“Không có gì.” Từ Hoạch dời tầm mắt từ thi thể sang đống củi xếp quá cao và cây rìu vừa được mài cẩn thận ở bên cạnh, sau đó lại đứng lên nhìn quanh một vòng.

“Tôi biết rồi!” Nữ người chơi tóc ngắn xách một đôi giày cao su một to một nhỏ vừa tìm thấy trong nhà gỗ ra, hào hứng nói: “Hóa ra ở đây vốn có hai người, nói không chừng còn là hai vợ chồng, người phụ nữ chết trước, người đàn ông này lại mắc bệnh nặng, sau khi chôn cất xong xuôi thì tuyệt vọng quá nên mới tự sát.”

“Chết sớm không chết, chết muộn không chết, cứ nhằm đúng lúc chúng ta bước vào cửa mà chết.” Người phụ nữ trang điểm mắt khói bĩu môi.

Mấy người gã cơ bắp tìm kiếm cả trong lẫn ngoài nhà gỗ một lượt nhưng không phát hiện manh mối nào hữu ích, đành phải khiêng thi thể đặt lại vào trong nhà, định bụng chờ trời sáng rồi tính chuyện chôn cất sau.

Cả nhóm quay lại con đường cũ, xuyên qua cánh rừng để đi đến sảnh chính của sơn trang.

Khuôn viên này được xây theo cấu trúc hình chữ Hồi, cửa chính bước vào là sảnh lớn, hành lang hai bên dẫn đến các phòng khách, ba mặt còn lại của chữ Hồi mỗi mặt có hai phòng, mỗi phòng đều có suối nước nóng đi kèm. Ở hai góc rẽ phía sau lại có một con đường thông ra ngoài khuôn viên, một đường đi tới nhà hàng, một đường đi tới nhà kho.

Nhìn lướt qua, khuôn viên này thông ra bốn phương tám hướng, hoàn toàn không có chút tính riêng tư nào.

Trong sơn trang không có ai khác, nhưng nhìn chung vẫn khá sạch sẽ, điện đài cũng bình thường. Có lẽ vì nơi này ẩm thấp, lại xây hoàn toàn bằng gỗ nên bên trong thoang thoảng một mùi mục nát.

“Sáu căn phòng, phân chia thế nào đây?” Tên thiếu gia nhà giàu lên tiếng hỏi.

“Hai người một phòng là hợp lý nhất.” Gã cơ bắp vỗ vỗ lên bắp tay cuồn cuộn của mình, “Nhưng tôi ở một mình cũng chả sợ!”

“Tôi thấy mọi người vẫn nên ở cùng nhau thì hơn,” Nữ người chơi tóc dài đề nghị: “Mọi người ở chung để tiện bề chiếu cố lẫn nhau, có chuyện gì xảy ra cũng dễ dàng đối phó.”

“Các người quên mất một chuyện rồi sao?” Gã hói trung niên đột nhiên nói: “Trong số chúng ta có thể có Người Chơi Ăn Thịt Người, ai lại muốn ở chung phòng với Người Chơi Ăn Thịt Người chứ?”

“Muốn kiểm tra Người Chơi Ăn Thịt Người rất đơn giản, mã số là duy nhất...” Gã mặc đồ bò chưa nói hết câu đã bị nữ người chơi tóc ngắn ngắt lời, “Vương Vĩ, anh đứng nói chuyện thì không thấy đau lưng đúng không, Người Chơi Trắng vốn đang ở thế yếu, xem mã số á? Còn chưa biết sẽ chết trong tay ai đâu!”

Người Chơi Trắng — Lúc ở nhà ga xử lý mấy tên người chơi trốn vé, Từ Hoạch đã phát hiện ra ngoài người chơi đỏ và đen ra, còn có một loại Người Chơi Trắng. Những người chơi chưa từng ăn thịt người, cũng chưa từng giết người hẳn là được xếp vào nhóm này. So với hai nhóm người chơi kia, tình cảnh của Người Chơi Trắng quả thực không mấy khả quan.

Gã mặc đồ bò Vương Vĩ nhún vai, “Không muốn thì thôi, ở riêng càng tốt.”

“Đương nhiên là phải ở riêng rồi!” Nữ người chơi tóc ngắn kéo tay nữ người chơi tóc dài, “Chị ở với tôi!”

Nữ người chơi tóc dài mấp máy môi, cuối cùng gật đầu đồng ý.

“Tốt nhất là tất cả cứ ở riêng đi.” Gã mặc vest đảo mắt nhìn quanh mọi người, “Vào trò chơi rồi thì tự ai nấy lo giữ mạng, dù sao cũng chỉ có năm ngày thôi.”

Những người chơi đến từ nhiều nơi khác nhau, không quen biết cũng chẳng tin tưởng nhau, tâm lý thân ai nấy lo, đèn nhà ai nấy rạng mới là bình thường.

Hơn nữa đây là một phó bản sinh tồn, chỉ cần sống sót qua năm ngày là được.

“Anh Từ, tôi ở chung phòng với anh được không?” Thấy những người chơi khác không có ý định lập nhóm với mình, Viên Diệu đành lẽo đẽo đi theo sau Từ Hoạch.

“Được.” Từ Hoạch chọn bừa căn phòng đầu tiên bên tay phải. Trước khi bước vào cửa, anh hất cằm về phía trước. Viên Diệu hiểu ý, lập tức giả vờ như đang đi tìm người lập nhóm để bám đuôi theo sau lưng những người chơi khác.

Một lúc sau cậu ta mới quay lại, nắm rõ toàn bộ tình hình phân chia thành viên trong các phòng.

“Cô gái xinh đẹp tóc dài kia tên là Đỗ Lam Lam, tính tình cũng khá dễ chịu, cô gái tóc ngắn tên là Hạ Quả. Bọn họ ở phòng đối diện.”

“Người phụ nữ đi theo tên thiếu gia nhà giàu là một streamer, nhan sắc bình thường, tên không biết là thật hay giả, gọi là Lưu Viên Viên.”

“Bọn họ ở ngay sát phòng Hoàng Tuấn Kiệt và Trương Hùng, Hoàng Tuấn Kiệt chính là ông chú mặc vest kia.”

“Gã hói tên là Vạn Chí Khang, Đỗ Lam Lam và Hạ Quả vừa đến trước thì gã đến sau, lúc hai cô gái đó vừa tới, Vạn Chí Khang đã chạy đến xum xoe nịnh bợ, người ta không thèm để ý nên gã sinh thù hận. Gã ở cùng phòng với tên người nước ngoài Abel ngay đối diện chúng ta.”

“Phòng bên cạnh bị Vương Vĩ chiếm mất, tên sinh viên đại học kia không có chỗ đi, lúc tôi về thì thấy Vương Vĩ gọi cậu ta vào.”

Từ Hoạch nghe xong thì gật đầu, “Hai người chơi cậu chưa từng gặp trước đây là ai?”

“Vương Vĩ và Hoàng Tuấn Kiệt.” Viên Diệu tuôn một mạch những gì mình vừa lân la dò hỏi được từ chỗ Đỗ Lam Lam, “Hoàng Tuấn Kiệt lợi hại lắm nhé, lúc Vạn Chí Khang quấy rối hai cô gái kia, vừa chạm mặt Hoàng Tuấn Kiệt đã lật tẩy quá khứ của gã hói đó rồi. Hóa ra gã hói này bên ngoài làm bộ làm tịch chứ thực chất là đội nón xanh, lại còn bị người tình lừa sạch tiền nên mới sinh ra tâm lý yêu quá hóa hận với những cô gái đẹp.”

“Bọn họ quen nhau à?”

“Không quen, chính vì không quen mới thấy lợi hại chứ, Hoàng Tuấn Kiệt chỉ dựa vào vài manh mối nhỏ mà suy luận ra được. Viên Diệu nói với giọng đầy ngưỡng mộ,”Sao tôi lại không có Đặc Tính lợi hại như vậy nhỉ.“

Lúc này Từ Hoạch đã kiểm tra xong mọi ngóc ngách trong phòng, anh kéo rèm cửa lại,”Ngủ sớm đi.“

Viên Diệu đột nhiên cảm thấy hơi sợ, cậu ta dè dặt nhìn người đàn ông từ đầu đến cuối luôn giữ khuôn mặt vô cảm,”Chuyện đó... Anh Từ này, anh không sợ tôi là Người Chơi Ăn Thịt Người sao?“

Từ Hoạch ngả lưng xuống giường,”Yên tâm đi, tôi không phải Người Chơi Ăn Thịt Người.“

Viên Diệu cười gượng, nằm xuống chiếc giường còn lại.

Ánh đèn trong phòng lờ mờ, bên ngoài sân vọng lại tiếng nước chảy róc rách nhịp nhàng từ suối nước nóng. Từ Hoạch tay sờ chiếc điện thoại trong túi, trong đầu từng bước xâu chuỗi lại thông tin của những người chơi.

Anh đã để ý kỹ từng người một, cơ bản bọn họ đều đến tay không, ngoại trừ quần áo và một vài vật dụng sinh hoạt đơn giản như bật lửa, khuyên tai, thì hoàn toàn không có những thứ như điện thoại, đồng hồ hay vũ khí. Hệ thống trò chơi dường như có giới hạn về cấp độ công nghệ đối với các đạo cụ mang theo.

Nhưng anh đi thẳng từ nhà ga tới đây, điện thoại và dao găm mang theo đều không biến mất.

Trong gợi ý của trò chơi có nhắc đến việc cấp độ phó bản khá thấp nên không thể mang theo các vật phẩm phi đạo cụ, đồng thời cũng đề cập rằng sơn trang này từng rất được người chơi và cả những người không phải người chơi ưa chuộng, thực chất điều này ám chỉ rằng địa điểm diễn ra phó bản không hoàn toàn khép kín.

Không thể mang đồ đạc từ bên ngoài vào trò chơi, nhưng nếu bản thân người đó vốn đã ở trong thế giới trò chơi, thì dù có phải là đạo cụ trò chơi hay không, đều có thể mang vào phó bản. Tương tự, bất kể có phải là người chơi phó bản hay không, đều có thể tiến vào khu vực diễn ra phó bản.

Hơn nữa, trò chơi cũng không nói rõ số lượng người tham gia phó bản lần này.

Từ Hoạch trở mình, mở to mắt đối diện với người vừa âm thầm lặng lẽ tiến đến sát giường mình,”Cậu làm gì vậy?“

Viên Diệu suýt nữa thì hét lên, trong cơn hoảng loạn vội vàng giải thích,”Tôi không có ý định hại anh đâu, tôi chỉ muốn xem mã số trên lưng anh thôi.“

Để chứng minh sự trong sạch, cậu ta chủ động kéo áo mình lên trước,”Thật đấy, tôi là Người Chơi Trắng!“

Từ Hoạch ngồi dậy, tựa lưng vào thành giường châm một điếu thuốc, lẳng lặng quan sát Viên Diệu đang thấp thỏm lo âu,”Đã sợ hãi như vậy, tại sao còn muốn ở chung phòng với tôi?“

Thấy anh không có ý định ra tay với mình, Viên Diệu mới thả lỏng hơn một chút,”Thật ra tôi chỉ là một trạch nam, bình thường vai không thể vác, tay không thể xách. Nói ra có thể anh không tin, lúc ở trên chuyến tàu sơ thẩm, tôi suýt bị một cô bé mười lăm tuổi đánh chết... Anh Từ thì khác, phong thái ung dung điềm tĩnh lại còn để tóc dài, nhìn qua là biết cao nhân đắc đạo, tôi muốn ôm đùi...“

Từ Hoạch đưa tay lên ngắt lời cậu ta, tập trung lắng nghe:

”Loảng xoảng... Loảng xoảng... Loảng xoảng..."