khiển trên tay vịn của xe lăn, lao vút ra ngoài.
Giang Phỉ: “…”
“Chạy” nhanh phết.
Bánh xích trên xe lăn có thể leo lên leo xuống xe nhưng không gian xe bán tải của Giang Phỉ quá nhỏ, Tô Lưu Viễn chọn chui vào thùng sau xe rộng rãi hơn.
Coi như đi xe mui trần đi!
Xác nhận xe lăn điện của Tô Lưu Viễn đã cố định vững vàng, Giang Phỉ mới ngồi lên ghế lái của xe bán tải, đi theo xe thương mại của Mạc Ngôn An rời khỏi căn biệt thự.
Suốt toàn bộ quá trình cô không dám giẫm chân ga vì chỉ sợ sẽ hất văng Tô Lưu Viễn ở đằng sau đi.
Cửa hàng của Mạc Ngôn An đều nằm trên con phố phồn hoa và náo nhiệt của căn cứ, nhưng không phải diện tích quá nhỏ thì cũng là bố cục không phù hợp.
Dạo hơn nửa ngày, cuối cùng Giang Phỉ nhìn trúng một trung tâm thương mại nhỏ ba tầng trên đường chính.
Không chỉ có bãi để xe dưới hầm mà còn có nhà kho siêu rộng.
Cổng sau của nhà kho thông đến một con ngõ nhỏ ở bên ngoài, xung quanh không có cư dân, thuận tiện cho cô ra vào bổ sung hàng hóa.
Trong trung tâm thương mại đã được trang trí sẵn, trước kia là một siêu thị lớn, không giống trung tâm mua sắm có các cửa hàng độc lập.
Mỗi tầng đều có không gian rộng lớn bằng phẳng, kê đầy các giá hàng rỗng, tủ trưng bày, bể kính, tủ đông, tủ bảo quản tươi, có thể trực tiếp kinh doanh luôn.
Thang máy và thang cuốn đều được sửa thành thang bộ bình thường.
Giang Phỉ không cho rằng đây là khuyết điểm.
Trước không nói lãng phí nhiên liệu mà khe rãnh của thang cuốn rất dễ cuốn dây giày, váy dài, tạo thành sự cố.
Một khi không kiểm tra cẩn thận sẽ còn xuất hiện sự cố cuốn người vào trong, da thịt chia cắt.
Trước tận thế còn có mấy chuyện “thang cuốn ăn thịt người” khiến cô thật sự không dám dùng.
Lúc này, Tô Lưu Viễn hỏi Giang Phỉ: “Đội trưởng, cô dự định bán hàng gì?”
Anh ta đã biết ông chủ đứng sau đội trưởng không phải Mạc Ngôn An mà chính là bản thân cô.
Giang Phỉ nghĩ ngợi một lúc: “Đồ ăn, thức uống, rau củ quả, hải sản nước ngọt, hoa quả khô, hạt rang, đồ dùng sinh hoạt, trang sức, thuốc lá, rượu.”
Tô Lưu Viễn đã có kế hoạch: “Chúng ta có thể chia thành hai khu.”
“Tầng một và tầng hai nhắm vào nhóm cư dân bình thường và tầng lớp trung lưu.”
“Tầng trên cùng chủ yếu phục vụ người giàu có trong căn cứ, bán những sản phẩm cao cấp hơn.”
Tin tưởng vào năng lực làm ăn kinh doanh của anh ta, Giang Phỉ gật đầu đồng ý: “Hôm nay anh có thời gian rảnh thì quy hoạch hàng hóa bày bán ở mỗi một tầng và quyết định giá luôn đi.”
“Buổi tối chúng ta sẽ chuyển hàng vào.”
Mạc Ngôn An: “Tên của trung tâm thương mại này thì sao?”
“Trung tâm thương mại Bình An.”
Cô muốn luôn luôn bình an.
Việc làm biển hiệu và máy móc ở quầy thu ngân giao lại cho Mạc Ngôn An phụ trách, hai người quyết định tám giờ tối sẽ gặp mặt.
Giờ vẫn còn sớm, Giang Phỉ lái xe chở Tô Lưu Viễn đến tổng công ty bảo vệ.
Một là chỗ này cách trung tâm cứu trợ gần, cô muốn hỏi xem đội cứu trợ có tuyển nhân viên tạm thời không, như thế có thể hợp pháp hóa cầm súng.
Hai là thuận đường xem buổi phỏng vấn của Lục Dục như thế nào.
…
Lúc này, tại tổng công ty bảo vệ.
Lục Dục vừa mới cầm tờ khai thông tin cá nhân đi ra ngoài thì đột nhiên một chiếc xe thể thao màu đỏ phóng qua.
Ngay sau đó, chiếc xe thể thao lại quay đầu vòng về, đỗ lại ven đường.
Vưu Thừa Vũ mặc tây trang màu hồng bước từ trên xe xuống, ra lệnh cho Lục Dục: “Dẫn tôi đi tìm Giang Phỉ.”