“Loảng xoảng... Loảng xoảng... Loảng xoảng...”

Những tiếng va đập đứt quãng truyền đến từ trong sương mù, giữa chốn rừng sâu núi thẳm này, âm thanh đó giống như bị phóng đại lên vô hạn, rõ mồn một chui tọt vào màng nhĩ.

“Cửa căn nhà gỗ nhỏ đó vốn được gài chốt mà.” Từ Hoạch nói.

Ngôi nhà gỗ sử dụng loại khóa chốt kiểu cũ, sau khi nhóm người chơi khiêng thi thể vào trong thì lúc trở ra đã tiện tay gài chốt lại — nghĩa tử là nghĩa tận, làm vậy là để tránh dã thú phá hoại thi thể, nhưng bây giờ lại có người đang tông cửa.

“Có... có... có ma hả?” Viên Diệu nói năng lắp bắp.

“Ma mà còn phải tông cửa sao?” Từ Hoạch vòng ra ngoài cửa phòng. Anh vừa kéo cửa ra thì đã nghe thấy tiếng “Xoảng” phát ra từ phía bên trong, đồng thời còn có tiếng gầm lên của Trương Hùng.

Lúc này đã có vài người chơi nghe tiếng động bèn đi ra. Bọn họ chạy tới ngoài phòng Trương Hùng, tên thiếu gia nhà giàu đi đầu chẳng nói chẳng rằng đạp tung cửa bước vào.

Đèn trong phòng đang sáng, vừa liếc mắt đã thấy vô số mảnh kính vỡ vụn vương vãi khắp sàn. Hoàng Tuấn Kiệt vã mồ hôi hột tựa lưng vào tường, tay trái dùng sức ôm chặt bả vai phải, máu tươi không ngừng rỉ ra từ kẽ tay anh ta, đọng thành một vũng nhỏ trên mặt đất.

Trương Hùng đang đỡ anh ta, vội vã dốc Thuốc Tự Lành vào miệng Hoàng Tuấn Kiệt!

“Chuyện gì thế này!” Vương Vĩ chen qua Từ Hoạch, vội vàng bước lên phụ giúp. Hoàng Tuấn Kiệt rút tay ra, sắc mặt trắng bệch nói: “Là Ma Chặt Đầu!”

Sắc mặt mọi người đồng loạt thay đổi.

“Anh bị Ma Chặt Đầu tấn công sao?” Từ Hoạch hỏi: “Anh nhìn thấy người thật à?”

Hoàng Tuấn Kiệt lắc đầu, “Lúc đó tôi vừa kiểm tra xong bức tường bao bên ngoài, đang định quay về phòng thì bị một lưỡi búa từ ngoài sân bay tới tấn công. May mà tôi né nhanh, nếu không thì cái đầu đã bị chém bay rồi. Lúc tôi quay ngoắt lại nhìn, chỉ thấy một cái bóng đen chạy xẹt qua bên ngoài tường viện.”

Từ Hoạch nhìn ra ngoài sân. Các bể suối nước nóng trong sơn trang đều lộ thiên, giữa sân và phòng ở chỉ ngăn cách nhau bởi một tấm kính sát đất, xung quanh là bức tường rào được dựng bằng cây xanh, ít nhất cũng phải cao hơn đầu người. Cho dù Hoàng Tuấn Kiệt chỉ nhìn thấy phần đầu, thì chiều cao của tên Ma Chặt Đầu đó ít nhất cũng phải trên hai mét.

“Đùa gì vậy!” Tên thiếu gia nhà giàu nói: “Tường rào bên ngoài cao tới hai mét, sao anh có thể nhìn thấy người được?”

“Ít nhất cũng phải hai mét ba, hai mét tư,” Hoàng Tuấn Kiệt bổ sung: “Tôi nhìn thấy rất rõ ràng, trên đầu hắn ta đội một chiếc mặt nạ đen.”

“Liệu có phải anh hoa mắt không?” Đỗ Lam Lam nói: “Dù sao trời cũng tối quá mà.”

“Không thể nhầm được.” Thần trí Hoàng Tuấn Kiệt vẫn rất tỉnh táo.

“Búa đâu?” Từ Hoạch liếc nhìn vết cứa do lưỡi dao sắc bén để lại trên nền đá, “Nếu đối phương dùng búa tấn công anh, thì cây búa phải rơi ở trong sân mới đúng.”

“Đó mới là điểm khiến tôi khó hiểu, cây búa tự bay đi mất rồi.” Hoàng Tuấn Kiệt nói, giống như bị hút đi vậy.

Tự bay đi?

“Thật đấy, tôi tận mắt nhìn thấy mà.” Trương Hùng vội vàng phụ họa.

“Sao có thể thế được!” Viên Diệu thốt lên thất thanh: “Ý các anh là có một tên sát nhân cuồng loạn cao gần hai mét rưỡi, tay cầm một cây búa biết bay lượn lờ trong sơn trang sao?”

Từ Hoạch dời mắt từ bức tường rào trở lại bãi chiến trường ngổn ngang trên mặt đất. Cách thức hành động này có phần hơi thô bạo, có chút khác biệt so với mô tả của trò chơi.

“Cũng chưa chắc đã là người...” Vương Vĩ ngẩng đầu lên nói: “Đây là thế giới trò chơi mà, có ma quỷ thì cũng chẳng có gì lạ!”

“Không phải chúng ta vào nhầm phó bản ma quỷ đấy chứ?” Hạ Quả xoa xoa hai cánh tay, “Còn cả tiếng tông cửa ban nãy nữa, tuyệt đối là phát ra từ phía căn nhà gỗ kia. Nhưng trước đó chúng ta đã kiểm tra kỹ rồi, quanh đó làm gì có ai, không phải ma thì lẽ nào là xác chết vùng dậy?”

Chàng trai ngoại quốc Abel nắm chặt cây thánh giá treo trên cổ, “Đây là lần đầu tôi vào phó bản, phó bản của trò chơi đều thế này sao?”

“Ai mà biết được!” Gã hói trung niên Vạn Chí Khang cáu bẳn nói: “Chúng ta đều là lần đầu tới đây!”

Gợi ý của trò chơi cũng không nói nơi này có ma, tất cả bọn họ đều mặc định “Ma Chặt Đầu” là một tên sát nhân lẩn trốn trong sơn trang, đối thủ của mình là con người.

Là người thì có thể đối phó, nhưng ma thì đối phó kiểu gì?

“Tiếng tông cửa gì cơ?” Trương Hùng hỏi.

Đỗ Lam Lam lập tức kể lại sự việc. Sở dĩ bọn họ có thể tới nhanh như vậy, thực ra cũng là vì nghe thấy âm thanh đó, vốn dĩ bọn họ định ra ngoài xem thử.

“Bây giờ hình như hết kêu rồi.” Cô ta hướng ánh mắt đầy hy vọng về phía Hoàng Tuấn Kiệt.

“Có thể là lợn rừng hay dã thú gì đó.” Hoàng Tuấn Kiệt nói với vẻ mệt mỏi.

“Tôi thấy các người chỉ khéo tự dọa mình.” Lưu Viên Viên vừa dặm lại son môi trước chiếc gương nhỏ vừa nói: “Ma với chả quỷ gì chứ, không chừng là do Ma Chặt Đầu cố ý dọa người thôi. Còn chiều cao ấy à, giày cao gót độn thêm lót tăng chiều cao bên trong, tôi cũng dư sức cao gần hai mét. Bên ngoài lại tối đen như mực, trên búa có buộc dây cước các người làm sao mà nhìn thấy.”

Giải thích như vậy, nghe chừng cũng khá có lý.

“Hay là chúng ta ra ngoài xem thử?” Viên Diệu nhìn Từ Hoạch.

“Trời tối quá rồi, trong sơn trang lại không có dụng cụ chiếu sáng, để mai trời sáng rồi tính sau.” Từ Hoạch nói.

“Nói đúng đấy.” Tên thiếu gia nhà giàu ném cho anh một ánh mắt tán thưởng, “Cứ tụ tập ở đây gào toáng lên thì có ích gì, ngày mai lật tung cái sơn trang này lên, tôi không tin là không tìm ra tên Ma Chặt Đầu nào.”

Nói xong, gã liền ôm Lưu Viên Viên bỏ đi. Những người chơi khác nhìn nhau, cũng không ai dám ra ngoài, đành phải đường ai nấy đi, ai về phòng nấy.

“Đêm nay hai người qua phòng chúng tôi đi.” Từ Hoạch nói: “Nhỡ đâu Ma Chặt Đầu quay lại thì sao?”

“Có lý!” Trương Hùng vội đỡ Hoàng Tuấn Kiệt dậy, Viên Diệu cũng chạy qua phụ một tay.

Bốn người dồn sang chung một phòng, Từ Hoạch nhường giường cho Hoàng Tuấn Kiệt, bản thân cuộn mình trên chiếc ghế sô-pha nhỏ.

“Cảm ơn mọi người.” Hoàng Tuấn Kiệt chân thành nói.

Từ Hoạch mỉm cười gật đầu, tựa vào sô-pha chìm vào giấc ngủ.

Một đêm trôi qua bình yên vô sự. Đến khi trời tờ mờ sáng ngày thứ hai, anh bị đánh thức bởi một tràng âm thanh “cạch cạch”. Trở mình ngồi dậy, anh bước ra ngoài sân, nhìn theo hướng phát ra âm thanh.

Thật trùng hợp, lại là phía căn nhà gỗ kia.

“Tiếng gì vậy?” Hoàng Tuấn Kiệt cũng đã tỉnh giấc, “Âm thanh các người nghe thấy hôm qua chính là tiếng này sao?”

“Không phải.” Từ Hoạch vuốt mặt bước về phía sảnh chính.

Vạn Chí Khang và Abel đã có mặt ở sảnh chính. Abel đang nắm chặt cây thánh giá, miệng lầm rầm đọc: “A di đà phật, Hallelujah, Amen...”

“Thần của nước ngoài các người không quản được ma của nước tôi đâu.” Tên thiếu gia nhà giàu cũng đã ra ngoài, nghiêng tai lắng nghe, “Đây hình như không phải tiếng tông cửa.”

“Là tiếng bổ củi.” Từ Hoạch nói: “Trong bộ dụng cụ đốn gỗ ở căn nhà gỗ kia có búa mà.”

“Lẽ nào Ma Chặt Đầu giữa ban ngày ban mặt không chịu trốn đi, lại còn chạy ra ngoài bổ củi sao?” Lưu Viên Viên nói.

“Ra xem thử là biết ngay ấy mà.” Vương Vĩ nói.

Đợi Đỗ Lam Lam và Hạ Quả ra ngoài, cả nhóm rời khỏi khu vực phòng ở, tiến về phía căn nhà gỗ.

Lúc này trời vẫn chưa sáng hẳn, hoặc nói đúng hơn là dưới lớp sương mù dày đặc như vậy, bầu trời cũng chỉ có thể sáng đến mức này. Mọi người đi vòng qua con đường mòn trước cổng chính, xuyên qua cánh rừng. Nhìn từ xa, đã thấy một bóng người đứng trước khúc gỗ, hai tay giơ cao cây rìu, bổ đôi thanh củi tròn trịa ra làm hai.

“Quần áo của người kia trông quen quen...” Đỗ Lam Lam run rẩy nói.

Dường như nghe thấy tiếng động, bóng người kia quay đầu lại. Đó chính là kẻ đã treo cổ chết ngay trước mặt bọn họ vào ngày hôm qua!