Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chứng kiến chiêu này, tôi đoán lời Dương Tiểu Lãn nói Địa Bao Thiên biết nuôi quỷ chắc không phải là nói khoác. Trong lòng tôi nảy sinh sự kính sợ, không dám hỏi thêm. Địa Bao Thiên thấy tôi trố mắt ngạc nhiên, chắc nghĩ tôi chỉ là đệ tử mới nhập môn chưa biết gì nên cũng chẳng thèm để ý nữa, quay sang đón Dương Tiểu Lãn xuống.
Không ai để ý đến tôi, tôi được thể rảnh rỗi, nương theo ánh đèn mờ ảo quan sát xung quanh. Bên ngoài là một khe nứt do phong hóa, có bụi rậm và cây cối che khuất. Đi sâu vào trong một chút là thấy một cái hang đất nhỏ, chỉ đủ một người chui lọt. Từ bệ đá nhìn xuống khoảng mười mấy mét là mấy cái đầm nước nhỏ, trong đêm tối phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Đang quan sát thì Dương Tiểu Lãn xuống tới nơi, tiếp đó là lão già áo gai và con To Xác. Địa Bao Thiên giật mạnh dây thừng cho rơi xuống rồi giấu vào trong đám dây leo, giải thích với lão già: "Lên trên là một đường, nếu không ổn thì từ đây nhảy sang bên kia, men theo sườn dốc xuống thung lũng cũng được."
Lão già gật đầu, hỏi: "Hiểu rồi. Chú đã xem nhật ký của cha chú, chắc biết cách vào chứ?"
Địa Bao Thiên bỗng nhiên kích động, mặt đỏ bừng, gằn từng chữ: "Cha tôi bị cái mộ Nam Minh này hại chết thảm. Từ lúc hiểu chuyện, tôi đã tìm mọi cách để vén bức màn bí mật của ngôi mộ cổ này, để cha tôi được sống như một người bình thường. Mộ cổ nguy hiểm, trước khi vào, tôi nói qua tình hình cho mọi người nắm – Mộ này do đà chủ Bạch Liên giáo phân đà Sở Nam thời Nam Minh xây dựng. Theo bí lục để lại, mộ có ba tầng. Năm xưa cha tôi mới vào đến tầng hai là phải quay đầu. Bí mật thực sự nằm ở tầng ba, chỉ có vào được đó thì mọi bí ẩn mới được giải đáp."
Tôi thầm nghĩ hóa ra cha hắn làm nghề trộm mộ, thảo nào mà gặp quả báo. Nhưng nghĩ lại thì hắn cũng là người con có hiếu, biết nơi này nguy hiểm, cha hắn cũng ngăn cản mà hắn vẫn quyết tâm đến đây, kể ra cũng là trang nam tử hán, giống Nhị Đản tôi.
Địa Bao Thiên lấy một cành cây vẽ sơ đồ bên trong mộ lên mặt đất. Tôi cố căng mắt ra nhìn, tính toán nếu có biến thì cứ đường cũ mà chuồn.
Giảng giải xong, Địa Bao Thiên đứng dậy, hít sâu một hơi rồi hỏi: "Mọi người, rõ chưa?"
Chúng tôi đều gật đầu, xoa tay chuẩn bị. Địa Bao Thiên dặn dò thêm vài điều cần chú ý khi vào trong, rồi vỗ tay cái bốp, hô lớn: "Khai sơn động thổ! Tổ sư gia phù hộ, các vị thổ địa thần tiên, chúng con cùng đường mới phải làm liều, xin cho bát cơm manh áo." Tự trấn an xong, ngọn đèn đồng bên cạnh từ từ bay vào trong hang đất. Lão già quay lại nhìn tôi một cái, miệng niệm chú, con To Xác lập tức di chuyển, chen vào vị trí thứ hai, rồi lão già đi theo sau. Tôi đứng im, kết quả bị Dương Tiểu Lãn đá một cái vào mông, quát: "Đi đi chứ, đứng đây làm gì? Chờ chết à?"
Dương Tiểu Lãn hung dữ, tôi biết thân biết phận mình đi thứ tư, còn cô ả có nhiệm vụ giám sát tôi.
Tôi im lặng bám theo sau lão già, chui tọt vào cái hang nhỏ. Đây là một cái hang nhân tạo, đủ rộng cho gã khổng lồ To Xác chui lọt. Đất hai bên khô ráo, chứng tỏ hang đã được đào từ lâu. Tôi cắm cúi bò, bò mãi mấy chục mét vẫn chưa thấy điểm cuối. Trong lòng thầm thán phục, cái hang này là do cha của Địa Bao Thiên đào sao? Công trình này tốn bao nhiêu sức lực cơ chứ? Hồi đập Điền Gia xây đập nước, nếu mời được họ đến thì đỡ tốn công biết mấy.
Đang miên man suy nghĩ thì đã đến cuối hang. Phía trước bỗng dừng lại. Vì cách ba người nên tôi không nhìn thấy gì. Đợi khoảng vài phút thì lại tiếp tục di chuyển. Tôi bò thêm một đoạn, phía trước bỗng nhiên rộng mở, chúng tôi đã chui vào một không gian khá rộng rãi.
Tôi vào sau cùng, thấy Địa Bao Thiên đã thắp bốn ngọn nến, đặt ở bốn góc.
Vị trí đặt nến rất cầu kỳ, không phải bốn góc phòng mà được tính toán kỹ lưỡng bằng la bàn, đặt chính xác ở bốn hướng Đông, Tây, Nam, Bắc, không sai một ly. Tôi cũng nhìn thấy bên cạnh có một đống xương cốt, đếm sơ qua thì có bốn cái hộp sọ, nhưng xương ống chân tay thì nhiều hơn, giờ mới hiểu tại sao lúc nãy bị tắc đường. Cảnh tượng này trông cũng ghê người, nếu là trước đây chắc tôi hét toáng lên rồi, nhưng sau nửa năm quét mỡ người cho cương thi của lão già, tôi cũng miễn dịch rồi.
Căn phòng này trống huơ trống hoác, chỉ là một cái hầm đất, đồ đạc lặt vặt chắc bị người đến trước dọn sạch rồi. Bên cạnh có một lối đi, chính là đường hầm. Địa Bao Thiên đi vào trong, vừa đi vừa nói: "Đường hầm này nguy hiểm lắm, cạm bẫy trùng trùng. Năm xưa cha tôi phải bỏ lại bốn mạng người mới đến được tầng hai. Bao nhiêu năm trôi qua, không biết có thay đổi hay cạm bẫy nào còn sót lại không, mọi người cẩn thận đấy."