Mộc Tiên Truyện

Chương 37. Săn giết yêu thú cấp năm

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ở trong vòng bảo vệ của trận pháp, Ninh Hinh một mặt yểm hộ cho mấy đệ tử Thiên Nhất tông, một mặt quan sát tình hình của cả ba con chim lớn đang bị chắn ở bên ngoài. Chúng nó nhất quyết chẳng chịu rời đi, hệt như muốn sống mái đến cùng, không chết không buông.

Chưa tính đến yêu thú cấp năm dạng chim có khả năng vận dụng phép thuật hệ Hỏa, riêng hai con cấp ba kia chỉ nhìn thôi đã đủ biết thực lực không phải dạng vừa rồi. Ninh Hinh tự hỏi không biết phải làm sao mới có thể giải quyết được chúng.

Ở phe bọn nàng, phần đông tu sĩ đều đã khôi phục được non nửa sức chiến đấu rồi, giải quyết hai con cấp ba không thành vấn đề. Chỉ khổ nỗi con yêu thú cấp năm kia quả thực hơi khoai, thực lực của nó tương đương với tu sĩ Trúc Cơ trung kì mà ở phe của nàng thì người có tu vi cao nhất chỉ là Luyện Khí hậu kì viên mãn. Do vậy cách tốt nhất chính là chơi trò đánh du kích bào mòn sinh lực địch; còn muốn giết chết nó thì nhất định bọn họ phải tìm ra một nước đi khôn khéo khác.

Ninh Hinh ngẫm nghĩ một lúc mới lên tiếng: “Gượm đã. Theo ý tôi, trước tiên chúng ta dồn lực xử lí hai con yêu thú cấp ba trước, con còn lại thì nghĩ cách bao vây kiềm tỏa không để nó tấn công được ta. Mọi người nên nhớ hiện tại phải nhanh chân lên vì chúng ta không còn nhiều thời gian nữa, bí cảnh sắp đóng lại rồi. Nếu không đến cửa ra kịp lúc thì coi như xong.”

Một người tỏ ra đồng tình: “Từ đây đến lúc bí cảnh đóng lại còn tầm nửa tháng nữa. Chúng ta nên khẩn trương là hơn, biết đâu chừng còn may mắn tìm được một ít linh dược.”

Một người khác phản bác: “Mi đang nằm mơ à? Bây giờ rìa bí cảnh bị đệ tử các phái xới tung lên cả rồi, linh dược đào đâu ra cho mi nữa hả?”

“Ừ không chỉ vậy, lúc ra ngoài còn phải cẩn thận kẻo bị cướp của giết người.”

Ninh Hinh lục tìm trong hành lí lấy ra một chiếc bình đựng đan dược phân phát cho mọi người, nói: “Đây là Hồi Linh đan, mọi người cầm đi. Nếu lát nữa bị thiếu hụt linh khí thì lấy ra dùng.”

Dù sao thì trong hành lí của nàng cũng có rất nhiều, đem cho một bình vốn chẳng thấm tháp vào đâu.

Hành động này của Ninh Hinh khiến cho cả đám người há hốc mồm, trong số đó tất nhiên có cả Hạ Thiên Vượng. Ninh Hinh nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của bọn họ, đành phải tìm lí do giải thích:

“Tôi vốn là luyện đan sư á mà, nên có mang dư một ít.” Rồi nàng lại tìm đề tài khác đánh trống lảng “Mọi người cùng thảo luận xem phải làm cách nào để giải quyết hai con yêu thú kia đi. Nếu thực sự đánh không lại thì bỏ chạy về trong trận pháp. Thế nhưng dù gì thì chúng ta cũng không thể cứ trốn ở trong này mãi, nhất định phải tìm ra cách giải quyết chúng nó.”

Hạ Thiên Vượng gật đầu đáp: “Sư tỷ, thật ra kêu mấy người bọn em xử hai con yêu thú cấp ba kia thì không khó. Thế nhưng mình sư tỷ mà đấu với con yêu thú cấp năm kia liệu có ổn không?”

Ninh Hinh trả lời: “Không sao. Chỉ cần mấy người các cậu kềm chân được hai con cấp ba kia thì dù tôi không giết được con cấp năm nhưng nó cũng chả dễ gì thương tổn được tôi đâu. Đẹp nhất là khiến nó cút khỏi đây.”

Anh cả nhà họ Đỗ nghe vậy bèn gật đầu: “Được. Vậy thì các cô cậu tạm thời đợi ở đây, anh ra ngoài thu hút sự chú ý của hai con yêu thú kia trước, sau đó cô cậu ra sau bọc hậu hỗ trợ. Riêng con cấp năm kia giao cho Mục sư tỷ giải quyết.”

“Ừ, chốt vậy đi.” Ninh Hinh lên tiếng đồng ý.

Cậu ba nhà họ Đỗ từ nãy đến giờ luôn im lặng bỗng lên tiếng: “Mục sư tỷ, chị phải cẩn thận đừng để bị thương đấy nhé. Chờ bọn em xử xong hai con yêu thú liền qua hỗ trợ chị ngay.”

Ninh Hinh gật đầu đáp: “Được rồi, mọi người cùng cố gắng nhé.”

Nói xong, nàng và anh cả nhà họ Đỗ cùng nhau vọt ra khỏi trận pháp, chạy về hai hướng khác nhau. Đúng theo kế hoạch, Ninh Hinh phụ trách thu hút sự chú ý của yêu thú cấp năm, còn người anh cả phụ trách hai con yêu thú cấp ba. Không ngoài dự đoán, một lúc sau con yêu thú mạnh nhất bị Ninh Hinh dẫn dụ bay ra xa. Ở phía còn lại, đám người Hạ Thiên Vượng đã nhào ra từ đằng sau, dồn đánh hai con yêu thú cấp ba.

Một tu sĩ họ Đỗ vừa tay đánh chân đá vừa lo lắng nói: “Không biết Mục sư tỷ có gặp nguy hiểm gì không nữa, nói gì thì nói con kia cũng là yêu thú cấp năm mà.”

Người anh cả nghe vậy bèn động viên: “Không sao đâu! Vừa nãy tao nhìn thấy sư tỷ ra tay là đã biết người ta có thủ đoạn riêng để bảo toàn mạng sống rồi. Việc cần làm của chúng ta bây giờ là tập trung giải quyết hai con yêu thú này sau đó đi hỗ trợ Mục sư tỷ! Tụi mày đã rõ cả chưa?”

“Nhanh tay lẹ mắt lên! Nhanh chóng giết chết hai con yêu thú này đi!”

***

Ở phía xa, Ninh Hinh hoàn toàn không dám có chút sơ suất nào khi đối diện với một con yêu thú cấp năm. Ban đầu nó đánh chẳng hề nghiêm túc tẹo nào cả, toàn chơi trò mèo vờn chuột với nàng. Ninh Hinh cũng không hề quên mục đích của bản thân, dẫn con yêu thú chạy đến gần một khu vực cây cối rậm rạp. Với loại yêu thú biết bay thì những địa hình như thế này sẽ hạn chế khả năng của chúng.

Có chăng bởi nó đã đoán được ý đồ của Ninh Hinh nên bắt đầu nghiêm túc công kích nàng. Ninh Hinh nhanh nhẹn lợi dụng đám cây cối trong rừng, thi triển Thanh Mộc Quyết để cản phá các đòn tấn công hiểm hóc của đối phương. Lá cây tựa như hàng nghìn lưỡi dao cứa lên thân thể của con yêu thú. Đời chẳng phải có câu: Góp gió thành bão đấy thôi, tuy một phiến lá không tạo ra được thương tích gì nhưng một đống lá sẽ có thể!

Mấy cành cây không ngừng quấn quanh con yêu thú nhưng liền bị nó phun ra yêu hỏa thiêu rụi thành tro rơi xuống, tức thì lại có vô số cành lá xanh mởn khác ập tới dưới sự chỉ huy của Ninh Hinh. Nàng muốn dùng kế sách dây dưa để cho nó dần mất sức!

Thế nhưng ý đồ này của Ninh Hinh bị con yêu thú kia đoán được. Nó ngay lập tức dồn sức mạnh vào đôi cánh, thổi bay toàn bộ lá lẫn cành cây gần đó, không để Ninh Hinh tiếp tục lợi dụng. Đòn này của nó cũng khiến nàng bị văng thẳng ra xa rồi đập mạnh xuống nền đất, phun ra một búng máu. Thế nhưng nàng lồm cồm bò dậy ngay, lấy ra kiếm Quy Nhất tiếp tục đối mặt với yêu thú.

Lần này nàng phải chiến đấu đến cùng với nó, mày sống tao chết mới thôi!

Có lẽ con yêu thú kia cảm thấy bản thân to lớn nhường này lại bị một con kiến hôi cắn cho là một điều sỉ nhục, do vậy nó vô cùng phẫn nộ. Với tâm trạng như thế, nó cũng không muốn chơi trò mèo vờn chuột nữa, phải nhanh chóng bóp chết tu sĩ kia rồi nuốt vào bụng mới có thể khiến nó nguôi ngoai!

Thế rồi con yêu thú đập cánh thật mạnh. Không khí xung quanh bắt đầu xoáy thành gió lốc ồ ạt quét qua người Ninh Hinh. May mắn thay nàng thường ngày luôn chăm chỉ luyện thể không nề hà gian khổ, bằng không đã bị luồng lốc sắc như lưỡi dao này chém cho tơi tả. Nàng biết mình phải nhanh chóng kết thúc trận đấu này, bởi càng dây dưa thì càng gặp bất lợi, vết thương của nàng sẽ thêm nghiêm trọng.

Ninh Hinh dằn lòng xuống, nhảy lên không trung rồi vận pháp quyết, biến kiếm Quy Nhất thành mười hai lưỡi kiếm vây quanh yêu thú. Khi kiếm trận được phóng xuất, yêu thú ngay lập tức ngửi được mùi nguy hiểm bèn phun ra yêu hỏa khiến không gian xung quanh nhanh chóng bị nhấn chìm trong biển lửa. Ninh Hinh bị hun nóng đến mức cả người đầy mồ hôi cực kì khó chịu nhưng vẫn giữ vững tâm trí, không ngừng thay đổi kiếm quyết khiến kiếm trận liên tục tấn công yêu thú. Tốc độ công kích của kiếm trận càng lúc càng nhanh; mà những đòn đánh trả của yêu thú cũng càng thêm hóc hiểm.

Qua một lúc, linh lực trong cơ thể Ninh Hinh dần cạn kiệt, nàng ngay lập tức sử dụng bùa mà Lâm Lạc cho. Nếu như không thể dựa vào năng lực tự thân để giết con yêu thú này, vậy thì nàng sẽ dùng đến ngoại lực!

Tấm bùa vừa được kích hoạt thì lập tức tạo ra một tiếng nổ cực lớn, ngay cả bản thân nàng cũng bị uy lực của vụ nổ hất văng tít ra xa.

Ninh Hinh gượng bò dậy, dùng Sinh Cơ đan và Hồi Linh đan để cơ thể và linh khí nhanh chóng hồi phục. Thấy đã khá hơn chút, nàng mới nhẹ nhõm thở ra một hơi. Nàng phải mau rời khỏi chỗ này ngay và luôn, giờ có gặp phải yêu thú cấp ba thì nàng cũng đánh không lại.

Ninh Hinh tiến lại gần chỗ xảy ra vụ nổ. Đập vào mắt là cái xác cháy đen không còn nhìn ra hình dáng của con yêu thú cấp năm kia. Thấy vậy, nàng nhanh chóng thu thập chiến lợi phẩm như yêu đan và thịt yêu thú dù chẳng biết chúng có lợi ích gì không nữa. Xong xuôi, nàng quay trở lại phía bờ hồ.

Bất ngờ có một tấm bùa truyền tin bay đến: “Ê Ninh Hinh, mày đã biết hiện tại đang ở chỗ nào chưa?”

Ninh Hinh nhận ra là bùa của ai, bèn mô tả: “Đang ở trong rừng già. Chỗ có cái hồ mà cả tu sĩ lẫn yêu thú chỉ có thể nổi lên trên ấy.”

“Được rồi, đã biết. Mày ở yên đấy, tụi tao đến tìm mày.”

“Không cần đâu, tụi mình hẹn nhau tại lối ra của bí cảnh đi. Em có gặp một đám đệ tử cùng tông môn trên đường về nên nhập bọn chung, bà chị không cần lo lắng.”

“Vậy cũng được. Mà em mày cẩn thận đấy, lúc này mấy chuyện giết người cướp của sẽ không thiếu đâu.”

“Yên tâm, em sẽ chú ý mà. Gặp nhau tại lối ra nhé.”

Xem ra đám Mục Thủy Lam vẫn bình an vô sự, nàng nên nhanh chân chạy về lối ra thì hơn, kẻo họ lại kéo nhau đi tìm nàng thì chết dở.

*** Hết chương ***