Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 80. Những năm tháng đói khổ 80

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tôi đảo mắt nhìn quanh đám người mặc trang phục dân tộc Miêu, cố tìm kiếm bóng dáng của nhân vật huyền thoại Xà Bà Bà nhưng chẳng thấy ai giống. Hỏi ra mới biết bà cụ mấy năm nay lâm bệnh, ít khi lộ diện.

Trong đội áp giải tôi, hình như chỉ có Vương Bằng là quen thân với người trong bản, những người khác cũng mới đến lần đầu nên không dám đi lại lung tung. Họ được bố trí ăn cơm ngay cạnh lầu trống. Bữa ăn toàn là xôi nếp cẩm bóng nhẫy, thịt lợn mỡ to bằng bàn tay. Có người không quen ăn, chỉ nếm vài miếng rồi thôi. Còn tôi thì lâu lắm rồi không được ăn bữa cơm ra hồn thế này, quất liền ba bát tô, cuối cùng no đến mức ợ hơi liên tục mới chịu thôi.

Đội của Vương Bằng, bên ngoài gọi là đội công tác, là người nhà nước. Còn người đứng ra tiếp đón phía bản là những nhân vật có máu mặt. Hai bên có nhiều chuyện cần bàn bạc, Nur và Vương Bằng đóng vai trò cầu nối nên buộc phải có mặt. Còn tôi được sắp xếp nghỉ ở một căn phòng nhỏ bên cạnh. Vì đã xác định tôi chỉ là nạn nhân chứ không phải đồng đảng của Dương Nhị Sửu nên không bị giám sát đặc biệt, cũng chẳng ai thèm để ý.

Không ai quản, tôi càng được thể rảnh rỗi, chơi đùa với Béo Nhé như một đứa trẻ con.

Nhìn bộ dạng ngộ nghĩnh đáng yêu của Béo Nhé, tâm trạng u ám do lão già áo gai gây ra trong tôi tan biến hết. Tôi chợt nhớ đến câu nói của lão đạo sĩ áo xanh: "Đôi khi, động vật còn đáng yêu hơn con người."

Tôi chơi với Béo Nhé được một lúc thì Nur vào, hoa tay múa chân nói chuyện với tôi chưa được mấy câu thì Vương Bằng đến gọi, bảo đội trưởng Trương muốn gặp tôi.

Tôi không có quyền từ chối, đành theo anh ta sang phòng bên cạnh. Trong phòng chỉ có một mình đội trưởng Trương, trên chiếc giường gỗ bên cạnh là Dương Tiểu Lãn đang nằm bất động. Thấy tôi vào, khuôn mặt nghiêm nghị của ông ta cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, rồi trầm giọng nói: "Trận chiến hôm qua, anh em đã mai phục, canh phòng nghiêm ngặt, vậy mà vẫn để Dương Nhị Sửu chạy thoát. Tên này cực kỳ gian ác, chắc cháu cũng biết rồi. Vì vậy chú muốn hỏi cháu một số chuyện..."

Để phục vụ điều tra, tôi đương nhiên biết gì nói nấy, không giấu giếm nửa lời. Tất nhiên, để bảo vệ bản thân, tôi lờ đi chuyện Dương Nhị Sửu giữ tôi lại để hoán hồn đoạt xác.

Nghe tôi kể xong đầu đuôi câu chuyện, đội trưởng Trương lại nhíu mày, hỏi: "Cháu bảo Dương Nhị Sửu mang theo mười hai con cương thi, còn để lại hơn chục con ở sào huyệt Thần Nông Giá ư?" Tôi gật đầu xác nhận, bảo chỉ biết khu vực đại khái chứ không rõ vị trí cụ thể. Ông ta hỏi thêm về tình hình lúc đó rồi không truy cứu nữa. Ông ta bày ba món đồ lục được trên người tôi ra bàn: thanh tiểu bảo kiếm, túi bùa và viên hạt châu đen sì, hỏi về nguồn gốc của chúng. Hai món đầu là được người khác tặng, món sau là lão già lấy được trong mộ. Tôi thành thật khai báo. Đội trưởng Trương cũng sòng phẳng, trả lại tiểu bảo kiếm và túi bùa cho tôi, chỉ giữ lại viên hạt châu đen.

Xong việc, ông ta vỗ vai tôi bảo: "Tiểu đồng chí, hiện tại cơ bản đã xác định được rồi, ở đây không còn việc của cháu nữa. Nhưng sau này nếu cần, mong cháu tiếp tục phối hợp."

Đương nhiên là được rồi. Tôi vâng dạ rối rít, trịnh trọng bắt tay đội trưởng Trương. Lúc ra về, tôi liếc nhìn Dương Tiểu Lãn đang hôn mê, buột miệng hỏi: "Lãnh đạo Trương, cô ấy sao rồi ạ?"

Đội trưởng Trương hơi ngạc nhiên nhưng vẫn nghiêm túc trả lời: "Nó à, chú hỏi chuyên gia trong đội rồi, họ bảo nó bị thất hồn một chút thôi, không sao đâu. Đợi ra ngoài sẽ có người chuyên trách xử lý." Ông ta xua tay, có vẻ lơ đễnh. Tôi định nhắc nhở ông ta một câu, nhưng nghĩ lại người ta là lãnh đạo, là chuyên gia, hơi đâu mà nghe lời thằng nhãi ranh nói lung tung, nên đành im miệng đi ra.

Chiều hôm đó, tôi thấy đội công tác chỉ để lại Vương Bằng và lão Giang, những người khác lại lên đường, chắc là đi tìm số cương thi tôi khai báo.

Nhưng đến tối họ quay về với vẻ mặt thất vọng não nề. Đội trưởng Trương lại tìm tôi xác nhận lần nữa rồi thôi. Tôi về nghe Vương Bằng kể với Nur là họ đến nơi thì chẳng thấy gì, không biết là lão già đã di chuyển đi rồi hay do tên Địa Bao Thiên giở trò. Mười hai con cương thi là mối họa ngầm khiến ai nấy đều lo lắng khôn nguôi. Vì vậy đội công tác quyết định tạm thời chưa đi vội, ở lại lùng sục quanh vùng núi Ma Lật để đảm bảo an toàn tính mạng và tài sản cho nhân dân.

Ở Tây Hùng Trại có cái ăn cái uống, lại có bạn bè là Nur và người bạn mới Vương Bằng, cùng con khỉ Béo Nhé, tôi chẳng có gì phải phàn nàn, chỉ là nỗi nhớ nhà da diết, lòng như lửa đốt muốn về ngay.

Nur bảo tôi cứ yên tâm, cậu ta đã nhờ người trong tộc nhắn tin về Lăng Long Gia rồi, chắc sẽ sớm có hồi âm thôi.