Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lần trước Giang Phỉ rời đi, anh ta đã nhắc nhở nhân viên công tác ở lối ra vào nếu phát hiện đối phương tới Bắc Kinh thì phải thông báo cho anh ta ngay lập tức.
Kết quả tối hôm qua anh ta uống nhiều quá nên bỏ lỡ cuộc gặp mặt.
Chỉ biết Giang Phỉ và các bạn của cô đã được Mạc Ngôn An đón đi.
Mạc Ngôn An không có khả năng nói cho anh ta biết địa chỉ cho nên hôm nay anh ta mới ăn diện chỉn chu một phen để ra ngoài thử vận may, không ngờ sẽ gặp được bạn của Giang Phỉ ở đây.
Trước đây lúc cục trưởng Ninh dẫn đội đến thủ đô, anh ta đã từng gặp người này ở nhà hàng rồi, dung mạo xuất chúng, muốn quên cũng khó.
Nhưng không đẹp trai bằng anh ta!
Vưu Thừa Vũ nghĩ trong sự đố kỵ.
Người tới không có ý tốt, Lục Dục thăm dò mục đích của đối phương: “Anh tìm Giang Phỉ có chuyện gì?”
“Đương nhiên là để hẹn cô ta ăn cơm và theo đuổi cô ta rồi.”
“Ừm, anh là bạn của cô ta, chắc là biết cô ta thích gì đúng không?”
Vừa dứt lời, Vưu Thừa Vũ đã tự luyến bảo: “Thôi bỏ đi, không quan trọng, có gương mặt này của tôi là đủ rồi.”
Ánh mắt của Lục Dục chợt trở nên lạnh lùng, nhưng chỉ chớp mắt cái đã khôi phục lại bộ dáng ôn nhuận như ngọc.
“Giang Phỉ đang ở trong con ngõ bên kia, lái xe không vào được đâu, chúng ta đi bộ qua đó.”
“Đợi chút đã.” Vưu Thừa Vũ quay về xe lấy một bó hoa hồng đỏ để trên ghế phụ lái đồng thời soi gương luôn.
Không tìm được bất cứ vấn đề gì, anh ta mới đi theo Lục Dục vào ngõ thuận miệng hỏi một câu: “Cô ta tới chỗ này làm gì?”
“Giang Phỉ muốn mở cửa hàng nên tới chọn quán.” Lục Dục liếc mắt nhìn xung quanh.
Không có người, rất phù hợp để ra tay.
Vưu Thừa Vũ nhíu mày lại: “Sao tôi không biết chỗ này có cửa hàng? Có phải anh lừa tôi không… ứm ứm ứm!”
Còn chưa nói xong thì anh ta đã bị Lục Dục bịt miệng.
Nắm đấm chào hỏi dữ dội lên người anh ta, một trận đòn no giáng tới.
Thẳng cho đến khu Vưu Thừa Vũ thừa sống thiếu chết, ngay cả sức hét một tiếng cũng không còn thì Lục Dục mới buông ta, thả anh ta ra.
Anh để mặc người nằm bẹp dưới đất, nhấc chân đá bay bó hoa hồng đỏ.
Hàng xóm sẽ không thích loại người này đâu.
Lục Dục làm như không có việc gì mà chỉnh trang lại chiếc áo hơi xộc xệch.
Anh vừa mới đi ra khỏi ngõ thì một chiếc xe bán tải quen thuộc đã lái qua đây.
Giang Phỉ dừng xe lại.
Lục Dục chạy nhanh tới, cúi người che mất ô cửa sổ ở ghế lái tránh cho Giang Phỉ lại nhìn thấy Vưu Thừa Vũ và bó hoa hồng trong ngõ.
Loại người này sẽ làm bẩn mất hàng xóm.
“Sao cô lại tới đây?”
“Đi ngang qua, xem anh phỏng vấn thế nào rồi.”
Không phát hiện ra sự khác thường của Lục Dục, Giang Phỉ nói tiếp: “Vừa rồi tôi đã đến trung tâm cứu trợ hỏi, bọn họ nói không tuyển nhân viên tạm thời, bên đội bảo vệ có tuyển không?”
“Không rõ nữa, tôi được tuyển làm đội viên của đội bảo vệ rồi, để ngày mai tôi đi làm hỏi giúp cô cho.”
“Phía bên Lăng Chiêu Duệ chắc cũng phỏng vấn xong rồi, chúng ta qua đón anh ta thôi, buổi sáng hai người chúng tôi muốn làm quen đường xa nên đều không lái xe.”
Lục Dục thuận thế ngồi lên ghế phụ lái, anh hơi nghiêng người cố tình che tầm nhìn của Giang Phỉ.
Cũng may mà Giang Phỉ không nhìn về phía bên anh, cô khởi động xe lái đến khu vườn nuôi trồng.
Tô Lưu Viễn ngồi trên chiếc xe lăn ở thùng sau xe lại nhìn thấy rõ mồn một.
Anh ta lập tức hiểu được lý do tại sao Lục Dục lại đột nhiên chạy qua đây.
Ái chà… người anh em đang làm chuyện xấu!
Tô Lưu Viễn giả bộ không biết gì cả.
Người anh em không nói thì anh ta cũng không nói!
Mà Vưu Thừa Vũ đang nằm bẹp dưới đất lảo đảo chống tường bò dậy.
Mẹ kiếp… đồ thần kinh!
Anh ta theo đuổi Giang Phỉ chứ không phải muốn hại cô, đánh anh ta làm gì?
Lại còn toàn nhè vào mặt anh ta mà đánh nữa chứ!
Vưu Thừa Vũ tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhớ ra vừa rồi Lục Dục bước ra từ tổng công ty bảo vệ, anh ta lập tức qua đó điều tra, thuận tiện tìm người đưa mình đến bệnh viện luôn.
Đau quá đi mất!
…
Một bên khác, ba người Giang Phỉ đã đến khu vườn nuôi trồng tìm nhân viên công tác hỏi địa điểm phỏng vấn, sau đó đi về phía tòa nhà văn phòng.
Vừa mới đến hành lang tầng một đã nghe thấy tiếng tranh cãi truyền ra từ một văn phòng nào đó.
“Tôi ứng tuyển vào vị trí của khu trồng trọt, tại sao lại phân tôi đến khu nuôi trồng?”
“Đều là công việc cả, sao cậu lắm lời thế nhỉ?”