Mộc Tiên Truyện

Chương 40. Ra ngoài rèn luyện

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sau khi đột phá, Ninh Hinh dành ra vài tháng để quen thuộc với cách vận dụng linh lực trong kì Trúc Cơ. Không tồi nha, thực lực sau mỗi lần thăng cấp tăng lên rất nhiều. Bây giờ nàng có thể xử mấy con yêu thú cấp ba trong nháy mắt, xem ra giết được con yêu thú cấp năm trong Linh Lung bí cảnh lại là vận may của nàng.

“Chúc mừng mày nha, hiện tại đã là tu sĩ Trúc Cơ rồi.” Mục Thủy Lam chân thành chúc mừng Ninh Hinh.

“Bà chị cũng đừng vội, bây giờ bà chị cũng là Luyện Khí mãn cấp rồi. Nhưng em bảo trước là chị không được dùng Trúc Cơ đan để đột phá Trúc Cơ nhá. Sư phụ em nói nếu dùng đan dược thì không tốt về sau đâu. Muốn đột phá lên Trúc Cơ phải thuận theo tự nhiên, có thể tốn nhiều thời gian nhưng sẽ mang lại nhiều lợi ích trong quá trình tu luyện sau này.

“Mày yên tâm đi, chị mày nhớ kỹ lời mày sẽ không tùy tiện dùng đan dược để thúc đẩy tu vi đâu.”

“Ừ, chị biết vậy là tốt rồi.”

***

Lúc đột phá Trúc Cơ, Ninh Hinh hấp thu khá nhiều linh khí. Ngoài việc dùng để đột phá Trúc Cơ thì một phần linh lực được dùng để tu bổ thần thức và hồn lực. Hiện tại Ninh Hinh đã tu luyện Thần Hồn Quyết đến tầng thứ hai. Thần thức của nàng so với tu sĩ cùng đẳng cấp cao hơn một bậc, tuy nhiên lực công kích vẫn chưa thấy gì. Về hồn lực nàng không rõ tác dụng lắm nên cảm thấy chả xài được mấy. Ngoài ra, cũng có một phần linh lực nữa chạy vào đan điền bị chiếc đỉnh nhỏ hấp thụ. Nàng thắc mắc bèn đi hỏi Thanh Mộc Đạo Quân thì thầy nói không có ảnh hưởng gì xấu cả.

Khoảng thời gian ở Linh Lung bí cảnh khiến Ninh Hinh thấy được kinh nghiệm chiến đấu của mình quá non nớt, đồng thời hiểu biết về các phương diện khác mà một tu sĩ nên có cũng thiếu khuyết nhiều. Do đó nàng quyết định nhân dịp đột phá Trúc Cơ thành công thì về thăm nhà một chuyến sẵn tiện ra ngoài rèn luyện một phen.

“Thầy ơi trò muốn rời tông môn trải nghiệm thực tế ạ, thầy thấy có được không?” Ninh Hinh nhỏ giọng hỏi Thanh Mộc Đạo quân.

“Đúng là trò cũng cần phải ra ngoài học hỏi thêm kinh nghiệm. Thôi được rồi, đây là công thức luyện đan dược từ cấp năm trở xuống. Thầy sẽ luyện đan dược cấp năm một lần cho trò xem qua, hy vọng khi quay về trò đã là luyện đan sư cấp năm.”

“Dạ vâng thưa thầy.” Sư phụ đúng là có niềm tin với nàng mà.

“Trước khi xuống núi thì đến chỗ của thầy, thầy có chuẩn bị cho trò một số đồ mang theo.”

“Học trò xin cảm ơn thầy ạ.” Ninh Hinh vui vẻ trả lời.

Sau đó nàng cũng nói chuyện này với chú Lâm Lạc. Biết Ninh Hinh muốn về thăm nhà sẵn tiện ra ngoài rèn luyện, chú ấy liền cho nàng một khối ngọc bội phòng thân. Nó có tác dụng ngăn cản được mười lần công kích liên tục của tu sĩ Kim Đan hậu kì. Nàng cũng không khách sáo mà nhận lấy, sau đó gửi tặng chú ấy một vò rượu linh dược. Đây chính là phiên bản đầu tiên của loại rượu trứ danh về sau do Ninh Hinh sáng tạo ra. Sau khi uống thứ rượu này vào, các vết thương trên cơ thể sẽ nhanh chóng được hồi phục mà không đi kèm các tác dụng phụ, ngoài ra nó còn giúp người dùng tăng cường sức khỏe.


***

Trước khi về nhà nàng muốn báo cho em trai một tiếng, cho nên Ninh Hinh đi Bảo Khí phong tìm Ninh Ý.

Nên xưng hô với mấy đệ tử này là gì nhỉ? Nàng xoắn xuýt suy nghĩ.

“Mày là ai? Đến đây làm gì? Không có chuyện gì thì biến nhanh đi.” Một giọng điệu trịch thượng vang lên. Lần này nàng không dịch dung mà đến, cũng không mặc đồng phục của tông môn. Xem ra đệ tử Thiên Nhất tông chẳng mấy ai biết nàng nha.

Ninh Hinh xoay người nhìn đám người đang tiến lại. Vẫn là tên vừa nãy mở miệng: “Nè, tao hỏi mày làm gì ở đây đó? Chỗ này không phải mày muốn tới thì tới muốn đi thì đi đâu nhé.” 

“Tao không vào được thì ai có thể vào được? Người như mày mới vào được hả?” Ninh Hinh thản nhiên hỏi vặn lại.

“Mày… mày…” Tên đệ tử đó không ngờ Ninh Hinh hỏi như vậy, ấp úng cả nửa ngày cũng không nói tiếp được câu nào.

“Thẩm Thông, đừng nhiều lời với loại người này, trực tiếp đánh nó đi.” Một nam tu sĩ trẻ tuổi lên tiếng.

“Ừa, cậu Ninh Hạo nói đúng lắm.”

“Đúng vậy, đúng vậy.” Mấy kẻ khác trong đám đó hùa theo.

Nghe tên đệ tử phách lối kia nói ra hai chữ Ninh Hạo, lúc này Ninh Hinh mới cẩn thận quan sát. Quả nhiên năm năm không gặp, thằng này bây giờ so với lúc nhỏ có nhiều thay đổi, trổ mã rồi dáng vẻ nom trông khá phết. Nếu không nhìn kỹ nàng còn chẳng nhận ra đây là thằng Mục Ninh Hạo phách lối ở Mục phủ ấy chứ.

Thấy Ninh Hinh nhìn chằm chằm vào Ninh Hạo, gã đệ tử tên Thẩm Thông kia lại lớn tiếng nói: “Nhìn gì chứ hả? Chưa thấy trai đẹp bao giờ à? Cũng không xem coi bản thân mày là cái giống nào đi?”

“Coi bộ được nha, trông vậy mà mày lợi hại ghê đó Mục Ninh Hạo, mấy năm không gặp giờ nuôi cả chó săn bên người luôn.” Ninh Hinh mỉa mai Mục Ninh Hạo.

Nghe vậy Mục Ninh Hạo mới chăm chú nhìn nàng, sau đó liền giật cả mình: “Là mày hả Mục Ninh Hinh, mày chịu ra khỏi đỉnh Vân Hải rồi sao? Mày tới đây làm gì?” Ninh Hinh là một trong số ít người khiến tâm trạng của Mục Ninh Hạo phải lên xuống.

“Đây là nhà mày à, tao đi đâu mày quản được chắc? Tao thấy mày mấy năm này coi bộ sống tốt ha, cáo mượn oai hùm ngày càng thuần thục rồi đó.” Ninh Hinh vừa chế giễu vừa đưa mắt nhìn sang gã đệ tử lúc nãy.

Thẩm Thông nghe hai người kia nói chuyện liền biết đây chính là sư tổ nhỏ tuổi nhất của Thiên Nhất tông. Hiện tại gã hối hận đến xanh ruột rồi, sao lại chọc nhầm ổ kiến lửa này chứ. Bây giờ gã chỉ biết cầu nguyện nàng đừng để ý đến mình. Mấy năm nay gã bám đuôi theo Mục Ninh Hạo, dĩ nhiên từng nghe qua danh tiếng cô chủ dòng đích của Mục gia này.

Tu sĩ ở Bảo Khí phong thấy Mục Ninh Hạo gây chuyện liền gọi Ninh Ý đến.

“Chị, sao chị đến đây vậy?”

“Sao hả? Chị không thể đến Bảo Khí phong tham quan à?”

“Đương nhiên là được rồi, chị tới chỗ của em chơi nha.” Nói xong cậu chàng cũng không thèm để ý đến những người khác, trực tiếp dẫn Ninh Hinh đi.

“Người hồi nãy là chị của Ninh Ý hả?” Chờ hai chị em họ đi rồi, mọi người bắt đầu bàn tán.

“Tụi mình có phải nên gọi nàng ấy là tiểu sư tổ không?”

“Nhìn hai chị em họ thật giống nhau ghê.”

“Đúng vậy, đều là trai tài gái sắc. Người nhà Mục gia thì ngoại hình không phải bàn luôn. Mà nàng ta mấy năm nay đều không rời đỉnh Vân Hải, lần này ra ngoài không biết là vì chuyện gì ha?”

Thấy mọi người đều bàn luận về chị em Ninh Hinh khiến cho Mục Ninh Hạo tức đến nổ phổi. Gã không nói câu nào liền rời đi, ngay cả việc đến Bảo Khí phong làm gì cũng chẳng nhớ.

“Chị muốn xuống núi rèn luyện, nên trước khi đi ghé qua thăm em một chút. Lần trước chị nhờ em xin Viêm Dương sư tổ chế tạo giúp phi hành khí (phương tiện dùng để bay), hiện tại sao rồi?” Ninh Hinh hỏi em trai.

Ninh Ý liền lấy ra một món đồ cho nàng rồi nói: “Đây là phi hành khí được chế tác theo yêu cầu của chị nè.”

Cậu tiếp tục khoe: “Cái phi hành khí này sư tổ Viêm Dương phải mất hết ba tháng mới làm xong. Bên trên khắc phòng ngự trận cấp sáu có thể cản đòn công kích của tu sĩ Kim Đan, tốc độ cũng nhanh ngang ngửa tu sĩ Kim Đan, kiểu dáng được thiết kế dựa theo yêu cầu của chị. Chị phải cảm ơn sư tổ thật tốt mới được đó.” 

“Chị biết rồi, nay chị mới ủ được mẻ rượu tôi thể và rượu linh dược, em giúp chị biếu cho sư tổ nha.” Ninh Hinh lấy ra hai vò rượu đưa cho Ninh Ý.

“Lần này chị đi cũng không biết bao lâu mới về, thành ra chị chuẩn bị sẵn cho em linh dược để mở rộng gân mạch rồi. Lỡ như dùng hết thì em phải tự đi thu thập, việc tắm thuốc không được gián đoạn, biết chưa?” Ninh Hinh nói.

Nhìn qua phương thuốc dành cho Trúc Cơ, mỗi giai đoạn tiền - trung - hậu kì đều khác nhau, Ninh Ý đếm thử có khoảng hơn hai trăm loại linh dược. Cậu chàng bỗng nhiên không muốn bà chị mình đi xa chút nào. Để thu thập nhiều linh dược như vậy phải mất bao lâu mới tìm đủ hả trời?

“Chị nè, còn rượu của em đâu ta?” Thấy em trai ra vẻ nịnh nọt, tâm trạng Ninh Hinh cực kỳ vui vẻ.

“Thiếu phần ai chứ sao thiếu phần em được. Nhưng trước mắt em không thể uống rượu linh dược nha. Do chị có thêm vào một số loại linh dược cao cấp, mà hiện tại em chưa thể hấp thụ linh lực trong đó đâu. Nhưng yên tâm, chị có làm riêng cho em rượu linh quả gồm hai loại bổ sung linh lực và chữa thương. Chị có ghi chú trên vò rượu, em tự xem đi. Còn đan dược phải hạn chế dùng nghe không?” Ninh Hinh dặn dò em trai mình.

“Dạ, em biết rồi ạ.” Ninh Ý rất thích uống rượu trái cây do chị mình ngâm. Trước đây có một lần cậu uống mà không để ý, xui sao bị tam sư huynh phát hiện cuỗm đi rất nhiều. Sau đó đại sư huynh và nhị sư huynh cũng biết nên lại bị vơi thêm một ít. Nếu như hôm nay chị gái không đến thì Ninh Ý cũng sẽ lê thân đi tìm nàng để xin xỏ. Lần này cậu nhất định phải đem mấy vò rượu giấu kỹ mới có thể uống lâu được tẹo. Bây giờ các sư huynh sư tỷ ở Bảo Khí phong luôn dõi mắt theo cậu, muốn lừa cậu để lấy rượu uống.

***

Sau khi từ biệt Thanh Mộc Đạo quân và chú Lâm Lạc, Ninh Hinh đến chỗ người quản lý để đăng kí thông tin. Xong xuôi nàng lấy ra phi hành khí Bạch Vân, bắt đầu chuyến hành trình rèn luyện của mình.

*** Hết chương ***