Mộc Tiên Truyện

Chương 35. Đỉnh Dược Vương

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nghe được mấy lời của tu sĩ kia, Ninh Hinh cảm nhận được ngọn lửa mang tên tò mò trong lòng bùng cháy dữ dội. Trong đầu nàng cứ quanh quẩn mãi ý nghĩ hay là nhảy xuống hồ để rà soát một lượt, nhưng lại không rõ cách nào để có thể lặn xuống được tận đáy hồ. Nàng hoàn toàn không cho rằng bản thân tài giỏi hơn những người đã từng thám hiểm cái hồ kia, chỉ là nàng vẫn muốn thử một lần đích thân xuống đó ngó nghiêng xem như thế nào.

Sau khi trời đã hừng đông, toán tu sĩ kia liền thu dọn đồ đạc rồi rời đi. Ninh Hinh cũng thu dọn hành lí rồi chậm rãi tiến vào trong khoảnh hồ kia. Nàng nhanh chóng phát hiện bản thân chỉ có thể nổi lềnh bềnh trên mặt nước chứ không chìm xuống.

Suốt mấy ngày liên tục mày mò, Ninh Hinh phát hiện xung quanh bờ hồ có một loại hạt màu tro không rõ là gì thường xuyên rơi xuống hồ, nhưng nước vẫn trong veo không hề vẩn đục. Chính điều này đã khiến nàng nghĩ ngợi con người không thể chìm nhưng thứ hạt này thì có thể!

Nhìn quanh bốn phương tám hướng thêm lần nữa, xác định phụ cận không hề có bất kì tu sĩ hay yêu thú nào nàng mới bắt đầu hành động. Thế rồi ngay lập tức nàng vận dụng thuật Hóa Thân, biến thành loại hạt màu tro đó.

Quả nhiên đúng như những gì nàng dự đoán, sau khi hóa thành thứ hạt không biết tên kia chưa bao lâu thì nàng bắt đầu chìm dần xuống nước. Cái hồ rất sâu, phải một lúc lâu Ninh Hinh mới cảm giác được mình đã chạm đến đáy.

Khác với làn nước trong vắt như gương ở trên kia, dưới đáy hồ là một mảng tối đen kìn kịt khiến tầm nhìn của nàng bị giảm xuống cực hạn, không cách nào quan sát được tổng thể không gian. Hết cách, Ninh Hinh đành phải lê tấm thân tròn vo nhích lên từng li một. May mắn là thần thức không chịu bất kì ảnh hưởng gì, bằng không nàng muốn rà soát hết đáy hồ với tốc độ này thì chẳng khác nào đang nói chuyện không tưởng.

Tuy không phát hiện được bất kì thứ gì cả nhưng Ninh Hinh chẳng hề nản chí. Nàng vẫn miệt mài dùng thần thức để rà quét xung quanh, thế rồi bỗng dưng nàng phát hiện một chỗ nhô lên cao khác hẳn những nơi khác, trông vô cùng kì lạ. Ninh Hinh cho rằng cho chỗ nhô lên đó có thể là một chốt lẫy thông với một không gian kín, vì vậy vội vàng hóa trở lại hình người rồi ra sức đào chỗ lồi ấy lên.

Trong phút chốc nàng chạm được vào chốt lẫy, cơ quan ẩn được kích hoạt, ngay sau đó là âm thanh rền vang dữ dội của một cánh cửa sập bằng đá đang được kéo lên ngay trước mắt nàng. Ninh Hinh không bị cảnh tượng đó làm cho sửng sốt, dứt khoát nhảy vào không gian bên trong. Tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt trước khi cánh cửa đá sập mạnh xuống khiến bụi đất dưới đáy hồ cuộn lên mịt mù.

Phía sau cánh cửa đá chính là một đường ngầm thẳng lối, hai bên vách tường có khảm rất nhiều Nguyệt Minh châu khiến cả không gian như được dát lên một lớp ánh sáng ban mai. Ninh Hinh thận trọng tiến lên từng bước một, trong lòng không chỉ khấp khởi vì có khả năng đoạt được bảo vật bị ẩn giấu mà còn tồn tại cả cảm giác bất an trước những nguy hiểm tiềm tàng xung quanh mình. Trên thực tế, dạng động phủ như thế này thường sẽ được sắp đặt rất nhiều loại cạm bẫy chết người.

Thế nhưng sự cẩn thận của Ninh Hinh chẳng qua là sợ bóng sợ gió mà thôi, bởi gian phòng bằng đá này cực kì giản tiện, cho dù nàng lục soát nhiều lần vẫn không hề tìm thấy bất kì người hay bẫy rập nào cả. Đặc điểm này hoàn toàn không giống mộ địa chôn thây của một vị tu sĩ cấp cao mà giống một chỗ tu luyện tạm thời hơn.

Suốt cả lối vào chỉ thông được đến hai gian phòng đá: một cái là phòng tu luyện chỉ có vỏn vẹn một cái bồ đoàn và gian phòng còn lại đặt một cái đỉnh đen thùi lùi. Cái đỉnh này cao độ một mét, bên trong lòng trống trơn, cũng chẳng có bất kì thứ mùi nào để phán đoán trước đây nó đã được dùng với mục đích gì. Ngoài hai thứ đó ra, khắp cả mật thất này chẳng còn đồ đạc gì nữa cả.

Ninh Hinh nhìn hai món đồ duy nhất mình tìm được mà thất vọng não nề. Khó khăn lắm mới vào được tới đây, vậy mà không có bất kì bảo vật nào hết! Một cái bồ đoàn và một cái đỉnh đen thùi lùi không xác minh được, quá đỗi nghèo nàn!

Vì trước đó đã dùng thuật biến hình nên hiện tại Ninh Hinh cảm thấy cơ thể mệt mỏi không có sức lực, đã thế còn tạm thời chưa thể sử dụng linh khí. Dù sao thì cũng vào tới đây rồi, nàng quyết định ở lại chờ linh khí hồi phục mới quay trở lại mặt đất.

Nói thực lòng thì Ninh Hinh hoàn toàn không cam tâm với kết quả này. Nàng tiếp tục đi lùng sục khắp nơi. Không gian này tối giản đến mức không hề có bất kì loại trận pháp hay cấm chế nào cả, chỉ có đúng hai gian phòng trống trơn cùng hai món đồ nọ.

Ninh Hinh vừa chăm chú nhìn hai món đồ vừa lẩm bẩm: “Quái! Cái chỗ này được bảo mật kỹ vậy mà chẳng lẽ không có gì luôn ta?”

Nói rồi nàng liền cầm chiếc bồ đoàn lên xem xét, hoàn toàn không phát hiện điểm dị thường nào. Nàng quyết định ngồi lên thử, ai dè vừa đặt mông xuống thì một luồng linh khí có tác dụng tịnh hóa đã từ bồ đoàn xâm nhập vào khắp cơ thể nàng. Sau một lúc, Ninh Hinh cảm thấy từng tấc da tấc thịt đều thư giãn vô cùng, ngay cả hồn lực cũng được cải thiện. Hóa ra tấm bồ đoàn này chính là bảo bối!

Ninh Hinh vui mừng cất nó đi, rồi nàng đánh mắt sang cái đỉnh đen. Nếu như tấm bồ đoàn kia là bảo vật vậy phải chăng cái đỉnh đen thùi này cũng thế? Nhưng nên nên làm gì với nó đây ta? Hình như mấy món bảo vật đều cần phải trích máu để nhận chủ, mình cứ thử xem sao?

Thế là Ninh Hinh quyết định đợi đến khi linh khí trong người hồi phục lại động đến cái đỉnh sau.

Vài ngày trôi qua, linh khí trong người nàng đã hồi phục được kha khá. Vì vậy nàng mau chóng nhỏ máu vào trong chiếc đỉnh rồi chạy ra xa quan sát phản ứng của nó nhưng chẳng có gì sất. Ninh Hinh lại tiếp tục chủ động rót linh khí vào trong đỉnh. Chẳng mấy chốc nàng cảm giác linh khí tích cóp mấy ngày nay vơi đi một cách nhanh chóng, dù muốn dừng lại nhưng không cách nào làm được. Nhìn linh khí càng lúc càng giảm đi Ninh Hinh cuống hết cả lên, bây giờ chỉ còn cách lấy Tụ Linh châu để bổ sung linh khí mà thôi.

Lượng linh khí được trữ trong Tụ Linh châu tương đương với lượng linh khí trong cơ thể của một tu sĩ Nguyên Anh kì. Hy vọng bao nhiêu đây đủ cho cái đỉnh đen này hấp thu!

Lại thêm một chốc nữa, lúc linh khí trong Tụ Linh châu chẳng còn bao nhiêu thì cái đỉnh đen bỗng biến vào trong đan điền của Ninh Hinh. Điều bất ngờ này khiến nàng ngây ra trong phút chốc, sau đó vui đến mức phát cuồng.

Ở thế giới Nhạc Thiên, phải là linh khí (*) cực phẩm trở lên mới có thể chui vào đan điền của tu sĩ sở hữu nó!

(*) Ghi chú của nhóm dịch: linh khí (灵器) ở đây không phải là linh khí (灵气)dùng để hấp thu mà là một dạng pháp bảo (đồ vật có phép thuật). Như đã có đề cập ở các chương trước, Bảo Khí phong của Thiên Nhất tông là nơi chuyên chế tạo ra các loại khí cụ, pháp bảo.

Các loại pháp bảo mà tu sĩ sử dụng thường được chia thành năm loại: pháp khí, bảo khí, linh khí, tiên khí và thần khí. Mỗi loại còn được chia ra thành bốn bậc: hạ, trung, thượng, cực. Pháp khí là loại thích hợp cho tu sĩ Luyện Khí kì, bảo khí thì thích hợp với tu sĩ Trúc Cơ kì và Kim Đan kì, linh khí thường chỉ có tu sĩ từ Nguyên Anh kì trở lên mới có thể sử dụng được. Còn tiên khí và thần khí thì rất hiếm gặp ở thế giới này, hầu như chưa từng có ai thấy qua chúng.

Chuyện hôm nay bản thân may mắn nhặt được một món linh khí cực phẩm khiến Ninh Hinh vô cùng phấn khích. Thế nhưng nàng nào đâu biết rằng hai món đồ kia không chỉ là linh khí mà còn là những thứ vốn không thuộc về thế giới Nhạc Thiên.

***

Ngay lúc chiếc đỉnh đen xuất hiện trong đan điền của Ninh Hinh, tại tiên giới xa xôi có một vị bạch y tiên tử khẽ chau đầu mày, lẩm bẩm: “Đã hơn mười vạn năm rồi đỉnh Dược Vương mới có chủ mới. Cũng chẳng biết là kẻ nào, liệu rằng có làm ô danh nó hay không đây.”

***

Chiếc đỉnh Ninh Hinh nhặt được này vốn là công cụ luyện dược của vị Dược thần thời thượng cổ nên được gọi là đỉnh Dược Vương. Về sau bởi trận đại chiến giữa các vị thần mà đỉnh Dược Vương trôi dạt tại tiên giới, thành đồ vật thuộc sở hữu của Nhược Man thượng tiên.

Khi nó về tay của vị thượng tiên này thì đã bị hư hại rất nhiều, do vậy Nhược Man tìm đủ mọi cách để tu bổ nó lại. Về sau ngài tình cờ biết được ở tiên giới có một loại linh thụ có tác dụng hàn gắn rất hữu hiệu bèn mang theo đỉnh Dương Vương đi tìm chúng. Nơi mà thượng tiên đặt chân đến chính là Linh Lung bí cảnh hiện nay.

Sau khi tìm được loại linh thụ cần thiết, Nhược Man đã bỏ nó vào đỉnh Dược Vương để luyện hóa. Lúc đến giai đoạn dung hợp thì không gian bất ngờ trở nên rung lắc nên thượng tiên buộc phải dừng tay lại rồi ra ngoài xem thử, không ngờ gặp phải một trận cuồng phong. Mãi đến khi vượt qua được trận cuồng phong thượng tiên mới quay lại, thế nhưng bóng dáng của Linh Lung bí cảnh đã sớm không còn. Cứ như vậy đỉnh Dược Vương được lưu lại ở đáy hồ từ đó đến nay.

Vì nó chưa được tu bổ hoàn thiện nên bây giờ vẫn chỉ là một cái đỉnh sứt mẻ. Thế nhưng Gươm linh sứt cán còn trành, bình hương dẫu bể miếng sành còn thơm, dù đỉnh Dược Vương có sứt mẻ cỡ nào thì nó vẫn là một món thần khí. Thậm chí ngay cả chiếc bồ đoàn kia cũng là món đồ mà Nhược Man thượng tiên dùng trong lúc tu luyện. Nó có tác dụng tu bổ cơ thể, linh hồn lẫn thần thức với hiệu quả cực kỳ cao.

Quả thật Ninh Hinh đi chuyến này đã vớ bở rồi. Bởi hai bảo vật đó dù rơi vào tay ai ở linh giới hay tiên giới đều có thể nói là một cơ duyên cực kì lớn.

*** Hết chương ***