Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Khi Ninh Hinh trở lại cạnh hồ thì trận chiến của nhóm Hạ Thiên Vượng cũng vừa kết thúc, bọn họ đang dọn dẹp chiến trường chuẩn bị đi tìm nàng.
“Sư tỷ, chị về rồi sao, chúng em đang định đi tìm chị đây.” Cậu ba nhà họ Đỗ hỏi.
“Chị không sao chứ hả, con yêu thú kia đâu? Chị có bị thương không đó?” Hạ Thiên Vượng tới tấp hỏi.
“Tôi không có việc gì nghỉ ngơi chút là được, con yêu thú chết rồi. Còn mấy cậu sao rồi, ổn không?”
“Chúng em không có ai bị thương hết.”
Ninh Hinh nghe vậy thì yên tâm mới đi vào trận pháp ngồi vận khí chữa thương, đến lúc nàng mở mắt ra thì thấy Hạ Thiên Vượng và mấy người Đỗ gia đã chuẩn bị ổn thỏa. Vài ngày nữa là bí cảnh đóng lại rồi, phải nhanh chóng quay về lối ra mới được.
“Mục sư tỷ, chúng ta cùng ra cổng bí cảnh đi, có gì mọi người chăm sóc lẫn nhau.” anh cả nhà họ Đỗ ngỏ lời với Ninh Hinh.
“Cũng được.” Ninh Hinh suy nghĩ một lát rồi đồng ý. Sau đó nàng đứng dậy thu lại trận bàn và đồ đạc, xong xuôi nàng nói với mọi người: “Chúng ta đi thôi.”
“Mục đạo hữu, trận bàn chị mua ở đâu vậy? Nó tốt ghê ngay cả yêu thú cấp năm cũng không công phá được.” Cô sáu của Đỗ gia tò mò hỏi.
Nghe vậy, người anh cả liền lớn tiếng khiển trách: “Em làm gì mà thắc mắc nhiều vậy hả? Mục sư tỷ, chị đừng để ý đến nó.”
“Không sao, trận bàn là do trưởng bối trong nhà cho tôi.” Ninh Hinh trả lời.
Một quãng đường dài sau đó cũng không ai nói gì với nhau nữa. Cô sáu nhà họ Đỗ dường như còn muốn hỏi thêm điều gì đó nhưng bị ánh mắt của anh cả ngăn lại nên thôi.
Trên đường trở về nhóm Ninh Hinh gặp không ít vụ cướp bóc báu vật. Nhưng phần lớn đều thấy bọn nàng đông người lại toàn là tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ nên chẳng muốn kiếm chuyện. Tuy vậy cũng có một số kẻ có mắt như mù.
“Giao túi đồ ra đây rồi tụi tao tha mạng cho mấy đứa bây.”
“Mày dựa vào đâu hả?”
“Dựa vào vũ khí trong tay tụi tao, bọn bây đã không biết trời cao đất dày thì tao sẽ tiễn tụi bây lên đường vậy.”
Tên kia vừa dứt lời, nhóm Ninh Hinh liền phát động tấn công. Thật ra thì thực lực của bọn này cũng không tệ, xem ra là thường xuyên cướp bóc quen tay rồi. Trận chiến kết thúc rất nhanh, đám cướp bị nhóm Ninh Hinh bắt lại.
“Đợi chút, chỉ cần lấy túi đồ của bọn nó là được rồi, không cần lấy mạng đâu.” Thấy một người Đỗ gia muốn ra tay giết người, Ninh Hinh liền lên tiếng ngăn cản.
“Mục đạo hữu, loại người này không nên tha đâu. Nếu hôm này chúng ta không giết mấy thằng chó này thì sau này gặp lại bọn nó có thể sẽ giết chúng ta đó. Chưa nói đến bọn nó còn tính cướp đồ của chúng ta nữa, chúng ta nên cho bọn nó một bài học mới được.” Cô sáu nhà họ Đỗ nói.
Nghe xong lời nàng ta nói, những người còn lại của Đỗ gia cũng không phản bác gì, dường như là ngầm đồng ý. Nàng ta đắc ý nhìn Ninh Hinh làm cho nàng cảm thấy bực bội, rõ ràng nàng không chọc tới cô sáu nhà này nha.
“Không đâu, xin mấy anh mấy chị thả bọn em ra, sau này chúng em không dám làm vậy nữa.” Một tu sĩ bị bắt vội vàng năn nỉ.
“Lấy túi đồ của bọn nó thì chuyến này bọn nó công cốc rồi. Coi như là dạy dỗ bọn nó đi, đâu nhất thiết phải lấy mạng đâu.” Ninh Hinh tiếp tục khuyên nhủ. Mặc dù nàng chưa trải qua sinh tử cũng chưa từng giết người, nhưng không phải nàng lương thiện mà tha cho bọn người này, chẳng qua là thấy không nhất thiết phải giết người. Lại nói bí cảnh sắp đóng lại, sống đến bây giờ đã không dễ dàng rồi.
“Như vậy sao được, lỡ ra khỏi bí cảnh, bọn nó lại tìm chúng ta tính sổ thì sao? Chị muốn làm người tốt thì làm nhưng đừng để bọn tôi phải chịu họa thay chứ.” Cô em gái Đỗ gia tức giận nói.
Ninh Hinh không ngờ nàng ta sẽ nói như vậy, nhất thời nàng không biết phản ứng thế nào.
“Em sáu, em bớt xen vào đi. Bây giờ tao tính vầy, bọn mày lập lời thề Tâm Ma rằng sau này không tìm tụi tao trả thù nữa, gặp tụi tao không được động thủ thì tụi tao sẽ tha cho bọn mày.” Anh cả nhà họ Đỗ đề nghị.
“Được ạ được ạ. Chúng em lập tức thề liền. Sau khi rời khỏi đây tuyệt đối không tìm các vị trả thù. Sau này cũng không bao giờ động thủ với các vị. Bằng không tu vi của chúng em không bao giờ tăng được nữa.” Mấy tên cướp bị bắt vội vàng thề độc.
“Hừ, lợi cho bọn mày rồi, cút đi.” Cô sáu nhà họ Đỗ hung dữ nói, sau đó bỏ ra chỗ khác không thèm quan tâm nữa.
“Chị đừng để ý, phần lớn các tu sĩ đều làm như vậy, người như chị rất hiếm có.” Hạ Thiên Vượng thấy Ninh Hinh đứng một bên bèn đi đến giải thích.
“Thật à? Nếu không gặp được tu sĩ hiếm có như tôi chắc hẳn mấy người không có cơ hội đứng ở đây đâu nhỉ. Chẳng qua tôi thấy ai còn giữ mạng được đến giờ đã không dễ dàng gì, nếu được thì nên cho người ta một cơ hội.” Ninh Hinh nói, mắt nhìn về phía rừng sâu hun hút.
Nếu như tính mạng nàng rơi vào tay người khác thì phải làm sao bây giờ? Không. Nàng nhất định phải trở thành kẻ mạnh, không thể để số mệnh của mình cho người khác định đoạt. Lúc nhìn thấy cảnh bọn người kia quỳ trên mặt đất cầu xin được sống, Ninh Hinh nhất thời xúc động suy nghĩ.
Đám người Đỗ gia cũng nghe được câu nói của nói của nàng, Đỗ lục muội muốn phản bác nhưng bị mấy người khác ngăn cản.
Bọn họ chỉ là bèo nước gặp gỡ mà thôi, sau này ai đi đường nấy sao lại để bụng mấy lời này đâu? Ninh Hinh nghĩ có chút châm chọc.
Đồ vật lấy từ bọn cướp kia nàng không buồn ngó đến, bây giờ nàng chỉ muốn mau chóng đến cổng bí cảnh rồi tách khỏi đám người Đỗ gia mà thôi.
Mấy ngày sau cũng gặp phải vài toán cướp, Ninh Hinh nhanh chóng đánh bại rồi đuổi bọn chúng đi. Qua vài lần thì chẳng còn mấy ai dám đụng đến nhóm nàng nữa. Bất quá việc làm này của nàng lại khiến cho đám người Đỗ gia không cam lòng, trong đó cô sáu nhà họ tỏ ra khó chịu nhất.
Màn đêm buông xuống, Ninh Hinh ngồi cạnh đống lửa lấy linh quả ra gặm, cũng không thèm chia cho đám người đi chung một ít.
Thấy dáng vẻ Ninh Hinh ăn linh quả ngon lành, lại không có ý định mời bọn họ một tiếng. Cộng thêm chuyện mấy hôm nay Ninh Hinh đuổi mấy nhóm cướp đi, trong lòng cô sáu nhà họ Đỗ cực kỳ tức giận nói: “Mục đạo hữu, thái độ của chị bữa giờ ý là sao? Nhà chị có điều kiện nên không để mấy món đồ kia vào mắt, nhưng chúng tôi rất cần đó.”
“Ý gì là ý gì hả? Cô đang nói đến mấy kẻ bị tôi đuổi đi sao? Chẳng qua tôi không muốn thấy có người chết mà thôi. Nếu như mấy người các cô không thích thì chúng ta tách nhau ra ở đây đi.” Ninh Hinh không bận tâm trả lời.
“Mục sư tỷ. Em gái em không có ý này đâu.” Cậu ba nhà họ Đỗ nói đỡ thay.
“Vậy cậu nói xem rốt cuộc là ý gì?” Ninh Hinh buồn cười nhìn cậu chàng so với mình còn lớn tuổi hơn nhưng thoạt chỉ trông như đứa trẻ.
“Thực sự không có ý gì hết, chị đừng nghĩ nhiều.” Đỗ tam ca vội trả lời xong liền rời đi.
Ha ha, cái gì mà đừng nghĩ nhiều, mấy người này có biết nói chuyện hay không vậy trời. Nàng thầm cười trong bụng.
Anh cả nhà họ Đỗ vội vàng nháy mắt ra hiệu với em gái, không cho nàng ta nói tiếp. Đỗ Thịnh phỏng đoán Ninh Hinh chắc là con cháu thế gia. Nếu không thì nàng chỉ mới là Luyện Khí mãn cấp sao lại có thế giết chết yêu thú cấp năm, nhất định trưởng bối trong nhà đã cho nàng vật giữ mạng. Còn cái phức hợp trận kia người bình thường nào dễ gì có được. Thực lực của nàng cũng cao thâm khôn lường, tiện tay lấy ra đều là đan dược và linh quả. Em sáu chắc hẳn không biết đó là loại trái gì nhưng hắn biết. Đó là linh quả thượng hạng, ăn vào có thể giúp cơ thể bài trừ tạp chất, dưỡng nhan, các nữ tu sĩ cấp cao rất ưa chuộng. Người như vậy chỉ có thể kết giao không thể đắc tội, nếu có thể quen biết sẽ mang lại lợi ích vô cùng lớn.
Hai ngày trước khi bí cảnh đóng lại, Ninh Hinh và nhóm người Đỗ gia đã đến được điểm tập kết. Giờ chỉ cần đợi đến khi cổng bí cảnh mở thì có thể ra ngoài rồi.
Linh Lung bí cảnh đóng lại phải đợi đến mười năm sau mới xuất hiện.
*** Hết chương ***