Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hệ thống: [Nhắc nhở: Bùa, thuốc viên… được siêu thị thưởng cho chỉ giới hạn cho ký chủ sử dụng.]
Không thể chia sẻ, Giang Phỉ đành đổi thành một chai thuốc độc tự chế ngày xưa.
“Một giọt thuốc độc trong chai có thể làm tổn hại thần kinh não của con người, khiến người biến thành kẻ điên, anh giữ lại mà phòng thân.”
Lăng Chiêu Duệ cẩn thận cất đi.
Trở về khu biệt thự Phong Lâm, Giang Chính Khang đã nấu xong cơm tối ở căn số 8, gọi đám người Giang Phỉ qua đó ăn cơm.
Vừa vào cửa, Giang Phỉ đã nhìn thấy Giang Tiểu Thạch giống như một món đồ trang trí nhỏ nằm trong lòng Tào Hồng Tú.
Cậu bé là đứa trẻ duy nhất trong đội ngũ, cũng đang trong giai đoạn cần có người bầu bạn.
Để bơi vớt nỗi buồn về cái chết của con gái, Tào Tú Hồng gần như dốc hết toàn bộ tâm sức để chăm sóc Giang Tiểu Thạch.
Hai người cũng có duyên phận, ngay từ lần đầu gặp mặt Giang Tiểu THạch đã thích dì Tào rồi, cả ngày đều dính lấy đối phương.
Mấy người Giang Phỉ ngồi trên ghế trong phòng ăn, Diêu Kim bưng một đĩa thức ăn đi ra khỏi nhà bếp.
“Hôm nay tôi cũng nấu một món, mấy người mau nếm thử đi.”
Ngay khi nhìn thấy vật thể bất minh cháy đen trong đĩa, nước canh còn mang màu đỏ đậm rất quái dị, Giang Phỉ lập tức đặt đũa xuống, tìm chủ đề nói chuyện.
“Sáng nay chúng tôi đã đi xem cửa hàng, mấy ngày nữa có thể mở cửa kinh doanh.”
“Ngày mai mọi người cùng nhau đi bày hàng hóa và đặt giá, làm quen với môi trường trước.”
Không muốn ăn món của Diêu Kim nên Tô Lưu Viễn lập tức gia nhập cuộc trò chuyện: “Trung tâm thương mại nhỏ mà đội trưởng chọn đẹp lắm, bên trong đã được trang trí xong xuôi, còn có sẵn kệ hàng nữa.”
Giang Chính Khang, Hàn Dương, Ngưu Nhị và Tào Tú Hồng trông vui hơn hẳn, cuối cùng cũng có thể làm việc rồi.
Bằng không, không đánh đổi gì hết thì bọn họ cũng không tiện ăn ở tại đây.
Lăng Chiêu Duệ và Lục Dục cũng kể chuyện đã xảy ra lúc đi phỏng vấn hôm nay.
Mọi người vừa ăn vừa nói chuyện, chỉ là không đụng, không nhìn cũng không ăn món mà Diêu Kim đã nấu kia.
Diêu Kim sốt ruột: “Mấy người còn không ăn nữa là cà tím kho tàu sẽ nguội đấy.”
Đằng nào cũng không trốn được, dũng sĩ Giang chỉ đành gắp một miếng bỏ vào miệng.
Những người khác đồng thời động đũa.
Vừa vặn vừa ngọt vừa đắng vừa dầu, vị rất phức tạp khiến Giang Phỉ lần đầu tiên cảm thấy… thật ra vỏ cây cũng rất ngon.
“Sau này anh đừng lại gần nhà bếp nữa, tìm việc khác mà làm đi.’
Tô Lưu Viễn: “Vẫn là dọn dẹp vệ sinh phù hợp với anh hơn.”
Lăng Chiêu Duệ: “Không biết nấu cơm không phải khuyết điểm.”
Ngưu Nhị: “Xin lỗi ông chủ nhỏ, tôi không thể che giấu lương tâm mà khen cậu được..."
Lục Dục không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm khăn giấy bọc miếng cà tím vừa nhè ra.
Giang Phỉ đổ đĩa “thuốc độc” đó vào thùng rác bên cạnh.
Tuy rằng không ngon nhưng Diêu Kim đã có thể bước ra khỏi bóng ma, lấy lại sức sống, cũng coi là một chuyện tốt.
Kết quả vừa mới ngồi vào bàn cơm đã nghe thấy tiếng thút thít của anh ta.
“Con đỗ nghèo, sớm muộn gì cũng có một ngày cô phải trầm trồ về tài nấu nướng của tôi!”
Giang Phỉ: “…”
Chuyện con đỗ nghèo không thôi được, có đúng không?
…
20:00 tối, Giang Phỉ một mình lái xe đến trung tâm thương mại nhỏ.
Mạc Ngôn An đã đến từ trước, còn sắp xếp các bảo vệ lái xe hàng thi thoảng lại lượn quanh trung tâm thương mại nhỏ một vòng để tạo hiện tượng giả là nhà họ Mạc chở hàng đến.
Trong nhà kho chỉ có mỗi cô với Mạc Ngôn An, Giang Phỉ lấy mấy chiếc tủ cấp đông, bể kính, tủ bảo quản tươi từ trong nhà kho siêu thị ra trước.
Bể kính dùng để chứa nước trong đài phun nước siêu thị.
Cô nối đồ điện với máy phát điện rồi mới bắt đầu lôi hàng hóa ra ngoài.
Gì mà đồ ăn vặt, thức ăn nhanh, đồ uống có cồn, thịt đông lạnh, hoa quả khô và hạt rang, rau khô và nấm, các sản phẩm từ sữa và trứng, sản phẩm giấy gia dụng, sản phẩm vệ sinh môi trường, đồ dùng vệ sinh cá nhân, mỹ phẩm dưỡng da, trang sức châu báo, mỗi loại 100 phần.
Hải sản chỉ lấy hải sản nước ngọt như tôm càng xanh, cá quả, cua đồng, ốc vặn, hến, cá trích… để nuôi trong bể kính.
Rau xanh và hoa quả có thời hạn bảo quản nên Giang Phỉ không lấy nhiều, vừa vặn chất đầy mười chiếc tủ bảo quản tươi.
Thức ăn nhanh quá hạn được tích trữ ngày trước cũng mang ra mấy thùng, dự định mở hoạt động giảm giá để xử lý, kiếm ít điểm cống hiến.
Mạc Ngôn An nhìn mà trợn tròn mắt há hốc mồm.