Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tòa nhà ẩm thấp, âm u, nồng nặc mùi ẩm mốc. Đi qua hành lang dài hun hút, tôi bị đưa đến trước một cánh cửa sắt. Gã hói nói gì đó với người cai ngục rồi bỏ đi. Người cai ngục mở cửa sắt, dẫn tôi vào trong.
Bên trong là những gian phòng nhỏ xíu như cái hộp, cửa sắt khóa chặt. Hành lang rộng thênh thang chỉ có một ngọn đèn vàng vọt, bóng đen chập chờn.
Tôi bị đưa đến một gian phòng ở góc, cửa sắt mở ra, tôi bị đẩy vào trong, rồi cửa đóng sầm lại.
Vào trong rồi tôi mới thấy đây đâu phải là phòng, mà là cái "lồng" thì đúng hơn. Vừa chật vừa hẹp, tối om như hũ nút. Ở đây chỉ có thể ngồi hoặc đứng, ngay cả đứa nhỏ con như tôi nằm xuống cũng khó khăn. Trong phòng ngoài cái chiếu rách bốc mùi ẩm mốc và cái thùng vệ sinh ra thì chẳng còn gì cả. Thấy cảnh này, tôi mới hiểu tại sao đám học viên hung hãn kia lại sợ cấm túc đến thế. Hóa ra bị nhốt ở đây đúng là cực hình.
Vừa nhập học đã bị đối xử thế này thật nản lòng. Nhưng nghĩ lại thì vẫn còn tốt hơn là lúc nào cũng nơm nớp lo sợ bị giết. Tôi tự an ủi mình, vừa ngồi xuống thì nghe thấy tiếng động từ phòng bên cạnh. Ban đầu nghe không rõ, một lúc sau có tiếng gõ vào tường kèm theo lời chào: "Này, lính mới à? Chưa gặp bao giờ, xưng hô thế nào đây?"
Tôi nhìn quanh, đoán chắc là bạn tù ở phòng bên cạnh. Người ta chào hỏi tử tế, mình không đáp lại thì bất lịch sự quá, dù sao cũng còn ở đây dài dài. Tôi bèn giới thiệu tên tuổi. Nghe tên tôi, người kia cười ha hả: "Được đấy, tên nghe oách phết! Mới đến đã bị cấm túc, Nhị Đản cậu cũng ghê gớm thật, hơn đứt tớ rồi. Bắt nạt cậu là thằng mặt sẹo đúng không? Tớ biết nó, tên là Kiếm Nam Xuân và Tạ Nghị, chuyển từ quân đoàn 38 sang, toàn lũ lính tráng côn đồ, chẳng ra gì đâu. Cứ đợi đấy, hai ngày nữa tớ ra ngoài sẽ xử đẹp bọn nó!"
Người này nói năng hào sảng, trượng nghĩa khiến tôi tò mò, dè dặt hỏi: "Đại ca, anh tên gì ạ?"
Người kia cười lớn, vỗ ngực cái bộp, dõng dạc nói: "Tớ ấy à? Đi không đổi tên ngồi không đổi họ, Câu Dung Tiêu Ứng Trung! Mẹ kiếp, cái tên này nghe không oách bằng tên cậu!"
...
Phòng cấm túc vừa chật hẹp, vừa bẩn thỉu, đứng không được, nằm cũng chẳng xong, quả thực là chốn hành xác. Nhưng may thay, có gã hàng xóm kỳ quặc ở phòng bên cạnh, tôi cũng thấy bớt khổ sở phần nào.
Qua câu chuyện, tôi mới biết ở cái trường này, hình phạt đáng sợ nhất chính là cấm túc. Có bốn mức phạt: mười lăm ngày, mười ngày, năm ngày và ba ngày. Ở cái nơi tối tăm mù mịt, ngủ cũng không yên này, một ngày đã dài như một thế kỷ, nói gì đến mười ngày, nửa tháng. Bởi thế, học viên ở đây ai nghe đến hai từ "cấm túc" cũng xanh mặt. Nhưng đại ca họ Tiêu phòng bên lại là khách quen ở đây, ngắn thì ba năm ngày, dài thì mười lăm ngày, nhẵn mặt đến mức cai ngục còn quen.
Lần này, gã ta cả gan trộm gà của người nhà lãnh đạo trường. Gói lá sen, bọc đất sét, ném vào đống lửa, nướng lên thơm nức mũi, ăn vào muốn nuốt cả lưỡi. Kết quả bị phát hiện, người nhà lãnh đạo làm ầm lên – Mẹ kiếp, đó là gà mái đang đẻ trứng vàng, cứ cách ngày lại cho một quả trứng trắng phau, quý như vàng, thế mà ngoảnh đi ngoảnh lại chỉ còn đống xương gà, bảo sao không điên tiết?
Thế là lần này gã lãnh án nặng nhất: mười lăm ngày cấm túc, nhốt đến mốc cả xương. Còn tại sao không bị đuổi học, gã giải thích là lãnh đạo trường không dám.
Tại sao không dám? Vì gã có bản lĩnh. Làm căng lên, cả đám huấn luyện viên cũng chẳng làm gì được gã. Gã đến đây chỉ để tu tâm dưỡng tính, chẳng bao lâu nữa sẽ được phái đi làm nhiệm vụ bán mạng. Những người như gã, trường cũng phải kiêng nể vài phần. Năm xưa Thái tử Đan nước Yên thuê Kinh Kha ám sát Tần Thủy Hoàng, cung phụng rượu ngon thịt béo, tiền bạc mỹ nữ muốn gì được nấy, hận không thể dâng cả vợ cho ngủ cùng, thế mới gọi là thành ý. Gã chỉ ăn trộm mấy con gà của lãnh đạo, nhằm nhò gì?
Trước đây tôi chưa từng tiếp xúc với loại người nào như vậy. Gã thô lỗ, chửi thề như hát hay, nhưng lại khiến người ta cảm thấy gần gũi vô cùng. Nói chuyện trên trời dưới biển, đông tây kim cổ, chuyện gì gã cũng chém gió phần phật, nghe rất lọt tai, càng ngẫm càng thấy thú vị. Quan trọng nhất là chỉ qua vài câu nói, gã đã khiến người ta có thiện cảm, cứ như quen biết từ kiếp trước.
Cha tôi từng bảo, có những người sinh ra đã có khí chất khiến người khác muốn gần gũi, đó thường là người làm việc lớn, gặp được thì phải học hỏi. Tôi nghĩ, gã chính là người như vậy.
Lúc đó tôi đâu biết, chẳng qua gã bị nhốt lâu quá, buồn mồm buồn miệng nên mới tìm người tán phét, tôi lại cứ tưởng người ta coi trọng mình nên mới tâm sự nhiều thế.