Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ninh Hinh ở lại hầm đá thêm mấy ngày, sau khi linh lực đã hồi phục nàng sửa soạn lên bờ. Đứng trước cửa đá nàng hít một hơi thật sâu lấy tinh thần, chẳng biết bản thân có thể an toàn lên bờ không hay là bị áp suất nước ép chết đây.
Vừa ra khỏi cửa đá, Ninh Hinh liền cảm nhận được áp lực từ mọi phía ập tới, thân thể nhanh chóng vút lên khỏi đáy hồ, trong chốc lát nàng đã nổi lên mặt nước rồi leo vào bờ. Xung quanh hồ vẫn yên tĩnh, không có tu sĩ cũng chả có yêu thú. Nàng định ngồi nghỉ xíu để phục hồi linh lực rồi mới rời đi. Không biết còn bao lâu thì bí cảnh đóng lại nữa.
Theo thói quen thường ngày, nàng bố trí trận pháp xong xuôi rồi lấy linh quả ra nhấm nháp. Từ khi đi vào bí cảnh đến giờ Ninh Hinh chả bỏ gì vào bụng ngoài Ích Cốc đan. Chưa kịp nghỉ ngơi được tí nào thì từ xa truyền đến thật nhiều tiếng ồn. Cách hồ mấy dặm có một đám tu sĩ chạy thục mạng về phía này, đằng sau bọn họ là một con Đại Điểu cấp năm và hai con Đại Điểu cấp ba đang vừa bay vừa phun lửa đuổi theo. Đám tu sĩ phần lớn đều bị thương, có người bị thương rất nghiêm trọng, nhưng bọn họ vẫn cố gắng bỏ chạy còn không ngừng phát công kích về phía mấy con chim đó, thật giống như đang vùng vẫy trước lúc chết vậy.
Ninh Hinh thấy đám người đó hơi quen, hình như là cái nhóm mấy hôm trước cắm trại bên hồ thì phải. Nàng còn đang phân vân không biết có nên cứu bọn họ hay không thì bỗng nhiên một bóng dáng quen thuộc lọt vào mắt nàng. Kia là tên Hạ Thiên Vượng mà, sao lại ở chung nhóm người này đây? Gặp người quen, Ninh Hinh không thể nào nhắm mắt làm ngơ. Dù sao cậu ta cũng là đệ tử của Thiên Nhất tông, tính ra nàng là sư tổ của cậu ta, làm sao thấy chết mà không cứu được.
“Chạy qua bên này mau, ở đây có trận pháp.” Thấy một đệ tử sắp chết dưới móng vuốt của con chim, Ninh Hinh đành ra khỏi trận pháp, tung roi Vô Ảnh quấn lấy eo của tu sĩ kia kéo về phía mình. Sau đó nàng dùng phép khiến cho cây cối xung quanh cản trở mấy con chim, câu giờ cho đám đệ tử kia chạy thoát.
Đợi tất cả mọi người vào trận pháp xong Ninh Hinh cũng nhanh chóng lùi về. Thực lực của yêu thú cấp năm quả nhiên không tầm thường! Nàng đánh trả bọn chúng vài chiêu rồi nhảy vào trận pháp trước khi bị chúng bao vây.
Trận pháp cấp năm có thể phòng ngự được đòn đánh của tu sĩ Kim Đan kì, cho nên Ninh Hinh cũng không lo lắng mấy con chim đó tấn công vào được.
“Này, mấy người làm sao mà gặp phải yêu thú cấp năm vậy? Đi vào sâu trong rừng hả?” Ninh Hinh hỏi.
“Cảm ơn đạo hữu ra tay cứu giúp, bằng không chúng tôi đều đã bỏ mạng lại trong bí cảnh này rồi. Ba con chim kia nào phải chúng tôi chọc tới đâu mà là do bọn người của Thiên Dương tông lấy trứng của tụi nó, chúng tôi tình cờ bị vạ lây theo.” Một nam tu sĩ nói.
“Vậy đám người Thiên Dương tông đâu rồi?”
“Bọn họ là con cháu thế gia nên đều có cách bảo vệ tính mạng, mấy con chim đó không đuổi kịp họ nên quay qua trút giận lên đầu chúng tôi.”
“Mấy người cũng thiệt xui quá rồi.” Sau khi buột miệng Ninh Hinh liền hối hận, nàng nói vậy khác nào bỏ đá xuống giếng đâu.
“Thôi mọi người nghỉ ngơi xíu đi, mấy con chim đó không vào đây được đâu. Đợi mọi người hồi phục, nếu như bọn họ chưa rời đi thì chúng ta tìm bọn họ báo thù.”
Nói xong Ninh Hinh đi đến bên cạnh Hạ Thiên Vượng. Cậu ta bị thương khá nặng, hình như không có Chữa Thương đan nên chỉ ngồi khôi phục linh khí.
“Sao ông ở chung với mấy người này vậy?” Ninh Hinh nhỏ giọng hỏi. Lúc này Hạ Thiên Vượng mới nhận ra nàng.
“Hóa ra là sư tỷ, cảm ơn sư tỷ đã cứu em, không thì có lẽ hôm nay em bỏ mạng ở đây rồi.”
“Không cần cảm ơn, chúng ta đều là đệ tử Thiên Nhất tông mà.” Ninh Hinh đáp.
“Hóa ra sư tỷ cũng là đệ tử của Thiên Nhất tông hả, chúng em cũng là đệ tử Thiên Nhất tông nè.” Tu sĩ được Ninh Hinh dùng roi túm vào trận pháp nói.
“Vậy sao không thấy mấy người mặc đồ của Thiên Nhất tông?”
“Tại vì…tại vì…” Tu sĩ đó ấp úng cả ngày cũng không nói ra lý do, đã vậy còn hỏi ngược lại Ninh Hinh: “Sư tỷ, mà sao chị cũng không mặc đồ của Thiên Nhất tông vậy?”
“Ờ, đồ của tôi bị dơ rồi nên thay bộ khác.” Nàng đâu thể nói là do nàng không quen mặc đồ của tông môn được.
Sau đó mọi người đều im lặng ngồi khôi phục lại linh khí. Ninh Hinh thấy bọn họ không có định chữa thương nên tò mò hỏi: “Mọi người không chữa trị vết thương à? Đâu thể chỉ khôi phục linh khí như vậy được.”
“Không giấu gì sư tỷ. Bọn em bị mấy con chim đó đuổi đánh suốt ba ngày ba đêm, đan dược trị thương và phục hồi linh khí đã sớm dùng hết rồi.” Hạ Thiên Vượng kéo Ninh Hinh qua nói nhỏ.
“Sao mấy người không chuẩn bị dư nhiều nhiều chút?” Ninh Hinh cũng nhỏ giọng hỏi lại.
“Chúng em đều là đệ tử ngoại môn, tài nguyên tu luyện còn không đủ xài huống chi là đan dược đắt đỏ. Bình thường chỉ đem đủ dùng, đâu ra mà có dư được.” Hạ Thiên Vượng nhìn Ninh Hinh với ánh mắt ngờ vực, không lẽ sư tỷ không phải là đệ tử ngoại môn?
Nhìn thấy vẻ mặt dò xét của tên kia, Ninh Hinh biết mình lỡ miệng rồi, sao mà lấy hoàn cảnh của mình áp lên người khác được.
Có nên cho bọn họ một ít đan dược trị thương không ta? Thôi kệ dù sao mấy người này đều là đệ tử Thiên Nhất tông, nàng lại là sư tổ của họ nên phải có trách nhiệm chăm sóc đám đệ tử này mà.
“Đây là đan dược trị thương, ông với mấy người đó chia nhau dùng đi.” Ninh Hinh đem đan dược đưa cho Hạ Thiên Vượng rồi nói.
Hạ Thiên Vượng nhìn Ninh Hinh một lúc mới đứng dậy chia đan dược cho mọi người.
“Đây là đan dược còn dư nè.” Hạ Thiên Vượng đưa lại Ninh Hinh bình đan dược.
“Ông giữ đi, sau này có bị thương thì xài.” Hạ Thiên Vượng không ngờ chỉ một lần vô tình bắt chuyện vậy mà lại quen được một quý nhân, càng không nghĩ tới số đan dược còn lại hôm nay sau này sẽ cứu mạng cậu hai lần.
Đan dược mà Ninh Hinh cho mấy người đó là Sinh Cơ đan cấp năm, dù rằng thương tích của họ không cần dùng đến loại cao cấp này. Đồ của Thanh Mộc Đạo quân cho nàng toàn là hàng tốt, mà nàng lại không có mang theo loại đan dược chữa thương khác nên có hơi xót của nha. Xem ra về sau nàng phải chuẩn bị thêm một số đan dược bình thường để đề phòng trường hợp như hôm nay.
Đám người kia cùng Hạ Thiên Vượng dùng xong đan dược mới biết loại này quý hiếm cỡ nào. Hầu như thương tích của bọn họ đã tốt hơn phân nửa, bây giờ chiến đấu cũng không thành vấn đề.
Nói chuyện phiếm với Hạ Thiên Vượng một hồi, Ninh Hinh mới biết ông con này đúng là xui xẻo. Lúc cậu ta đang tìm kiếm linh dược ở giáp ranh rừng già, dè đâu gặp phải đám người Thiên Dương tông đang tháo chạy nên bị vạ lây theo, sau đó cậu ta nhập chung với đám đệ tử ngoại môn này. Thật ra cậu ta với mấy người này đâu có quen biết gì, nếu không gặp được Ninh Hinh thì có khi đã bị bỏ mặc cho tự sinh tự diệt rồi. Do đó trong lòng Hạ Thiên Vượng hết sức biết ơn Ninh Hinh.
Cái đêm mà đám đệ tử này cắm trại bên hồ nàng nhớ có tổng cộng bảy người, hiện giờ chỉ còn lại sáu, có lẽ đã mất một người rồi. Họ đều người của Đỗ gia, đây là một gia tộc nhỏ không có đủ tài nguyên tu luyện nên bọn họ mới xin gia nhập Thiên Nhất tông. Trong đám người này chỉ có một tu sĩ song linh căn, còn lại đều là tam linh căn. Họ là những người có tư chất tốt nhất trong gia tộc rồi.
Anh cả của Đỗ gia tên Đỗ Thịnh, là tam linh căn. Năm nay anh ta đã ba mươi tuổi, là tu sĩ Luyện Khí tầng mười một. Còn người được Ninh Hinh dùng roi cứu đứng thứ ba trong nhà là tu sĩ song linh căn, năm nay hai mươi tuổi là Luyện Khí mãn cấp nhưng nhìn giống đứa nhóc hơn mười tuổi thôi. Đứa con gái duy nhất của Đỗ gia đứng thứ sáu cũng là Luyện Khí mãn cấp. Những người còn lại đâu đó khoảng chừng là Luyện Khí tầng mười.
*** Hết chương ***