Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 97. Những năm tháng đói khổ 97

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nói chuyện một hồi, tôi gọi gã là "anh Trung", gã gọi tôi là Nhị Đản. Gã bảo sau này ở trường, cứ yên tâm mà sống, hễ ai bắt nạt cứ báo tên gã ra. Nếu bọn chúng vẫn dám ho he thì về mách gã. "Mẹ kiếp, cái chỗ rách nát này lắm chuyện thật, ông mà không xử đẹp bọn nó thì ông không mang họ Tiêu!"

Chúng tôi tán phét đến tận giờ cơm tối. Cai ngục gõ muôi vào cửa sắt, mở cái ô cửa nhỏ bên dưới, đẩy vào một cái bát. Chẳng có gì ngon nghẻ, cháo khoai lang độn ngô. Thứ này không ăn thì đói, ăn vào càng đói, lại còn hay đánh rắm. "Bủm, bủm, bủm...", một lúc sau tôi cũng chẳng dám ngồi yên, sợ chết ngạt vì rắm của chính mình.

Sau bữa cơm, anh Trung kể cho tôi nghe về tình hình cái trường này. Gã bảo mấy năm trước loạn lạc, cái gì cũng bị dẹp bỏ. Sau này thời thế thay đổi, mấy vị tai to mặt lớn của Tổng cục cũng xuất sơn, trăm việc cần làm lại từ đầu. Cái trường này thực ra mới mở không lâu, từ hiệu trưởng đến huấn luyện viên toàn bọn ăn hại, chẳng có kinh nghiệm gì sất. Học viên thì phần lớn được điều từ quân đội sang, đào tạo kiểu này thì làm ăn được cái quái gì? Những kẻ thực sự lợi hại phải là cao thủ ẩn dật trong các môn phái lớn trên núi cao rừng sâu, thế mới gọi là trâu bò. Biết tại sao gã ngang tàng thế không? Vì tổ tiên gã từng là trưởng lão Mao Sơn đấy. Biết trưởng lão là gì không? Cả nước này đếm trên đầu ngón tay những người xứng làm đối thủ, nếu không phải sau này...

Gã chém gió phần phật, tôi nửa tin nửa ngờ, cứ nghe cho vui tai, trong đầu cũng lờ mờ hình dung được đôi chút. Một lúc sau, gã khát nước, gọi cai ngục xin nước uống. Ban đầu người ta lờ đi, sau gã làm ầm lên, cai ngục mới chế giễu: "Mày bảo Mao Sơn nhà mày lợi hại lắm mà? Thế thì dùng thuật xuyên tường mà ra đây lấy nước uống đi, tao để ngay ngoài cửa này..."

Bị vỗ mặt chan chát, anh Trung mất hứng chém gió, gân cổ cãi: "Mẹ kiếp, xuyên tường là tà thuật vặt vãnh của phái Lao Sơn, ông đây thèm vào mà học!"

Nói xong câu đó, gã im bặt. Một lúc sau, tiếng ngáy như sấm rền vang lên từ phòng bên cạnh.

Thấy anh Trung không thèm chấp nhặt với tên cai ngục mà lăn ra ngủ, tôi thất vọng tràn trề. Chẳng biết những gì gã vừa khoác lác là thật hay đùa. Nhưng chuyện đó không quan trọng, quan trọng là tôi phải sống ở đây mười ngày. Mới có hai tiếng đồng hồ mà tôi đã muốn phát điên lên rồi. Không biết Nur có bị phạt không, Béo Nhé chạy đi đâu rồi? Trong cái hộp diêm chật chội ngột ngạt này, ngồi thì đau lưng, nằm thì co quắp, tôi biết sống sao cho qua ngày đoạn tháng đây?

Nghĩ ngợi lung tung một hồi, bụng lại trướng lên, cửa hậu buông lỏng, tiếng rắm lại nổ lẹt đẹt.

"Bủm, bủm, bủm..." Thôi xong, kiểu này thì sống sao nổi.

Chỉ qua một đêm, tôi đã hiểu tại sao đám học viên kia lại sợ cấm túc đến thế. Trong cái không gian chật hẹp đến nỗi nằm cũng phải co ro, ngoài ăn với ngủ ra, phần lớn thời gian là sự tĩnh lặng chết chóc. Sau khi anh Trung ngáy o o, trong bóng tối, vừa đói vừa rét, tôi chỉ còn biết lắng nghe nhịp tim mình đập thình thịch, trằn trọc không sao ngủ được. Mỗi giây trôi qua dài đằng đẵng. Khao khát tự do bùng lên như cỏ dại, rồi lại bị bức tường lạnh lẽo dập tắt không thương tiếc.

Hy vọng biến thành thất vọng, thất vọng hóa thành tuyệt vọng. Có người sẽ phát điên, còn tôi, bỗng nhiên tìm được việc để làm.

Đó là vào đêm thứ hai bị cấm túc. Việc tôi làm chính là tu hành.

Từ năm tám tuổi, tôi đã theo Lão Quỷ học đạo kinh. Tôi biết tu hành thực chất là biến con người thành một vật chứa, có thể dung nạp "Khí" tràn ngập trong trời đất.

Người thường không cảm nhận được nguyên tố cơ bản cấu thành vạn vật này, nên chỉ biết kích thích tiềm năng, rèn luyện thân thể. Nhưng người đã bước vào cửa đạo thì có thể dùng da thịt, lỗ chân lông, thậm chí là ý chí để cảm nhận nó, thấu hiểu nó, và dẫn dụng nó. Quá trình nghe thì đơn giản nhưng thực hành lại vô cùng gian nan. Người có căn cốt và tiềm năng trên đời này vạn người mới có một. Mà có rồi nhưng không có pháp môn, không có thầy dạy thì cũng chẳng làm nên trò trống gì. Tôi từng thuộc làu đạo kinh, thông hiểu pháp môn nhưng lại không thể bước chân vào nghề, bởi huyết mạch đã bị lão đạo sĩ áo xanh phong ấn.

Thành cũng tại Lý Đạo Tử, bại cũng tại Lý Đạo Tử. Con thủy quỷ hại tôi năm xưa đã được siêu độ, nhưng tôi vẫn đứng ngoài cửa đạo.

May mà sau này tôi gặp được lão già áo gai Dương Nhị Sửu. Kẻ bị người đời coi là ác quỷ tàn độc này lại chính là người đưa tôi vào con đường tu hành. Dù là truyền thụ Chủng Ma Kinh Chú Giải hay dùng thuốc tẩy tủy phạt kinh, lão đã giúp Trần Nhị Đản tôi lột xác hoàn toàn. Nhưng sau đợt tắm thuốc, tôi cứ mải miết chạy trốn, chưa có thời gian tĩnh tâm để cảm nhận hết những lợi ích đó.