Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nghe ra được một giọng nói trong số đó là của Lăng Chiêu Duệ, Giang Phỉ và Lục Dục đẩy nhanh bước chân qua đó.
Tô Lưu Viễn cũng điều khiển xe lăn đi theo đằng sau.
Cửa lớn của văn phòng để mở, ngoài cửa có mấy nam nữ đang đợi phỏng vấn vây xem.
Trong phòng.
Hai người đàn ông trẻ tuổi ngồi trên sô pha, phía trước kê một chiếc bàn để bảng “Người phỏng vấn.”
Trên áo đều đeo thẻ công tác có viết tên mình.
Người béo hơn tên là Tôn Nghị Phàm, là phó quản lý của khu trồng trọt.
Người gầy hơn tên Nghiêm Nam Tuấn, là trợ lý quản lý của khu nuôi trồng.
Lăng Chiêu Duệ đứng trước mặt bọn họ, trong tay cầm một tờ bài thi.
Cách đó không xa vẫn còn một thanh niên cà lơ phất phơ nữa cũng đang đứng, rõ ràng là người tới ứng tuyển.
“Anh ta đã sai rất nhiều câu nhưng các người vẫn cho anh ta điểm tuyệt đối, thế này không công bằng.” Lăng Chiêu Duệ đặt bài thi lên mặt bàn, bên cạnh là bài thi của thanh niên.
“Các người nhìn đi, rõ ràng anh ta viết sai phương pháp gây giống từ rễ.
“Soạt!”
Tôn Nghị Phàm trực tiếp hất bài thi của Lăng Chiêu Duệ xuống sàn, nói với vẻ mất kiên nhẫn: “Tôi nói anh ta làm đúng là anh ta làm đúng.”
Muốn trách vậy phải trách thí sinh tên Lăng Chiêu Duệ này xui xẻo thôi.
Trước mắt, khu trồng trọt trong khu vườn nuôi trồng chỉ tuyển đúng một người, vừa vặn em họ của anh ta cũng tới đây phỏng vấn.
Một trong những công việc ở khu nuôi trồng là phải chăm sóc gia cầm gia súc, vừa bẩn vừa mệt, không nhẹ nhàng và sạch sẽ được như bên khu trồng trọt.
Làm sao anh ta có khả năng cho một người sống sót bình thường không có bối cảnh một công việc tốt được chứ?
Đương nhiên phải giữ lại cho người nhà rồi!
Nghiêm Nam Tuấn thân là bạn của anh ta đã sớm đánh tiếng với đối phương từ trước, nhưng người khác lại không biết rõ tình hình.
Lăng Chiêu Duệ cố gắng kiềm chế cơn giận: “Bên ngoài cổng lớn của khu vườn nuôi trồng dán thông báo tuyển dụng, nói thi viết đạt tiêu chuẩn thì mới có thể thông qua phỏng vấn.”
“Trong khi bài thi này của anh ta thậm chí còn chưa đến bốn mươi điểm, các anh thiên vị anh ta như thế có phải đi quan hệ không đấy?”
“Anh nói lung tung gì thế?” Tôn Nghị Phàm đứng bật dậy, đề cao âm lượng để che giấu sự chột dạ: “Anh thích làm thì làm, không làm thì cút!”
“Có bao nhiêu người khóc lóc cầu xin muốn được vào đây làm việc kia kìa, anh là cái thá gì mà dám nghi ngờ tôi?”
“Đợi một ngày nào đó anh đứng ở vị trí này của tôi rồi hẵng tới đòi công bằng với tôi!”
“Vậy thân phận khách của cậu chủ Mạc có thể đòi công bằng được không?”
Giang Phỉ không nghe tiếp được nữa bèn lấy thẻ cống hiến của Mạc Ngôn An ra, đi vào trong văn phòng.
Trước đó đột ngột xuất hiện trận động đất lớn, cô một lòng muốn quay về đồn trú an toàn, Mạc Ngôn An cũng không đòi nên thẻ cống hiến vẫn luôn được cất trong nhà kho siêu thị.
Mượn danh nghĩa của con cừu vàng để dùng chút vậy.
“Cậu chủ Mạc? Ai biết thẻ của cô là thật hay giả chứ?”
Tôn Nghị Phàm vừa mới nói xong thì Nghiêm Nam Tuấn đã kéo tay áo anh ta, nhỏ giọng nói: “Đúng là thẻ cống hiến của cậu chủ Mạc đấy, tôi đã từng thấy cậu ta dùng ở nhà hàng rồi, độc nhất vô nhị trong toàn bộ căn cứ này.”
Dường như nhớ ra chuyện gì đó, vẻ mặt của anh ta chợt trở nên khẩn trương: “Anh còn nhớ tin đồn lan truyền trong căn cứ cách đây không lâu không?”
“Nghe nói cậu chủ Mạc đã đưa thẻ cống hiến của mình cho một nữ sinh, còn dạy dỗ Vưu Thừa Vũ nhà họ Vưu vì đối phương nữa.”
“Không phải chính là nữ sinh này đấy chứ…”
Tôn Nghị Phàm hơi hoảng loạn.
Anh ta không dây được vào cậu chủ Mạc đâu!
Có lẽ nữ sinh này không quen biết Lăng Chiêu Duệ, chỉ là tới phân xử công bằng thôi chăng?
Tôn Nghị Phàm mang theo tâm lý may mắn giả vờ bình tĩnh hỏi: “Thưa cô, hai người có quan hệ gì?”
Giang Phỉ: “Bạn.”
Trái tim đang treo lơ lửng của hai người đã chết.
Nghiêm Nam Tuấn nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: “Chúng tôi đang phỏng vấn, làm phiền người không liên quan ra ngoài đợi cho.”
“Là phỏng vấn hay đang bắt nạt người?” Giang Phỉ liếc mắt nhìn bài thi của thanh niên ở trên bàn.
“Tôn Nham Trung.”
“Anh cũng họ Tôn, các người là người một nhà.”
“Trùng hợp thôi.” Tôn Nghị Phàm cười gượng gạo, đang định tìm lý do khác để đuổi Giang Phỉ đi thì đột nhiên bốp một tiếng.
Giang Phỉ làm giống như Tôn Nghị Phàm ban nãy, cầm bài thi ném vào mặt anh ta.