Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 66. Những năm tháng đói khổ 66

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tôi gật đầu, không nói gì thêm. Thấy tôi im như thóc, Dương Tiểu Lãn bực mình đá tôi thêm cái nữa, gắt: "Mày chỉ biết 'ờ' thôi à, không biết nói câu gì khác sao?"

Tôi nhìn Dương Tiểu Lãn, trong bụng thầm nghĩ: "Ông đây lắm mồm lắm, nếu có thể, ông sẽ treo mày lên đánh cho một trận suốt đêm như 'Chó Săn Núi' đánh La Đại Điểu ấy chứ!" Nhưng thời cơ chưa đến, tôi chỉ dám nghĩ trong đầu chứ không dám làm thật. Thấy tôi cứ lầm lì như cục đá trong hố xí, vừa thối vừa cứng, Dương Tiểu Lãn cũng mất hứng, quay sang chơi với To Xác.

Không lâu sau, lão già và Địa Bao Thiên quay lại, vẫy tay gọi chúng tôi đi sâu vào trong núi.

Lão già đã trả thù lao hậu hĩnh, và Địa Bao Thiên cũng chứng tỏ được giá trị của mình. Hắn đã khảo sát kỹ lưỡng từ trước, dẫn chúng tôi đi như bay, gần như không nghỉ chút nào. Vượt qua mấy ngọn núi, chúng tôi đến một vách núi dựng đứng mọc đầy cây vân sam rậm rạp. Đường đi đến lưng chừng núi thì đứt đoạn. Hắn ngồi xổm bên mép vực, đưa ngón tay giữa lên miệng liếm rồi giơ lên trước gió.

Một lát sau, hắn quay lại nói với lão già: "Tiền bối Dương, nhìn chỗ này xem, long mạch đi đến giữa thì gãy khúc, bình nguyên cuồn cuộn, dưới khúc quanh của tảng đá lớn kia có mấy cái đầm sâu, quan tài treo ở cửa hang, chắc là ở quanh đây thôi..."

Lão già nhìn quanh, lông mày nhíu lại vẻ nghiêm trọng, hỏi lại lần nữa cho chắc: "Chú có chắc không?"

Địa Bao Thiên vỗ ngực: "Đương nhiên! Không giấu gì ngài, trước đây tôi đã đến xem rồi, chỉ vì bản lĩnh thấp kém nên không dám vào, lần này có ngài tôi mới có gan đấy."

Lão già hít sâu một hơi gió đêm lạnh buốt, gật đầu: "Ừ, ta ngửi thấy rồi, sát khí nồng nặc lắm, chắc không sai đâu. Đi, chúng ta xuống dưới." Lão phất tay ra hiệu. Địa Bao Thiên lại tỏ vẻ ngạc nhiên, nhìn quanh rồi ngập ngừng hỏi: "Tất cả cùng xuống sao? Trong mộ nguy hiểm, hay là để cô chủ hoặc cậu nhỏ này ở ngoài canh chừng, có gì còn ứng cứu..."

Nghe câu này, tim tôi đập thình thịch. Nếu để tôi ở lại, chẳng phải đây là cơ hội ngàn năm có một để tôi bỏ trốn sao?

...

Ngay lúc tôi hí hửng tưởng bở mình sẽ được ở lại trên đỉnh vách đá, đợi cả bọn chui vào mộ rồi nhân cơ hội tẩu thoát, thì lão già áo gai phất tay, quả quyết nói: "Đi, tất cả cùng vào, có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, không ai được ở lại!"

Lão già này cũng đa nghi thật, đến tôi lão đã đề phòng thì chớ vì vốn lão đã biết tỏng ý đồ của tôi, đằng này ngay cả con gái rượu Dương Tiểu Lãn chắc cũng bị lão bắt theo để giám sát tôi cho chắc ăn.

Địa Bao Thiên tuy có chút ngạc nhiên nhưng dù sao chuyến đi này lão già áo gai vẫn là chủ trì, nên hắn cũng không ý kiến gì. Hắn rút từ thắt lưng ra một cuộn dây thừng to tướng, buộc chặt vào gốc cây sam chắc chắn gần đó rồi thả dây xuống. Sau đó, hắn đu dây tụt xuống trước. Một lúc sau, bên dưới vọng lên tiếng gọi, bảo xong rồi, xuống đi.

Giọng nói trầm thấp vọng lên. Đột nhiên từ khu rừng phía sau lưng chúng tôi có một con chim ăn đêm bay vụt ra, không rõ là quạ hay cú mèo, tiếng cánh đập phành phạch trong đêm nghe rõ mồn một. Ánh mắt lão già áo gai bỗng trở nên sắc lẹm, quay phắt lại nhìn chằm chằm về phía sau, im lặng hồi lâu.

Bầu không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng. Dương Tiểu Lãn sợ hãi kéo tay áo cha hỏi: "Cha, sao thế?"

Lão già dõi mắt nhìn theo con chim bay khuất vào màn đêm rồi mới hoàn hồn, liếm môi, lắc đầu bảo không sao. Lúc này Địa Bao Thiên ở dưới đã sốt ruột giật dây thừng giục giã. Lão già không để ý nữa, bảo tôi xuống trước. Tôi không dám trái lệnh, bám dây thừng từ từ tụt xuống. Khoảng cách khá xa, nếu là trước đây chắc tôi sợ vỡ mật, nhưng giờ thì trơn tru vô cùng. Chẳng mấy chốc tôi đã đến một bệ đá nhô ra lưng chừng vách núi. Địa Bao Thiên đang đứng đó giữ dây, tay kia cầm một ngọn đèn đồng tỏa ra ánh sáng mờ ảo.

Chính ánh sáng này đã dẫn đường cho tôi xuống đây. Tò mò, tôi hỏi Địa Bao Thiên: "Chú Vương, cái này gọi là gì thế ạ, trông hay hay?"

Suốt dọc đường Địa Bao Thiên chẳng nói chuyện với tôi câu nào. Nghe tôi hỏi, hắn nhìn tôi với vẻ nghi hoặc, chắc là không hiểu lắm về quan hệ thầy trò giữa tôi và lão già áo gai. Nhưng hắn cũng không dám thất lễ, giải thích cặn kẽ: "Cái đèn này ấy à, là đồ cổ trong nghề của bọn chú đấy, gọi là Đèn Âm Dương. Dầu đèn được nấu từ nhau thai của bò cái mới đẻ. Thiết kế cũng khéo lắm, có thể cảm nhận được những thứ dơ bẩn lạ mặt. Một khi có biến, ngọn đèn sẽ chớp tắt liên hồi để báo hiệu..."

Nói xong, hắn tung nhẹ ngọn đèn đồng về phía trước. Kỳ lạ thay, ngọn đèn không rơi xuống mà lơ lửng giữa không trung, soi sáng cả khoảng sân rộng trên bệ đá.