Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Toàn bộ nhà kho đã đầy ắp, rốt cuộc thần nữ tỷ tỷ có bao nhiêu vật tư vậy…?
“Không gian của cô còn có thể nuôi vật sống nữa sao?”
“Ừm, ngoại trừ tôi và đồ hải sản thì không ai có thể vào được.”
Giang Phỉ dùng một câu nói đánh bay suy nghĩ muốn được vào không gian của cậu ta.
Chất hàng xong, cô với Mạc Ngôn An đi vào tầng một của trung tâm thương mại nhỏ từ cổng chính của nhà kho.
Sau khi xác nhận có đủ thiết bị để trưng bày hàng hóa ở mỗi tầng, Mạc Ngôn An gọi vệ sĩ đang đợi ở bên ngoài tới.
Mấy người đặt thùng to mà mình bê tới xuống sàn.
Bên trong có 3 chiếc máy chuyên dùng dùng để quẹt điểm cống hiến, 5 chiếc máy kiểm định vàng thật hay giả cầm tay, 5 chiếc loa cầm tay, hơn một trăm cuộn nhãn dán ghi giá, 4 chiếc thẻ cống hiến hoàn toàn mới được bọc trong túi nhựa.
Đằng sau mỗi một tấm thẻ cống hiến là họ tên đầy đủ của người sở hữu và chữ cái viết tắt đầu tên.
Lần lượt là Giang Phỉ, Lục Dục, Lăng Chiêu Duệ và Tô Lưu Viễn.
“Chị Giang Phỉ, tôi đã làm đơn xin cấp thẻ cống hiến cho cô và các bạn, những người còn lại thì tôi không biết tên, ngày mai tôi sẽ kêu chú Lưu kê khai mấy tờ giấy chứng nhận cư trú.”
“Bọn họ có thể cầm giấy chứng nhận cư trú tự đến tòa nhà trung ương để xin.”
“Làm phiền cậu rồi.” Giang Phỉ mượn sự che chắn của túi áo để lấy thẻ cống hiến của Mạc Ngôn An ra, trả cho đối phương, cũng nói luôn chuyện đã xảy ra ở khu vườn nuôi trồng.
Mạc Ngôn An không hề để bụng chuyện Giang Phỉ mượn danh nghĩa của mình một tí nào cả: “Nhà họ Tôn và nhà họ Nghiêm không bằng nhà họ Mạc, lần sau cô gặp lại bọn họ cứ thoải mái dạy dỗ.”
“Thẻ thông hành cũng có thể chứng minh cô là bạn của nhà họ Mạc.”
“Chữ ‘M’ đằng sau tấm thẻ đó đại diện cho nhà họ Mạc.”
Thần nữ tỷ tỷ là đối tác của cậu ta lại từng cứu cậu ta một mạc, hiển nhiên phải bảo vệ rồi.
Lúc này, chú Lưu đi vào trong: “Cậu chủ, xe đã đỗ ở cổng sau của nhà kho.”
“Đi, tôi dẫn cô đi xem quà mừng khai trương của cô.”
Mạc Ngôn An lấy chìa khóa xe rồi đi ra con ngõ ở cửa sau nhà kho.
Xe tải quen thuộc, một thùng xe chứa vàng khối quen thuộc, Giang Phỉ không hề khách sáo mà cất hết vào nhà kho.
[Tinh… kiểm tra được vàng: 8.888.888 gam.]
[Tiến độ mở khóa trước mắt: 96%.]
Số đẹp đấy!
Thân là quà đáp lễ, Giang Phỉ lập tức tặng một thùng trang sức bằng ngọc cho Mạc Ngôn An ngay tại trận, toàn là hàng mà cô tích trữ lúc đi tìm vàng ngày xưa.
Cho dù có mẫu là kiểu nữ, Mạc Ngôn An không đeo được nhưng chất lượng của ngọc tốt, có thể sửa lại.
Mạc Ngôn An lập tức đi tìm chú Lưu, kêu đối phương mang đi sửa ngọc.
Giang Phỉ lái xe bán tải về khu biệt thự Phong Lâm và đưa thẻ cống hiến cho ba người Lục Dục.
Bên trong không có điểm cống hiến, chỉ là bớt cho bọn họ phải chạy một chuyến đi làm mà thôi.
Sáng ngày hôm sau, Lục Dục và Lăng Chiêu Duệ lái xe đi làm.
Chú Lưu mang theo sáu tờ giấy chứng nhận cư trú đến rồi rời đi luôn.
Đám người Giang Phỉ cất giấy chứng nhận cư trú ở nhà, dự định lát nữa quay về sẽ đi làm thẻ cống hiến sau.
Để ý thấy xe bán tải đỗ ngoài cổng biệt thự số 11, Giang Chính Khang nghi ngờ hỏi: “Phỉ Phỉ, cháu lái xe bán tải đến Bắc Kinh từ khi nào vậy?”
Giang Phỉ bình tĩnh nói dối: “Chiếc này là Mạc Ngôn An tặng, kiểu dáng xe bán tải giống nhau, cậu nhận lầm rồi.”
Không cảm thấy cô sẽ lừa mình nên Giang Chính Khang không hề nghi ngờ gì hết, leo lên con xe thương mại.
Tô Lưu Viễn điều khiển xe lăn điện lên thùng sau xe của xe bán tải.
Giang Phỉ lái xe đi đằng trước dẫn đường cho đám người Giang Chính Khang.
Lúc gần đến trung tâm thương mại nhỏ thì ầm ầm ầm!
Một chiếc xe thể thao màu đỏ lái từ đầu đường tới, ép xe bán tải của cô phải dừng lại.
“Giang Phỉ, cô phải phân xử cho tôi!”
Vưu Thừa Vũ xuống khỏi chiếc xe thể thao, con mắt bầm tím, gò má sưng phù, rõ ràng đã bị người đánh nhưng điều đó vẫn không thể ăn được anh ta ăn diện.
Anh ta mặc một bộ tây trang có màu sắc bắt mắt, mái tóc chuốt ngược ra đằng sau.
Trước đây còn có thể dựa vào nhan sắc để cứu vớt “gu” ăn mặc một chút, nhưng bây giờ phối với một gương mặt thảm không dám nhìn kia chỉ khiến người cảm thấy cay mắt mà thôi.
Nhưng cứ cố tình Vưu Thừa Vũ vẫn nhếch khóe miệng, cố tình giả bộ ấm ức.
Giang Phỉ cảm thấy không ổn vội rời tầm nhìn đi.
Buồn nôn quá đi mất.
Cô ấn cửa sổ xe xuống, cảnh cáo: “Không muốn con xe thể thao của anh bị húc thì lái đi ngay.”