Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nói thực lòng, cuộc sống ở trường rất tốt. Ngoài vài ngày khó khăn ra thì phần lớn thời gian cơm gạo bao no. Tuy thiếu mắm thiếu muối nhưng tôi thấy thế là mãn nguyện lắm rồi. Quan trọng nhất là ở đây tôi được học đủ thứ kiến thức. Nghe nói lên lớp trung cấp, cao cấp còn được học vẽ bùa, trận pháp và cách xử lý các sự kiện kỳ bí từ những cao nhân thực thụ. Tốt nghiệp xong được phân công công tác đúng chuyên ngành, tính thâm niên từ ngày nhập học, thành tích tốt còn được thăng cấp...
Thế mà tất cả tương lai tươi sáng ấy đã bị cơn giận nhất thời của tôi phá hỏng. Làm sao tôi không hối hận cho được? Giờ mà về nhà tay trắng thì tôi còn mặt mũi nào nhìn ai?
Đang lúc tôi tuyệt vọng cùng cực, hiệu trưởng Đới nghiêm nghị bỗng hỏi một câu: "Học viên Trần Nhị Đản, bản lĩnh đánh bị thương các học viên Lưu Xuân, Tạ Nghị... có phải cậu học từ Lý Đạo Tử không?" Câu hỏi quá bất ngờ khiến tôi sực tỉnh. Lão già áo gai từng nói Chủng Ma Kinh Chú Giải là ma công. Ma công là thứ đi đường tắt, tà đạo, không được chính đạo dung thứ. Nếu để hiệu trưởng biết tôi học thứ này, đừng nói bị đuổi học, e là tự do cũng chẳng còn.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, tôi quyết đoán đáp: "Vâng ạ! Nhưng ông ấy cấm em không được dùng trước mặt người khác, bảo là uy lực quá lớn, dễ gây thương tích cho người vô tội..."
Tôi ấp úng, hiệu trưởng Đới lập tức hiểu ý. Ông ta gõ ngón trỏ lên mặt bàn, im lặng hồi lâu rồi nói: "Chuyện này gây hậu quả rất nghiêm trọng. Dù sao các học viên kia vẫn đang nằm viện, nhà trường chịu áp lực lớn, buộc phải xử lý cậu. Nhưng xử lý thế nào thì còn phải bàn bạc – đuổi học hay cho cậu thi tốt nghiệp ngay lập tức, chủ yếu phụ thuộc vào thái độ và sự lựa chọn của cậu... Khụ khụ, lúc cậu nhập học, nhà trường có giữ giúp cậu hai món đồ. Thanh pháp kiếm kia có thể dùng để hộ thân, còn bốn lá bùa kia... có giá trị nghiên cứu khoa học rất lớn. Nếu cậu chịu cống hiến cho nhà trường nghiên cứu, tôi nghĩ đối với học viên như cậu, nhà trường có thể xem xét giảm nhẹ hình phạt."
Lão đạo sĩ áo xanh để lại sáu lá bùa, tôi đã dùng hai lá, còn lại Cam Lộ Phù, Phong Phù, Đấu Mẫu Huyền Linh Bí Phù và Lôi Phù vẫn cất kỹ trong túi bùa. Lúc bị hiệu trưởng tịch thu, tôi không có ý kiến gì. Giờ ông ta đột nhiên đưa ra đề nghị này khiến tôi rơi vào trầm tư.
Mười phút sau, tôi chọn thỏa hiệp, đồng ý với đề nghị của hiệu trưởng Đới. Để đáp lại sự "hào phóng" của tôi, ngay trưa hôm đó tôi được sắp xếp thi sát hạch. Đến chiều, tôi tốt nghiệp Trường Đào tạo Dự bị Vu Sơn, mang theo Béo Nhé và thanh tiểu bảo kiếm, lặng lẽ rời khỏi ngọn núi này. Hiệu trưởng Đới đã liên hệ giúp tôi một đơn vị ở Kim Lăng. Trước khi đến nhận công tác, tôi có mười ngày phép để về thăm gia đình.
Rời khỏi ngôi trường nằm sâu trong núi, lòng tôi như lửa đốt muốn về nhà ngay. Sau bao chặng đường gian nan, cuối cùng tôi cũng trở lại núi Ma Lật, nơi biên giới ba tỉnh giao nhau. Nhìn những ngọn núi chìm trong sương mù, tôi có cảm giác như đã trải qua mấy kiếp người.
...
Hơn một năm trước, khi theo cha con Dương Nhị Sửu, Dương Tiểu Lãn lùa xác rời đi, tôi chỉ là một thằng nhóc nhà quê đen nhẻm, loắt choắt. Vậy mà ngày trở về, tôi khoác trên mình bộ quân phục màu xanh, đeo túi quân dụng và bình tông nước, lưng thẳng tắp, cao ngang ngửa người lớn. Tóc cắt ngắn gọn gàng, tinh thần phấn chấn. Soi gương mà ngỡ như người lạ, đến chính tôi cũng chẳng nhận ra mình nữa.
Ngày tôi về đúng phiên chợ Ma Lật. Tôi lượn một vòng quanh chợ, bất ngờ gặp cha con "Chó Săn Núi" và La Đại Điểu đang bày bán thú rừng săn được.
Cuộc gặp gỡ diễn ra đầy kịch tính. Tôi đứng lù lù trước mặt hai người một lúc lâu mà họ chẳng hề hay biết. "Chó Săn Núi" ngồi xổm dưới đất rít thuốc lào sòng sọc. La Đại Điểu thấy tôi đứng mãi, bèn cất tiếng chào mời: "Chú bộ đội ơi, chú ưng con nào cứ bảo, cháu để rẻ cho!"
Nó chẳng nhận ra tôi, làm tôi phì cười. Thấy tôi cười quái dị, La Đại Điểu ngớ người ra. Nó nhìn tôi từ đầu đến chân, bỗng thấy con khỉ nhỏ bụng phệ nhảy tót lên vai tôi, liền nhảy cẫng lên, ôm chầm lấy tôi: "Ái chà, Nhị Đản! Mày là Nhị Đản hả?"
"Chó Săn Núi" đang ngồi hút thuốc cũng bật dậy, nhìn tôi một lúc rồi cười ha hả: "Mẹ cha ơi, mới hơn một năm không gặp mà mày lớn nhanh như thổi thế này, cao hơn cả tao rồi, suýt nữa thì không nhận ra..."
Hàn huyên một hồi, "Chó Săn Núi" chẳng còn tâm trí đâu mà bán hàng nữa. Ông kéo tôi vào quán ăn bên cạnh, nhờ chủ quán làm thịt con thỏ rừng mang theo, nấu một nồi thịt thỏ thơm phức, thêm ít rau dưa và rượu nếp. Ba người quây quần bên bàn rượu. Hồi ở trường huấn luyện, tôi có viết thư về nhà vài lần báo tin bình an, nhưng thư từ bị kiểm duyệt gắt gao, mỗi lá chỉ được viết vài trăm chữ nên chẳng nói được gì nhiều. Tôi nóng lòng muốn biết tình hình ở nhà nên chưa kịp ăn uống gì đã hỏi dồn dập.