Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhưng nếu không về nhà thì tôi biết đi đâu? Bỏ xứ mà đi, mai danh ẩn tích, hay ở lại cái bản Miêu này sống qua ngày với Nur?
Thấy tôi bối rối, Vương Bằng vỗ tay ra hiệu cho tôi bình tĩnh, rồi nghiêm túc hỏi: "Nhị Đản, Nur bảo anh là hồi nhỏ em từng gặp dị nhân, học được đạo pháp, chuyện này có thật không?"
Tôi gật đầu, không giấu giếm kể lại những gì mình đã học. Vương Bằng không hỏi sâu thêm mà cười ha hả, chỉ vào Nur nói: "Em có biết lần này bọn anh đến Tây Hùng Trại, ngoài việc tá túc ra còn có nhiệm vụ gì nữa không?"
Tôi ngẩn người, chỉ vào mũi mình: "Chẳng phải bảo là để xác minh thân phận của tôi sao?"
Vương Bằng cười hiền hậu: "Xác minh thân phận em đơn giản lắm, đến Lăng Long Gia hỏi cái là ra ngay. Lần này bọn anh đến đây là muốn giúp các bản làng vùng này bước ra khỏi đại ngàn, giao lưu với thế giới bên ngoài, giúp bà con có cuộc sống tốt đẹp hơn. Đồng thời, bọn anh cũng muốn mời một số người gia nhập tổ chức, cùng phấn đấu vì hòa bình, vì sự an khang của nhân dân. Vì thế, Nur lần này cũng sẽ cùng bọn anh xuống núi..."
Tôi nhìn Nur, cậu ta mỉm cười gật đầu, ra hiệu rằng Vương Bằng nói đúng, cậu ta sẽ gia nhập cơ quan của Vương Bằng, sau này sẽ cống hiến cho đất nước.
"Cống hiến cho đất nước" – bốn chữ thiêng liêng khiến tôi nghe mà nhiệt huyết sôi trào. Tôi nhìn Nur với ánh mắt ngưỡng mộ. Đúng lúc đó, Vương Bằng đặt tay lên vai tôi, trầm giọng nói: "Nhị Đản, chuyện của em, anh đã bàn với đội trưởng Trương rồi. Ông ấy thấy hoàn cảnh em hiện tại rất đặc biệt. Một là có nhà mà không thể về, hai là em cũng có chút bản lĩnh. Vì vậy, anh và ông ấy sẵn sàng làm người giới thiệu để em gia nhập tổ chức. Em thấy thế nào?"
Vương Bằng nói rất chân thành, nhưng lòng tôi lại rối bời. Mười ba tuổi đầu, tôi chưa thể suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện, nhất thời không biết trả lời sao, cứ đứng ngây ra như phỗng.
Thấy tôi không reo lên sung sướng cũng chẳng lập tức nhận lời, Vương Bằng cũng không ép, vỗ vai tôi bảo: "Không cần vội. Mấy ngày tới đội công tác còn phải truy tìm tung tích đám cương thi kia, chưa đi ngay được đâu. Sau đó chắc còn phải nhờ em dẫn đường đến sào huyệt của Dương Nhị Sửu ở Thần Nông Giá. Xong việc đó em sẽ được tự do. Trong thời gian này, em cứ suy nghĩ kỹ đi, đừng áp lực quá. Dù không tham gia cũng chẳng sao, cứ thoải mái lên."
Tôi cảm ơn sự thấu hiểu của anh ta. Chúng tôi uống thêm vài chén nữa thì bên ngoài có người gọi Vương Bằng. Anh ta chào tôi rồi đi ngay.
Người thanh niên ôn hòa ấy đi rồi, tôi quay sang hỏi ý kiến Nur. Cậu ta mỉm cười, ra hiệu mong muốn được sát cánh chiến đấu cùng tôi.
Tôi vẫn chưa quyết định được, trong đầu vẫn nung nấu ý định phải gặp cha mẹ trước rồi tính sau.
Nur không khuyên nữa mà kéo tay tôi uống rượu. Hai anh em lâu ngày gặp lại, không ai làm phiền, chẳng cần nói nhiều mà không khí vẫn rất ấm cúng. Rượu ngô tự ủ thơm nức mũi, ban đầu uống không quen thấy cay xè, nhưng vài chén vào bụng lại thấy ấm áp lạ thường, cứ như uống tiên tửu vậy. Tôi uống hơi nhiều, quay sang tìm Béo Nhé định cho nó nếm thử chút rượu ngon, nhưng tìm mãi chẳng thấy bóng dáng con khỉ đâu, đành thôi.
Béo Nhé ở Tây Hùng Trại nửa năm nay rồi, chắc chẳng xảy ra chuyện gì đâu. Tôi tự trấn an mình như vậy.
Đêm đó tôi say bí tỉ, chẳng biết mình ngủ thế nào. Chỉ láng máng nhớ Nur vất vả lắm mới khênh được tôi lên giường. Hai đứa nằm chen chúc trên chiếc giường trải rơm dày cộp, thoang thoảng mùi nắng, nhắm mắt lại là ngủ một mạch không mộng mị.
Sáng hôm sau, hơi men vẫn còn chuếnh choáng, tôi bị ai đó lay dậy. Mở mắt ra thấy Nur đang hoa tay múa chân loạn xạ, bảo Béo Nhé xảy ra chuyện rồi.
Tôi sợ hết hồn, vội hỏi có chuyện gì.
Nur cũng không diễn tả rõ được, cứ kéo tôi chạy ra ngoài. Tôi còn chẳng kịp xỏ giày, chân đất chạy thục mạng theo cậu ta đến lầu trống nhà tổ. Đến nơi, tôi thấy đội trưởng Trương đang nổi trận lôi đình với mấy người cấp dưới: "Các cậu canh gác kiểu gì thế hả? Nửa đêm nửa hôm, con khỉ to đùng thế kia chạy vào mà không ai biết à? Giờ xảy ra chuyện rồi, ai chịu trách nhiệm đây?"
...
Đội trưởng Trương nổi cơn tam bành, mặt mày hung dữ dọa người. Mấy người cấp dưới cúi gằm mặt, không dám ho he nửa lời, ngoan ngoãn đứng chịu trận. Tôi tuy hơi sợ vị lãnh đạo đang nổi lôi đình này nhưng vì lo lắng cho Béo Nhé nên vẫn chen lên trước, lớn tiếng hỏi: "Béo Nhé làm sao? Nó bị làm sao?"
Thấy tôi hớt hải chạy đến hỏi dồn, đội trưởng Trương đang mắng người bỗng quay phắt lại, trừng mắt nhìn tôi, gằn giọng: "Con khỉ đó là của cậu hả?"
Ánh mắt ông ta sắc như dao cau, liếc một cái mà tôi cảm giác như bị búa tạ giáng vào đầu, ong ong cả óc. Theo phản xạ, tôi lùi lại một bước, khí thế xẹp xuống hẳn, lí nhí đáp: "Vâng, là của cháu." Đội trưởng Trương nhìn chằm chằm vào mặt tôi vài giây rồi hừ lạnh một tiếng, chẳng nói chẳng rằng, phất tay áo bỏ đi. Ông ta đi rồi, không khí mới bớt căng thẳng. Mấy đồng chí công tác lúc nãy còn khúm núm giờ đã đứng thẳng lưng lên. Lão Giang thấy tôi liền sấn sổ đi tới, giận dữ nói: "Nhị Đản, khai thật đi, con khỉ đó có phải do mày xúi giục không?"