Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Tôi nói các người là người một nhà thì các người chính là người một nhà, nghe hiểu không?”
“Chuẩn bị lại hai bài thi khác.”
“Các người không hiểu kiến thức trồng trọt thì đi tìm người nào biết tới đây.”
Bị đập bài thi vào mặt ngay trước mặt mọi người, Tôn Nghị Phàm giận dữ siết chặt nắm tay.
Thế này có khác gì vả một phát vào mặt anh ta đâu?
“Đừng tưởng cô quen biết cậu chủ Mạc Ngôn An thì có thể ỷ thế bắt nạt người ở khu vườn trồng trọt nhé!”
“Con giun xéo lắm cũng quằn!”
Lời lẽ đe dọa của Tôn Nghị Phàm bị một giọng nói nghiêm khắc ngắt ngang: “Đứng chặn ở chỗ này làm gì? Không phỏng vấn sao?”
Một người phụ nữ mặc sườn xám màu gạo đi vào, trông khoảng hơn ba mươi tuổi, mái tóc dài được búi lên bằng một cây trâm gỗ, để lộ ra gương mặt thanh tú không hề phù hợp với giọng nói.
Trước ngực cô ta cũng đeo thẻ công tác, là tổng quản lý của khu vườn nuôi trồng, Thiệu Tử Nguyệt.
Chưa đợi Tôn Nghị Phàm và Nghiêm Nam Tuấn nói dối thì những thí sinh phỏng vấn đang em náo nhiệt đã kể lại đầu đuôi ngọn ngành vì quá chướng mắt bộ dáng kênh kiệu của hai người kia.
Thiệu Tử Nguyệt nhặt hai bài thi dưới đất lên, đọc bài của Lăng Chiêu Duệ trước, trong lòng dần dâng lên sự vui sướng và ngạc nhiên.
Cuối cùng cũng tìm được một nhân viên kỹ thuật hiểu về trồng trọt rồi.
Lại đọc một bài khác, lông mày của cô ta nhíu chặt lại, trong mắt tràn đầy sự cahsn ghét.
Trước không nói đến việc viết sai bao nhiêu mà chỉ riêng cái tên trên bài thi và số điểm không đạt tiêu chuẩn đã có thể đoán ra được đã xảy ra chuyện gì.
Phỏng chừng Tôn Nham Trung chính là người thân của Tôn Nghị Phàm.
Tôn Nghị Phàm muốn mở cửa sau nhét người vào khu vườn nuôi trồng.
Cô ta vẫn luôn chướng mắt mấy tên con cháu nhà giàu ăn không ngồi rồi này nhưng lại không có cách nào khác, đối phương đã quyên góp rất nhiều vật tư cho khu vườn và căn cứ, cống hiến lớn, có thể dựa vào điều kiện này để vào làm việc.
Chỉ cần không phạm lỗi thì không thể đuổi đi, bằng không, phía bên trưởng căn cứ sẽ không tiện giải thích với giới nhà giàu.
Dù sao khu vườn nuôi trồng cũng là của phía chính phủ, đại diện cho trưởng căn cứ.
Bây giờ thì lại khác, cô ta đã nắm được điểm yếu của hai con sâu mọt này rồi.
“Khu vườn nuôi trồng nghiêm cấm dùng quyền hành làm việc riêng, Tôn Nghị Phàm, anh thì hay lắm, lại dám quang minh chính đại cho người nhà họ Tôn đi cửa sau.”
“Còn cả anh nữa, Nghiêm Nam Tuấn, biết mà không nói, bao che cho Tôn Nghị Phàm.”
“Hai người các anh bị đuổi việc!”
“Dựa vào cái gì?” Tôn Nghị Phàm sống chết không chịu thừa nhận: “Tôi hoàn toàn không quen biết Tôn Nham Trung! Là bọn họ ỷ vào quan hệ bạn bè với cậu chủ Mạc mà vu oan cho tôi!”
Thiệu Tử Nguyệt quay người gọi nhân viên công tác: “Đi mời gia chủ nhà họ Tôn tới đây ba mặt một lời.”
“Đừng.”
Cha anh ta tới thì chuyện này sẽ rùm beng lên mất.
Tôn Nghị Phàm gỡ thẻ công tác ném xuống đất, vẫn cứng miệng nói: “Đi thì đi, cô cho rằng tôi thích ở lại khu vườn nuôi trồng này lắm sao?”
Nghiêm Nam Tuấn cũng ném thẻ công tác, rời đi cùng anh ta.
Tôn Nham Trung thì lại thất thểu chạy mất.
Hài kịch kết thúc, Thiệu Tử Nguyệt trả lại bài thi cho Lăng Chiêu Duệ: “Cậu đã thông qua phỏng vấn.”
“Kỳ thực tập là bảy ngày, nếu khảo sát đạt tiêu chuẩn thì có thể chuyển lên chính thức, trở thành nhân viên chính thức của khu trồng trọt, mỗi tháng được 1000 điểm cống hiến, hưởng phúc lợi của nhân viên.”
“Nếu không thông qua vẫn sẽ được 70 điểm cống hiến.”
“Nếu không còn vấn đề gì khác, chín giờ sáng này mai đúng giờ tới đi làm.”
Lăng Chiêu Duệ: “Được, tổng quản lý Thiệu.”
Trước khi rời đi, Thiệu Tử Nguyệt liếc mắt nhìn thẻ cống hiến trong tay Giang Phỉ, sau đó tầm nhìn lại rơi lên gương mặt cô.
Đúng là có xinh đẹp thật nhưng ánh mắt lại lạnh lùng đáng sợ.
Mạc Ngôn An có thể khống chế được không?
Bước ra khỏi tòa nhà văn phòng của khu vườn nuôi trồng, Giang Phỉ và Lăng Chiêu Duệ ngồi ở hàng ghế sau của xe bán tải, Lục Dục phụ trách lái xe.
Tô Lưu Viễn vẫn ở vị trí đặc biệt trên thùng sau xe như cũ.
Lăng Chiêu Duệ nói với vẻ biết ơn: “Chị Giang, cảm ơn cô hôm nay đã giúp tôi.”
“Đợi tôi lấy được điểm cống hiến rồi sẽ mời các cô ra ngoài ăn cơm.”
Giang Phỉ nhắc nhở anh ta: “Ngày mai anh đi làm cẩn thận một chút.”
“Tôn Nghị Phàm và Nghiêm Nam Tuấn đã bị đuổi việc nhưng trong khu vườn vẫn còn bạn bè của bọn họ, nói không chừng sẽ vì chuyện hôm nay mà trả thù anh.”
Nhớ ra trong nhà kho siêu thị vẫn còn mấy lá bùa chỉnh cổ nữa, Giang Phỉ vừa định lấy ra đưa cho Lăng Chiêu Duệ thì trong đầu vang lên giọng nói của hệ thống.