Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ninh Hinh đi theo đoàn tu sĩ của Cố gia rời khỏi sơn cốc. Lúc sắp đến lối ra, Cố Thiên Cầm bỗng hỏi nàng: “Bây giờ bọn tôi phải trở về nhà. Thế cô dự định đến đâu tiếp chưa?”
“À, tôi sẽ tiếp tục đi rèn luyện thêm một khoảng thời gian nữa ấy.” Ninh Hinh trả lời.
“Về sau nếu có đến thành Thiên Viêm, mời cô ghé nhà chúng tôi chơi nhé.” Cố Thiên Cầm ngỏ lời.
“Được nha, có dịp sẽ đến. Chỉ sợ lúc ấy cô lại không có ở nhà thôi.” Ninh Hinh cười đáp.
Cố Thiên Cầm nghe vậy bèn lấy ra bùa truyền tin đưa cho Ninh Hinh rồi dặn: “Đây là bùa truyền tin của tôi. Khi nào cô đến thì cứ báo một tiếng, tôi sẽ về ngay.”
Ninh Hinh cũng cho nàng ta bùa của mình, xem như là giữ liên hệ qua lại.
Đợi hai người trao đổi xong, Cố Vân Phong mới lên tiếng: “Mục đạo hữu, nay chúng ta đành tạm biệt tại đây. Những mong có ngày tái ngộ.”
“Hẹn ngày gặp lại Cố chân nhân.” Ninh Hinh cũng chào lại. Sau đó hai bên rời đi hai ngả khác nhau.
***
Khi đã đi được khá xa, Cố Vân Phong mới hỏi cô cháu gái: “Thiên Cầm này, vị đạo hữu họ Mục kia là người của Mục gia hùng cứ tại Dật Dương thành đấy phỏng?”
Cố Thiên Cầm nghe tới đây bèn bày ra vẻ suy tư đáp: “Chuyện đó thì cháu không có hỏi. Nhưng mà cháu nghĩ không phải đâu, chắc là cùng họ thôi.”
Cố Vân Phong hơi nhíu mày, tiếp tục nói ra suy nghĩ của mình: “Cô nhóc đó mang đơn linh căn hệ Mộc, không chỉ vậy tuổi đời còn xấp xỉ với cháu. Dựa vào mấy điểm đó, nếu chú không đoán nhầm thì đấy chính là đích nữ hiện tại của Mục gia.”
“Nàng ta hình như tên là Mục Ninh Hinh mà?” Cố Thiên Cầm nghe xong mấy lời của ông chú mình thì trong lòng dâng lên nỗi bực tức. Khó khăn lắm mới gặp được một người khiến nàng vừa mắt, vậy mà người ta còn chẳng buồn nói ra tên thật cho nàng hay.
“Chắc Mục Phong chỉ là tên giả thôi. Tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại, cô nhóc đó không những có tài mà còn gan dạ nữa. Ha ha, bình thường ai lại dám một mình đi vào Thánh Dương cốc để rèn luyện kia chứ.” Cố Vân Phong cười cười khen ngợi.
Cố Thiên Cầm cũng gật đầu thừa nhận: “Dạ đúng vậy, nàng ta đối đãi giữa người với người cũng chân thành thẳng thắn, không hề hống hách như bên ngoài đồn đãi.”
“Sao cháu lại đi tin mấy lời phù phiếm đó rồi. Chuyện ở thế gia vọng tộc đâu phải cháu không biết. Nghe nói Mục Ninh Hinh còn có một người chị gái cùng cha khác mẹ, mang linh căn biến dị hệ Băng. Tốc độ tu luyện của nàng ta không hề thua kém Thiên Lãng nhà ta chút nào.”
Cố Thiên Cầm ngạc nhiên hỏi lại: “Nói như vậy thì chẳng phải là Mục Ninh Hinh sẽ bị thua thiệt so với cô chị sao?”
“Không hẳn đâu. Cháu thấy đấy, nom con bé đó có phải người hiền lành cam chịu thua thiệt đâu nào.”
***
Ninh Hinh hoàn toàn không biết thân phận của mình đã bị Cố Vân Phong đoán ra, càng không biết người khác đều đồn đãi nàng là cô chiêu hống hách, bốc đồng. Hiện tại nàng đang nhàn nhã ngồi trên bảo khí bay đến địa điểm rèn luyện tiếp theo.
Di chuyển hết nửa ngày, Ninh Hinh mới đến được một thành thị khác nằm ở vùng tây bắc của đại lục Thổ Nhạc – thành Vân Thủy. Nơi này tiếp giáp với thành Dật Dương, phí vào cổng là mười linh thạch hạ phẩm. Sau khi đã vào thành, Ninh Hinh đưa mắt nhìn ngắm khắp nơi một lượt rồi tìm chỗ nghỉ chân. Các nhà khách ở thành Vân Thủy đều đưa ra mức giá niêm yết dành cho khách vãng lai đến thuê phòng là ba mươi linh thạch hạ phẩm một đêm. Nhìn chung thì nội thất khá ổn áp, bên ngoài cửa còn được sắp đặt cấm chế. Dù vậy Ninh Hinh vẫn không yên tâm lắm về chất lượng của nó nên đã bố trí thêm Cách Tuyệt trận và Phòng Ngự trận rồi mới nghỉ ngơi. Nàng lôi mớ linh quả ra nhấm nháp, trong đầu nghĩ đến cả tháng ròng ở Thánh Dương cốc nàng chẳng có khoảnh khắc nào dám buông lỏng cảnh giác. Do vậy, nàng quyết định sẽ ở lại thành Vân Thủy xả hơi một thời gian.
***
Ngày hôm sau, Ninh Hinh lân la đến chỗ gã đứng quầy của nhà nghỉ để hỏi thăm xem ở đây có nhà riêng cho thuê hay không.
Gã đứng quầy nghe vậy bèn sáng bừng hai mắt, ngay lập tức sốt sắng niềm nở chào hàng: “Thưa quý khách, nhà nghỉ chúng tôi có cung cấp đấy ạ. Xin hỏi quý khách muốn loại nhà như thế nào ạ?”
“Ờ thì, diện tích không cần lớn quá đâu, xung quanh yên tĩnh là được rồi.” Ninh Hinh nói ra yêu cầu của mình.
“Vâng. Theo quy định chỗ chúng tôi thì giá nhà sẽ được tính dựa theo nồng độ linh khí có trong đó. Linh khí càng nhiều thì giá sẽ càng cao. Xin hỏi quý khách muốn thuê loại nào ạ?”
“Cho tôi căn có nhiều linh khí ấy, nếu được thì giờ tôi cọc luôn ba tháng tiền nhà.”
Gã đứng quầy cười tít mắt, ân cần phục vụ ‘thần tài’: “Vâng, vâng! Quý khách vui lòng đợi tôi một lát ạ.
Một lúc sau gã ta quay lại nói: “Tôi đã chọn cho quý khách một căn có rất nhiều linh khí. Thời gian thuê ba tháng, vậy đơn giá tổng cộng là ba nghìn linh thạch ạ.”
Ninh Hinh liền làm thủ tục thanh toán. Sau đó gã đứng quầy đưa cho nàng một miếng gỗ có tác dụng như chìa khóa nhà, rồi nói: “Bây giờ mời quý khách theo tôi đi nhận nhà ạ.”
“Ừa, ông dẫn đường cho tôi với.”
Hai người đi chưa được bao lâu thì đã đến nơi. Ninh Hinh nhìn khắp bốn phía, môi trường ở đây thật yên tĩnh, còn có cấm chế được sắp đặt xung quanh nên nàng rất vừa lòng. Sau đó nàng cho gã đứng quầy mười linh thạch rồi mới vào nhà.
Bước vào bên trong, chuyện đầu tiên Ninh Hinh cảm nhận được chính là lượng linh khí ở đây không như kì vọng của nàng. Thực lòng mà nói, nó còn chẳng bằng một nửa ở đỉnh Vân Hải. Mặc dù đã sớm biết cái nhẽ linh khí ở bên ngoài không cách nào so được với đỉnh Vân Hải nhưng nàng vẫn cảm thấy bứt rứt không quen. Căn nhà này không lớn lắm, chỉ vỏn vẹn ba gian, thế nhưng với nàng mà nói thì nhiêu đây đã đủ dùng. Chỉ cần bố trí thêm Phòng Ngự, Tụ Linh cùng Cách Tuyệt trận nữa là nàng có thể yên tâm đóng cửa ra ngoài dạo phố rồi.
Thành Vân Thủy tuy không phồn hoa như thành Dật Dương nhưng tu sĩ lại rất nhiều. Hầu hết các tiệm ở hai bên vệ đường đều bày bán những vật dụng cần thiết cho tu sĩ. Tuy vậy vẫn sẽ có vài tiệm bán hàng thông thường nên tổng kết lại thì nơi này cơ bản vẫn giống với đại đa số các thành thị khác.
Ai cũng biết phường thị luôn là nơi ồn ào náo nhiệt nhất ở trong thành. Bởi đó là địa điểm mà bất kì tu sĩ nào cũng phải có đôi lần ghé qua. Chốn này tập trung đủ dạng tu sĩ trên đời, các loại mặt hàng có thể giao dịch buôn bán cũng muôn màu lắm vẻ. Không những thế, người ta còn có thể dỏng tai nghe ngóng được những tin tức mới mẻ sốt dẻo của Tu Chân giới.
Phường thị của thành Vân Thủy khá quy mô, diện tích gần như chiếm hết một con phố lớn. Muốn bán hàng ở đây thì phải nộp mười linh thạch hạ phẩm làm phí thuê chỗ. Ấy thế mà hai bên đường lúc nào cũng dày đặc chi chít như nêm củi các sạp hàng, khoảng cách giữa các sạp chỉ dao động trong khoảng hai đến ba mét là cùng. Ở mỗi sạp hàng lúc nào cũng có vài ba vị khách đến hỏi mua, riêng trước mấy sạp lớn người ta bu đông nghịt. Khung cảnh nhốn nháo ồn ào không khác nào chốn chợ vỡ.
Vì ở đây ban hành luật cấm đánh nhau do đó phương diện an ninh khá tốt. Không chỉ vậy trong thành còn tổ chức các đội tuần tra kiểm soát trật tự trị an, ngay cả trong phường thị cũng có tu sĩ cấp cao túc trực. Nếu như kẻ nào cố tình gây sự sẽ bị phạt tiền và trục xuất khỏi thành vĩnh viễn. Do vậy nên đám tu sĩ đều không bao giờ động tay động chân trong thành cả, nếu muốn họ sẽ hẹn nhau ra ngoài giải quyết.
Mục gia cũng có không ít sản nghiệp ở thành Vân Thủy. Thành chủ ở đây là một vị tu sĩ Nguyên Anh sơ kì, xuất thân từ Vân gia - một thế gia tu tiên hạng hai.
Sự cách biệt lớn nhất giữa ngũ đại thế gia và các thế gia hạng hai chính là ở bề dày lịch sử của gia tộc. Trong nội bộ các thế gia hạng hai không có hoặc chỉ có vài vị tu sĩ Hóa Thần. Hoặc là đám con cháu trong gia tộc không thể kế thừa được sự nghiệp của ông cha. Vậy nên khoảng cách giữa ngũ đại thế gia và các thế gia hạng hai là rất lớn, hầu như không cách nào vượt qua được.
***
Ở trong phường thị.
Ninh Hinh thong dong ngắm nghía hàng hóa được bày bán ở hai bên đường, ôm tâm lí cầu may xem bản thân có thể đào được đồ quý nào không. Do vậy hầu như sạp hàng nào nàng cũng dừng lại dăm ba phút để săm soi. Thế mà đời đâu như mơ, loanh quanh cả nửa ngày trời Ninh Hinh vẫn chưa vừa mắt món nào. Tuy vậy nàng cũng không lấy gì làm thất vọng, nghĩ xem nếu dạo một chút là tìm được hàng ngon thì mấy con buôn cần gì phải mở sạp. Phần lớn người ta đến đây là để săn mua mấy món giá cả phải chăng mà họ cần, ở Tu Chân giới gọi chuyện này là “gặp được cơ duyên”.
Ninh Hinh dừng chân bên một sạp bán linh dược. Chủ sạp thấy có khách ghé bèn mời mọc: “Đạo hữu xem thoải mái đi nhé. Đây đều là linh dược mới hái cả đó, muốn gì thì cứ nói tôi, tôi lấy ngay cho đạo hữu.”
“Có loại linh dược nào hiếm thấy không? Tuổi cây non chút cũng không sao.” Ninh Hinh hỏi thăm.
“Mấy món tôi hái đều là linh dược thường thấy cả thôi. Nếu đạo hữu muốn loại hiếm thì ở đây tôi có mấy hạt giống này. Tuy nhiên tôi cũng nói trước với đạo hữu là tôi không biết chúng là hạt của cây gì đâu đấy, cũng chưa từng thấy chúng nảy mầm.”
“Ồ, lấy cho tôi xem thử với.” Ninh Hinh tò mò nói.
“Cô nhìn đi, chỉ có bấy nhiêu đây thôi. Dạo trước khi đi qua thành Ly Thiên tôi đã thu gom được đó. Nếu đạo hữu thích thì cứ ra giá nhé.”
Ninh Hinh săm soi mấy hạt giống ở trong lòng bàn tay, tạm thời nàng cũng chưa thể đoán ra được đây là loại cây gì, chỉ còn cách mua về nhà rồi nghiên cứu tiếp. Nàng ngẫm nghĩ một lát rồi bỏ mớ hạt giống vào túi, sau đó đưa cho chủ sạp một trăm linh thạch hạ phẩm. Giao dịch xong xuôi nàng tiếp tục dạo quanh phường thị.
*** Hết chương ***