Miêu Cương Đạo Sự (Bản dịch)

Chương 98. Những năm tháng đói khổ 98

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đường chính đạo không đi được thì ta đi đường tà đạo. Thử vận hành Chủng Ma Kinh, cưỡng ép đả thông kỳ kinh bát mạch xem sao, biết đâu lại thành công?

Nghĩ là làm, tôi ngồi xếp bằng, hai tay buông lỏng trên đầu gối, bắt chước dáng ngồi của Bồ Tát, bắt đầu hành khí.

"Hư cực tĩnh độc. Kiến tố bão phác, thiểu tư quả dục..." (Đạt đến cực điểm của hư không, giữ vững sự tĩnh lặng. Thấy sự mộc mạc, ôm giữ sự giản dị, bớt tư lợi, ít ham muốn...)

Chúng sinh sở dĩ không đắc chân đạo là vì có vọng tâm. Đã có vọng tâm thì kinh động đến thần; thần kinh động thì vướng bận vạn vật; vướng bận vạn vật thì sinh tham cầu; sinh tham cầu thì sinh phiền não. Phiền não vọng tưởng làm khổ thân tâm, chịu nhục nhã, trôi lăn trong sinh tử, mãi chìm trong bể khổ, vĩnh viễn mất chân đạo. Đạo chân thường, người ngộ tự đắc. Người đắc ngộ đạo thì thường thanh tĩnh. Ngồi xuống rồi quên hết thảy, thân hòa cùng vũ trụ, tâm lặng như bầu trời, khí phạt nhập thể, lực phạt thành hình...

Lòng tôi trống rỗng, quên hết mọi sự đời, quên cả quá khứ và lai lịch bản thân, quên cả mình đang ở đâu. Trên biển tâm thức bỗng hiện lên một vị đại thần, lưng mọc đôi cánh, mình người chân trâu, bốn mắt sáu tay, tóc mai như kiếm kích, mặt như đầu trâu, đầu có sừng, tay cầm đao, búa, qua (một loại vũ khí cổ). Thần tướng dữ tợn, mắt nhìn bốn phương, uy phong lẫm liệt. Ngài dường như đứng ở tận cùng của thời gian và không gian, nhìn xuống thế gian. Mỗi lần ánh mắt Ngài quét qua, tôi lại cảm thấy một luồng hàn khí chạy dọc cơ thể, gột rửa kinh mạch, sức mạnh vô hình cứ thế sinh sôi.

Cảm giác chấn động qua lại không biết bao lâu. Tôi cảm thấy mình mạnh lên từng phút từng giây, chỉ muốn mãi mãi chìm đắm trong trạng thái này, không muốn tỉnh lại.

Nhưng đúng lúc đó, bên tai tôi vang lên những tiếng động ầm ầm. Cảnh giới huyền diệu như con diều đứt dây bay vút lên trời xanh rồi biến mất. Khi tôi mở mắt ra, chỉ nghe thấy tiếng anh Trung ở phòng bên cạnh hổn hển quát: "Nhị Đản! Mẹ kiếp, mày làm cái trò khỉ gì thế? Dọa ông mày suýt chết!"

...

Trong khoảnh khắc tỉnh lại, lòng tôi bỗng trào dâng một luồng hung khí, chỉ muốn xé xác kẻ đã đánh thức mình.

Nhưng khi nhận ra đó là anh Trung phòng bên, người đã đối xử rất tốt với tôi hai ngày qua, tôi mới dằn được luồng sát khí vô cớ ấy xuống. Sờ lên người, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, ướt đẫm cả chiếc chiếu cói. Tim tôi đập thình thịch liên hồi. Tôi vừa hít sâu vừa tự trách: Rốt cuộc là có chuyện gì? Tại sao mình lại nảy sinh ý định đó? Chẳng lẽ đây là bản tính thật của mình?

Hay là tác dụng phụ của việc tu luyện Chủng Ma Kinh Chú Giải?

Anh Trung phòng bên vẫn đập tường thùm thụp: "Nhị Đản! Mày làm sao thế? Nói gì đi chứ! Đừng dọa anh sợ! Mẹ kiếp, trả lời nhanh lên!"

Tôi lau mồ hôi trán, trấn an: "Anh Trung, em không sao. Vừa nãy em tập khí công, lỡ nhập định sâu quá thôi, có chuyện gì không anh?"

Nghe tôi trả lời, anh Trung thở phào nhẹ nhõm: "Mẹ kiếp, mày dọa anh suýt chết, tưởng mày bị tẩu hỏa nhập ma rồi. Vừa nãy anh đang ngủ, tự nhiên mơ thấy một con quái vật lao ra, dẫn theo tám mươi mốt anh em chém giết trên chiến trường. Anh em của nó đầu đồng trán sắt, tám tay chín ngón, ai nấy đều mình đồng da sắt, chém giết tàn bạo vô cùng. Nhìn đâu cũng thấy xác chết, đầu rơi máu chảy... Rồi anh cảm thấy như nó đang ở ngay phòng bên cạnh, cứ tưởng mày bị ma bắt rồi..."

Tôi giật mình kinh hãi. Sao những gì anh Trung mô tả lại giống hệt vị ma thần tôi vừa quán tưởng trong lúc nhập định thế này?

Dù trong lòng đầy nghi hoặc nhưng tôi không dám nói thật, chỉ cười xòa cho qua chuyện rồi giục anh ngủ tiếp. Sau đó tôi giơ hai bàn tay lên ngắm nghía, lòng rối bời. Chủng Ma Kinh Chú Giải mà lão già áo gai truyền cho tôi, nghe cái tên đã biết chẳng phải thứ chính đạo gì. Chẳng lẽ cứ tu luyện thế này, tôi sẽ thực sự biến thành đại ma đầu sao? Không đúng, Dương Nhị Sửu là Dương Nhị Sửu, còn tôi là Trần Nhị Đản – một thanh niên trong sáng thiện lương. Người không phạm ta, ta không phạm người. Nhưng muốn không bị người khác bắt nạt, tôi phải có đủ thực lực.

Và Chủng Ma Kinh chính là thứ quan trọng nhất đảm bảo cho tôi không bị ai ức hiếp sau này. Vì vậy, tôi tuyệt đối sẽ không từ bỏ.

Đêm đó tôi không dám ngồi thiền nữa, chỉ dựa lưng vào tường chợp mắt. Sáng hôm sau, anh Trung hết hạn cấm túc, hớn hở rời đi, hẹn gặp lại tôi bên ngoài. Tiễn anh đi rồi, tôi thấy cô đơn lạ thường. Nhàn rỗi sinh nông nổi, tôi lại lôi những gì đã học ra nghiền ngẫm, sắp xếp lại, thầm quyết tâm phải làm nên trò trống gì đó để sau này áo gấm về làng, cho cha mẹ và chị gái được nở mày nở mặt.

Cuộc sống trong phòng cấm túc vô cùng đơn điệu: ăn, ngồi thiền, ngủ. Tôi không quậy phá, không kêu ca, sống lặng lẽ qua ngày. Chính thái độ đó khiến cai ngục cũng thấy lạ, thỉnh thoảng lại bắt chuyện với tôi vài câu, tấm tắc khen tôi tuy nhỏ tuổi mà trầm ổn hơn khối người lớn, đúng là nhân tài.