Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lần này đại chiến với nhện độc Huyết Dương đã có mấy tu sĩ phải bỏ mạng, sắc mặt của bạn bè và người thân những tu sĩ đó rất buồn bực.

“Các vị đạo hữu, tôi và mấy anh em đi cùng đều là người Cố gia ở thành Thiên Viêm. Đám nhện lần này là do chúng tôi dẫn tới, tôi thay mặt Cố gia thành tâm xin lỗi các vị. Nếu như các vị có yêu cầu gì thì hãy nói ra, Cố gia nhất định sẽ cố gắng đền bù thỏa đáng.” Cố Thiên Hựu tỏ vẻ chân thành nói.

“Nói dễ nghe ghê, anh trai và anh họ của tôi đều đã chết, Cố gia các ngươi bồi thường thế nào đây?” Một nữ tu sĩ với đôi mắt đỏ ngầu, tức giận nói.

“Thành thật xin lỗi, tôi cảm thấy rất tiếc về chuyện này. Cô có yêu cầu gì thì chúng tôi sẽ cố hết sức để thực hiện.” Cố Thiên Hựu dường như không cảm nhận được sự phẫn nộ của nữ tu sĩ kia, chỉ bình thản đáp.

“Hừ, thái độ đó của cô là sao chứ? Tuy chuyện của nhện độc Huyết Dương quả thực chúng tôi có phần trách nhiệm ở đây, thế nhưng thân là tu sĩ lúc ra ngoài rèn luyện phải biết rằng có thể mất mạng bất kì lúc nào. Cố gia chúng tôi bằng lòng đứng ra nhận trách nhiệm đã là quá mực đạo nghĩa rồi. Còn giả như mà không nhận ấy, thì tính ra cũng chẳng có gì là không phải cả.” Một cô gái trong nhóm người Cố gia phân bua.

“Thiên Cầm!” Cố Thiên Hựu gằn giọng, không cho cô gái đó nói tiếp.

“Con bé này ăn nói hàm hồ không biết phải trái, mong mọi người rộng lượng bỏ qua. Còn đây là một chút lòng thành của Cố gia, xin cô nhận lấy. ” Nói xong Cố Thiên Hựu đưa cho nữ tu sĩ kia một túi đồ.

Lúc đầu cô ấy không chịu nhận, nhưng sau đó có một tu sĩ đi cùng cô ta đã nhận thay.

“Các vị đạo hữu, hôm nay may mắn có sự hỗ trợ của các vị, nếu không chúng tôi chẳng thể an toàn ra khỏi Thánh Dương cốc này. Tôi sẵn có một ít đan dược chữa thương hy vọng có ích với các vị đạo hữu.” Sau đó Cố Thiên Hựu ra hiệu cho một đệ tử Cố gia phân phát cho mỗi người một bình đan dược.

Bồi Nguyên đan - đan dược chữa thương cấp ba, có thể chữa trị tổn thương gân mạch. Một bình như thế là mười viên, Cố gia ra tay khá hào phóng. Sau khi nhận được đan dược sắc mặt của đám tu sĩ cũng cải thiện nhiều.

Thấy trời nhá nhem tối, mọi người đều quyết định ở đây nghỉ ngơi một đêm. Có không ít tu sĩ lân la tiến đến bên đám người Cố gia bắt chuyện.

Cố gia là một trong những thế gia tu tiên hàng đầu ở Đại lục Thổ Nhạc, có mối quan hệ mật thiết với Thiên Nhạc tông. Thế lực của Cố gia trải rộng khắp nơi, trong tộc có rất nhiều đệ tử ưu tú. Đặc biệt trong lớp người trẻ của Cố gia có một thiên tài tu luyện cùng lứa với Ninh Hinh, đó chính là Cố Thiên Lãng - tu sĩ Lôi hệ biến dị. Anh ta bái một vị tu sĩ Hóa Thần hậu kỳ của Thiên Nhạc tông - Tử Vân Đạo quân làm sư phụ. Chưa đến hai mươi lăm tuổi đã đạt tu vi Trúc Cơ trung kỳ mãn cấp, tốc độ tu luyện này chả kém là bao so với Mục Ninh Nguyệt.

Cô nàng đỏng đảnh nói chuyện khó nghe mới nãy là em gái của Cố Thiên Lãng - Cố Thiên Cầm. Nàng ta có đơn linh căn hệ Mộc giống Ninh Hinh, nhưng tu vi đã là Trúc Cơ sơ kỳ mãn cấp rồi. Còn tu sĩ phát đan dược cho mọi người là cháu của một vị trưởng lão, mang đơn linh căn hệ Kim cũng là Trúc Cơ sơ kỳ mãn cấp.

Đây đều là những mầm non tương lai đầy tài năng và hứa hẹn của đại lục Thổ Nhạc.

Mục Ninh Nguyệt, Cố Thiên Lãng, La Sênh, Tiết Nhã Huyên, Hàn Thành Đào được xưng là ‘ngũ kiệt’ (năm tu sĩ kiệt xuất) của đại lục Thổ Nhạc. Mấy người này được bình chọn như thế nào Ninh Hinh cũng chẳng rõ. Lúc nàng đang bận rộn nhận biết linh dược ở trên đỉnh Vân Hải thì năm người này đã sớm nổi danh khắp nơi rồi. Mấy người kia thì nàng chẳng ý kiến gì, riêng Mục Ninh Nguyệt lại khiến nàng nghi ngờ lắm nha. Ả ta chẳng qua được cái mã tu luyện nhanh thôi, chứ bây giờ cùng nàng đánh tay đôi còn chưa biết có thắng nổi không kìa.

Địa bàn của Cố gia là ở thành Thiên Viêm. Nơi này nằm ở một vị trí rất thuận lợi, ba mặt tiếp giáp với ba tông môn lớn vì vậy phát triển rất thịnh vượng. Nếu có dịp nàng cũng muốn đến đó tham quan một lần.

“Chào cô, tôi là Cố Thiên Cầm, đệ tử của Thiên Nhạc tông. Cô tên gì vậy?” Cố Thiên Cầm lân la đến làm quen với Ninh Hinh.

“Chào cô, tôi là Mục Phong, đệ tử của Thiên Nhất tông.” Ninh Hinh đáp lại.

“Trong lúc chiến đấu tôi thấy cô chỉ sử dụng pháp thuật hệ Mộc, đã vậy còn rất thuần thục. Tôi đây là đơn linh căn hệ Mộc, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, cho nên tôi muốn được làm quen với cô.” Cố Thiên Cầm nói ra mục đích của mình.

“Ra vậy, chúng ta có duyên gặp mặt rồi. Tôi cũng là đơn linh căn hệ Mộc, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ.” Ninh Hinh trả lời.

“Mà sao cô có một mình vậy? Không đi chung với ai hả? Đến đây để làm gì đó?” Cố Thiên Cầm hỏi một lèo mấy câu liền.

“Tôi trước giờ thích độc lai độc vãng, đến đây để rèn luyện ấy mà.” Ninh Hinh trả lời từng câu hỏi của Cố Thiên Cầm.

“Ra ngoài rèn luyện rất nguy hiểm đó. Nếu được thì cô nên kết bạn đi chung cho an toàn.” Cố Thiên Cầm nói.

“Cảm ơn cô quan tâm.” Thấy gương mặt bình thản của Ninh Hinh, Cố Thiên Cầm cũng không nói thêm chủ đề này nữa.

“Chúng tôi đến đây để hái cỏ Huyền Dương nên mới chọc trúng đám nhện độc đó. Chẳng ngờ tới bọn chúng lại khó nuốt vậy. Trong nhà tôi có người bị thương, cần dùng cỏ Huyền Dương lâu năm để luyện chế đan dược.” Ninh Hinh bất ngờ khi Cố Thiên Cầm chủ động nói ra lý do.

“Cô không nghĩ tôi kể chuyện này cho cô nghe chứ gì. Tại tôi có thiện cảm với cô nên mới nói đó.” Cố Thiên Cầm tươi cười giải thích.

“Uầy. Dù sao thì cũng đã hái được cỏ Huyền Dương rồi, người nhà của cô sẽ sớm khỏe lại thôi.” Ninh Hinh không giỏi an ủi người khác cho lắm, nên không biết nói gì thêm. Lần này chọc đến nhện Huyết Dương cấp bảy thì cỏ Huyền Dương họ hái được chắc hẳn phải trên ngàn năm tuổi.

“Đúng đó. Chắc chắn sẽ chữa được, nếu không thì con cháu Cố gia chẳng phải sẽ hy sinh vô ích sao!” Cố Thiên Cầm dứt khoát nói.

“Bên phía cô cũng có người thiệt mạng à?” Ninh Hinh hỏi thăm.

“Ừa. Lúc đang hái cỏ Huyền Dương, không ngờ một con nhện Huyết Dương cấp bảy lao ra phóng nọc độc, có vài đệ đứng gần đó chẳng kịp dùng giải độc đan.” Cố Thiên Cầm kể lại, gương mặt đượm buồn.

Ninh Hinh tò mò: “Nọc độc của nhện Huyền Dương cấp bảy lợi hại vậy sao?”

“Đúng vậy, độc tính phát tán cực kì nhanh. Với lại có thể là liên quan đến tu vi của bọn họ nữa. Mấy đệ tử đó chỉ mới là tu sĩ Luyện Khí thôi, lần này muốn đi theo để rèn luyện.” 

Cố Thiên Cầm nói ra phán đoán của mình, đồng thời hỏi tiếp: “Mà bộ cô còn muốn ở lại Thánh Dương cốc hả?” 

“Nào có. Tôi đang trên đường trở ra thì gặp mấy người bọn cô ấy chứ.”

“Ha ha, thật xin lỗi vì đã liên lụy đến cô.” Ninh Hinh có chút ngạc nhiên khi nghe cô nàng nói ra lời này.

“Tôi cũng đâu phải là người không biết lý lẽ. Chỉ là không ưa nổi thái độ của nữ tu sĩ kia thôi.” Cố Thiên Cầm làu bàu.

“Tôi có thể hiểu được.” Phần lớn con cháu thế gia đều rất cao ngạo, nhất là những người có địa vị. Hẳn thân phận của nàng ta ở Cố gia cũng rất gì và này nọ.

“Hay là chúng ta cùng nhau ra khỏi cốc đi. Cô một thân một mình lỡ gặp nguy hiểm gì sao?” Cố Thiên Cầm ngỏ lời đề nghị. 

Ninh Hinh suy nghĩ một lát thấy như vậy cũng ổn nên nàng đồng ý.

Sáng sớm hôm sau, nàng cùng với đoàn người Cố gia rời khỏi Thánh Dương cốc. Dọc đường không ai dám ăn gan hùm mật gấu mà nhằm vào bọn họ cả. Chẳng phải mấy tay tu sĩ tốt lành gì cho cam mà là do đoàn người này không chỉ đông mà còn có một vị chân nhân tu vi Kim Đan. Những lúc gặp yêu thú cấp năm trở xuống thì vị này chỉ đứng quan sát, để cơ hội cho mấy người trong đoàn thử sức. Tính ra lập nhóm đi rèn luyện cũng có lợi ghê. Nghĩ mà xem, một mình nàng khi đối đầu với mấy con yêu thú sẽ xảy ra hai trường hợp: nếu cố giết chúng nàng cũng sẽ bị thương, còn chúng đi theo bầy thì nàng chỉ có nước bỏ của chạy lấy người. Còn đi theo nhóm để diệt quái sẽ không như vậy, linh lực tiêu hao vừa ít hơn lại còn không sợ bị yêu thú đánh hội đồng.

“Sao nào, có thấy được lợi ích khi lập đội cùng nhau rèn luyện chưa! Này nhá, vừa giảm thiểu nguy hiểm vừa tăng tỷ lệ sống sót. Nhưng dĩ nhiên là không được tùy tiện ghép đội đâu đó, lựa chọn bạn đồng hành cực kỳ quan trọng nha. Nếu đồng đội tốt thì khỏi cần bàn, cho dù gặp nguy cũng có thể hóa thành an. Còn mà chọn nhầm đồng đội thì khác gì tự lấy đá ghè chân đâu. Người đời chả có câu không sợ kẻ địch mạnh, chỉ sợ đồng đội phế đó sao. Ở thế giới tu tiên này vốn rất tàn khốc.” Cố Thiên Cầm chia sẻ với Ninh Hinh.

“Cảm ơn cô, tôi sẽ suy nghĩ về vấn đề này.” Trải qua mấy ngày ở chung Ninh Hinh thấy cô nàng này cũng được, chỉ là suy nghĩ và hành động có chút cao ngạo thôi.

“Khách sáo làm gì. Lâu lâu mới gặp được một người hợp ý tôi, vả lại chúng ta còn cùng là đơn linh căn hệ Mộc nữa.” 

“Ừa, cô nói thế cũng phải.” Quả là tính cách của mấy cậu ấm cô chiêu đây mà. Ninh Hinh thầm nghĩ trong lòng.

*** Hết chương ***