Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lúc Ninh Hinh rời khỏi Dật Dương thành, nàng hẵng còn là cô bé chưa đến tuổi trăng rằm; bây giờ về lại chốn xưa thì bản thân đã ngấp nghé nhị tuần. Ninh Hinh lang thang trên mấy con phố lớn như thuở thơ ấu còn ham chơi. Đến khi đã dạo khắp cả thành một lượt nàng mới quay gót trở về Mục gia.
Đứng trước cửa lớn của ngôi nhà thân quen đã gắn bó với phần lớn tuổi thơ mình, trong lòng Ninh Hinh sinh ra rất nhiều cảm khái. Thế mà khi vừa đặt chân vào cửa nàng đã bị lính canh cản lại, hẳn đám này mới được tuyển vào nên không biết mặt nàng.
Ninh Hinh hất tay đẩy mấy gã lính gác ra xa, nói ngắn gọn: “Tao là Mục Ninh Hinh đây. Tránh ra cho tao vào.” Vừa dứt lời đã không thấy bóng dáng nàng nữa.
Đám lính gác nghe vậy bèn nháo nhào: “Ui chao! Cô là cô chiêu đích đấy ư!”
“Thân thủ của cô hai thật lợi hại quá!”
Mục Cường nghe thấy đám lính gác xì xào bàn tán bèn chạy ra ngó nhưng chỉ kịp thấy một bóng áo xanh thoắt vụt qua tầm mắt. Nó lẩm bẩm, tuy nhỏ nhưng vẫn đủ cho đám lính kia nghe thấy: “Ừ, là cô chiêu đích của nhà chúng ta, cô Ninh Hinh đấy.”
Đám lính nghe nó nói vậy bèn tò mò vây quanh hỏi: “Ê Cường, mày từng theo hầu cậu ấm đích, vậy mày đã từng thấy qua cô chiêu đích chưa hả? Mày nói xem cô ấy với cô cả Ninh Nguyệt ai xinh hơn? Ai lợi hại hơn?”
Mục Cường không thể chống chọi lại mấy ánh nhìn tò mò hau háu kia, đành lên tiếng: “Hai cô mỗi người một vẻ. Riêng cô Hinh từ nhỏ đã nổi tiếng thông minh hơn người rồi.” Nó chỉ lấp lửng như vậy rồi bỏ đi.
***
Tại vườn Ngô Đồng.
“Mẹ ơi! Con gái của mẹ về rồi đây!” Vừa về đến chỗ ở là Ninh Hinh đã cất tiếng gọi í ới, khiến La Tĩnh nghe được liền vội bước ra.
Bà chạy đến ôm con gái, bùi ngùi nói: “Ninh Hinh của mẹ về rồi đấy ư?”
“Dạ, con gái của mẹ nhớ mẹ lắm.” Ninh Hinh nhào vào lòng bà thủ thỉ.
“Mẹ cũng nhớ con lắm. Để mẹ xem xem con gái của mẹ nay lớn như thế nào rồi.”
Ninh Hinh nghe vậy bèn xoay một vòng trước mặt La Tĩnh để bà có thể nhìn cho rõ, rồi lại cười tươi nói: “Mẹ! Mẹ xem con gái của mẹ có phải là xinh đẹp như tiên không?”
Chỉ thấy áo xanh phơn phớt, mặt ngọc mày ngài, mắt đen lúng liếng, môi đào chúm chím, khí chất trưởng thành.
La Tĩnh ngó nghiêng một hồi, sau đó gật đầu: “Con gái của mẹ xinh lắm.”
“Tất nhiên rồi. Ai bảo con có một người mẹ xinh đẹp kia chứ.”
“Con nít quỷ! Chỉ được cái dẻo mồm thôi.” La Tĩnh bật cười.
“Làm gì có đâu nào! Con nói thật chứ bộ.”
Vú nuôi đứng đằng sau La Tĩnh, nhìn cảnh hai mẹ con bà chủ vui đùa bèn nói: “Cô chủ nói đúng đấy thưa bà! Đời chẳng có câu: Mẹ nào con nấy đấy thôi.”
Ninh Hinh nghe vậy bèn hùa theo: “Cuối cùng ở đây cũng có một người khách quan nói được câu công bằng cho con rồi. Trong mắt con, mẹ luôn là người đẹp nhất, không ai có thể so được hết. Vú nuôi dạo này có khỏe không ạ? Thằng Cường ra sao rồi ạ?”
Bà vú nghe nàng hỏi thăm bèn niềm nở đáp: “Thưa cô, hai mẹ con tôi đều khỏe cả. Thằng Cường hôm nay đứng gác ở cửa lớn đấy, lúc cô đi vào không gặp nó à?”
Ninh Hinh hơi ngẩn ra: “Ủa? Lúc đấy con đang vội nên không chú ý lắm. Ôi con sơ ý quá.”
La Tĩnh nhìn bộ dạng không quan tâm gì cả của con gái, bèn hỏi: “Hinh, nay con về thế đã đi chào hỏi ông nội với cha con chưa?”
Ninh Hinh hơi chu môi, đáp: “Con chưa ạ. Tại con chỉ nghĩ đến gặp mẹ trước thôi.”
La Tĩnh lắc đầu, đề nghị với con gái: “Con đấy! Chả ra thể thống gì hết. Thôi bây giờ hai mẹ con mình đi qua chỗ ông nhé.”
“Dạ vâng.”
***
Mẹ con nàng vừa đến bên ngoài chỗ ở của tộc trưởng thì bắt gặp lão quản gia. La Tĩnh thấy vậy bèn chào rồi nói: “Quản gia, phiền ông vào trong báo với tộc trưởng là có Ninh Hinh đến thăm hỏi.”
Quản gia gật đầu: “Vâng, bà với cô đợi tôi một lát để tôi vào bẩm cụ.”
Một lát sau, ông ta trở ra nói: “Bẩm bà! Bẩm cô! Cụ cho vời.”
Ninh Hinh vừa vào đến đã thưa: “Ông nội ơi con về rồi!”
Mục Khiêm thấy cháu gái về nhà liền biết là nó đã lên được Trúc Cơ, bèn cười ha hả mà nói: “Được rồi! Người trong nhà cả. Mau ngồi đi. Cháu của ông giỏi lắm. Qua hai hôm nữa ông sẽ tổ chức tiệc mừng cho cháu nhé.”
“Dạ cháu cảm ơn ông. Nhưng ông cũng biết tính cháu không thích tiệc tùng phô trương cho lắm mà. Nếu ông muốn khen thưởng thì không bằng tặng cháu đồ quý hoặc cho cháu lên tầng bảy của Tàng Thư các nha ông.” Ninh Hinh vừa cười vừa tha thiết nhìn Mục Khiêm.
“Con nít quỷ! Suốt ngày tơ tưởng đến đồ của ông thôi.” Mục Khiêm mắng yêu.
“Trách sao được ạ! Ai bảo đồ của ông nội toàn là đồ tốt kia chứ!” Ninh Hinh chu môi.
“Thế thì ông cho phép cháu vào Tàng Bảo các chọn một món đấy. Cháu thấy vậy được không?”
Ninh Hinh nghe vậy bèn hí hửng đáp: “Dạ vâng con cảm ơn ông nội nhiều!”
***
Ngày hôm sau, Ninh Hinh liền chạy đến Tàng Bảo các. Nàng nhìn tới ngó lui một hồi, cuối cùng quyết định chọn một hạt châu ngọc. Tuy nhỏ nhưng đó chính là Tụ Linh châu cao cấp. Nó có công năng hấp thụ và tích trữ linh khí ở xung quanh, lượng linh khí lưu trữ được tương đương với lượng linh khí trong cơ thể của một tu sĩ Nguyên Anh kì. Bởi vì Ninh Hinh khi tu luyện cần nhiều linh khí nên có thêm một viên Tụ Linh châu là thích hợp nhất. Vốn dĩ nàng đã có một viên cũng xêm xêm với viên này do một vị tu sĩ kì Hóa Thần ở Thiên Nhất tông tặng làm quà gặp mặt, nhưng mà mấy món đồ khác ở đây với nàng chẳng có công dụng gì cho lắm. Dù sao phòng hờ linh khí càng nhiều càng tốt, nên lựa chọn vậy xem ra là ổn nhất rồi.
Sau khi rời khỏi Tàng Bảo các, Ninh Hinh đi ra cửa lớn liền gặp được Mục Cường.
“Anh Cường này!”
Mục Cường nghe thấy có người gọi bèn quay lại. Thấy Ninh Hinh, cậu bèn cúi đầu thưa: “Chào cô hai ạ.”
“Hôm qua lúc tôi về, chắc anh không nhận ra nhỉ?”
“Nào có! Cô cứ trêu tôi. Lúc đó cô chạy nhanh như cắt ấy, tôi còn chưa kịp chào thì cô đã mất hút rồi.” Mục Cường vội lắc đầu phủ nhận.
“Bây giờ anh có bận không? Tụi mình đi dạo phố được chứ hả?”
Mục Cường gật đầu đáp: “Dạ vâng tôi không bận. Cô đợi tôi bàn giao việc lại đã.” Nói rồi cậu bèn quay sang gã lính canh dặn dò đôi ba câu.
Xong xuôi Mục Cường quay sang hỏi Ninh Hinh: “Thế bây giờ mình đi đâu đây thưa cô? Vẫn đến ngõ sau như lúc trước ạ?”
Ninh Hinh lắc đầu: “Chỗ nào cũng được hết. Mà anh Cường này, gần đây con Linh ra sao rồi anh có biết không?”
Nghe Ninh Hinh hỏi đến, Mục Cường liền bày ra vẻ mặt ngại ngùng.
“Sao thế? Có chuyện gì à?” Ninh Hinh thấy vậy bèn chau mày hỏi.
“Dạ không không. Cô đừng lo. Em Linh không có vấn đề gì cả. Chẳng qua là chúng tôi mới kết duyên vợ chồng hồi năm ngoái đó cô ạ.”
Ninh Hinh ngạc nhiên đến độ trợn tròn mắt: “Hả? Có chuyện đấy cơ á? Sao không nghe vú nuôi bảo gì cả?”
“Dạ, cô thông cảm. Chắc là mẹ tôi già rồi nên đãng trí, quên mất thôi ạ.”
“Ừ được thế thì cũng tốt lắm. Dẫu sao anh Cường đây với con Linh cũng là bạn bè từ thuở nhỏ rồi, hiểu lòng nhau không ít. Mà phải rồi, cuộc sống thường ngày lẫn lúc tu luyện có gặp khó khăn gì không?”
“Dạ không ạ. Hai đứa tôi không gặp vấn đề gì. Tôi có việc làm ở phủ nhà, em Linh cũng luyện chế ra vài loại đan dược bình thường để bán nên cũng gọi là có đồng ra đồng vào, không khổ thưa cô.”
“Ồ thế thì được rồi. Thôi giờ bọn mình sang nhà anh Cường đây ngồi chơi một lát có được không?” Ninh Hinh gật đầu đồng thời đề nghị.
“Úi thế thì quý hóa quá chứ lị! Chẳng qua là...” Trước lời đề nghị đột ngột của Ninh Hinh, Mục Cường ngập ngừng định nói gì đó.
“Thế thì đi thôi chứ anh còn chẳng qua chẳng lại cái gì nữa!” Ninh Hinh cắt ngang rồi đi thẳng.
Trong lòng nàng luôn lo lắng cho Mục Linh – đứa ở đã theo nàng suốt cả thời thơ ấu. Không tận mắt nhìn thấy cuộc sống hiện tại của nó nàng chẳng thể yên tâm cho đặng. Nếu có thể giúp đỡ được gì thì nàng tuyệt đối sẽ không chần chừ.
Lúc hai người về tới, Mục Linh không có ở nhà. Mục Cường đoán là nó ra ngoài mở sạp rồi. Ninh Hinh nhìn quanh căn nhà một lượt, trong lòng thấy điều kiện sinh hoạt quả thực không đến nỗi nào, đồ đạc bày biện một cách gọn gàng ngăn nắp. Thế là nàng lấy ra một ít đan dược, rượu linh dược cùng linh thạch làm quà mừng cho hai người, sau đó nàng về lại Mục phủ.
***
Suốt mấy ngày sau đó, Ninh Hinh đều ở nhà bầu bạn với mẹ. Nếu không nhâm nhi rượu thì cũng là trà, đồng thời nàng còn nhờ mẹ chỉ dạy thêm vài chỗ trong việc vẽ bùa. Trong khoảng thời gian này, nàng chỉ gặp Mục Dương có một lần duy nhất. Lúc chạm mặt, Mục Dương cũng không biết phải nói gì, chỉ có thể ngượng ngùng lên tiếng: “Con cần gì thì cứ báo về nhà là được.”
“Vâng, con biết rồi.”
“Đây là lệnh bài dành cho con cháu dòng đích của nhà ta. Về sau con ra ngoài rèn luyện thì có thể cầm theo nó đến các cửa hàng của Mục gia để lấy tài nguyên tu luyện.” Mục Dương vừa nói vừa lấy lệnh bài ra đưa cho nàng.
“Cảm ơn cha.” Ninh Hinh gật đầu đáp.
Rồi người quen cũng hóa người dưng chắc là dùng để diễn tả hiện trạng của hai cha con nàng đây.
***
Về nhà được bảy ngày, Ninh Hinh liền thu dọn đồ đạc để chuẩn bị cho chuyến ra ngoài rèn luyện. Trước khi đi, La Tĩnh lại dấm dúi thật nhiều linh thạch cùng bùa cho con gái. Ngoài ra bà còn cho nàng một cuốn bách khoa toàn thư về chế tạo bùa, trong đó còn có cả những ghi chép mà La Tĩnh tâm đắc bao lâu nay.
“Nếu có thời gian thì con nhớ xem qua quyển sách này. Mẹ thấy năng lực chế tạo bùa của con cũng tốt lắm.” La Tĩnh nói với con gái.
“Con biết rồi ạ. Mẹ ở một mình cũng đừng nhớ con với em trai nhiều quá nhé.”
“Con đấy! Nhớ trước khi đi phải chào ông nội với cha đó!” Bà lại căn dặn.
“Con biết rồi mà. À con có để lại cho mẹ hai vò rượu linh dược, mẹ nhớ cất kỹ để uống nha, đừng chia cho người khác đấy! Còn rượu linh quả thì mẹ tính sao cũng được.”
***
Lúc Ninh Hinh đến chỗ ông tộc trưởng thì thấy Mục Dương cũng có ở đó. Vậy thì tiện cho nàng rồi, khỏi phải tốn công đi thêm chuyến nữa.
Mục Khiêm thấy cháu gái đến bèn bảo: “Ninh Hinh đến rồi đấy à?”
“Thưa ông! Thưa cha! Hôm nay con sẽ rời nhà đi ra ngoài rèn luyện một thời gian, nên nay đến đây bái biệt.”
“Ừ tốt. Tu sĩ muốn đạt được thành tựu thì phải chăm ra ngoài cọ xát. Ông nội không cản đâu, cháu cứ đi đi.” Mục Khiêm ra vẻ hài lòng nói.
Ninh Hinh lấy ra một vò rượu đưa cho ông rồi nói: “Đây là rượu linh dược cháu tự ủ, cháu biếu ông dùng ạ.”
Sau đó nàng lấy tiếp ra một vò khác nữa đưa cho Mục Dương nói: “Còn đây là rượu linh quả, cha cũng uống thử nhé.”
“Tốt lắm, Ninh Hinh thật có lòng nha, ông nội lại có được một đứa cháu hiếu thảo rồi.” Mục Khiêm vừa cười vừa nhận lấy.
“Mong ông và cha giữ gìn sức khỏe, lần sau con lại về.” Ninh Hinh cúi đầu nói, sau đó nàng xoay gót rời đi.
*** Hết chương ***