Bóng lưng còng rạp kia thoạt nhìn thấp bé hơn rất nhiều so với cái thi thể bị treo dài ngoẵng ngày hôm qua, thế nhưng khuôn mặt đó đích thị là khuôn mặt từng bị người ta nhét cái lưỡi thè lè trở lại vào miệng, chỉ có điều sắc mặt tái xanh giờ đây đã trở nên hồng hào như người bình thường.

Có nhịp tim, có hơi thở, là người sống.

Sợi dây thừng dùng để treo cổ vẫn còn vứt lăn lóc một bên, ổ khóa trên cửa gỗ đã bị hỏng.

Ngay cả Từ Hoạch cũng cảm thấy khó tin. Hôm qua anh đã kiểm tra kỹ rồi, người này tuyệt đối đã chết đứt. Vậy mà chỉ qua một đêm, hắn lại có thể tự mình hồi sinh.

Gã tiều phu coi bọn họ như không khí, quay đầu lại tiếp tục bổ củi.

“Hắn là người hay ma vậy?” Abel giơ cao cây thánh giá.

“Là người chứ, hắn có bóng mà.” Vạn Chí Khang ngập ngừng nói.

“Tôi thấy hắn chính là tên Ma Chặt Đầu đêm qua, mẹ kiếp, lại còn dám giả thần giả quỷ à!” Trương Hùng nắm chặt nắm đấm định xông tới, nhưng Hoàng Tuấn Kiệt đã cau mày cản lại, ánh mắt cẩn trọng quan sát gã tiều phu.

Tên thiếu gia nhà giàu cười lạnh một tiếng, tiện tay nhặt một thanh củi lên ước lượng độ nặng, nháy mắt với Lưu Viên Viên, rồi cả hai tiến về phía gã tiều phu đang quay lưng lại.

“Ông anh, anh sống ở đây bao lâu rồi?” Bất thình lình, Từ Hoạch chui từ một bên ra, ngắt ngang hai người kia để bắt chuyện với gã tiều phu.

Gã tiều phu quay đầu lại, thấy anh đưa thuốc lá bèn do dự một chút rồi nhận lấy. Gã châm thuốc bằng bật lửa của Từ Hoạch, ngồi xuống khúc cây rít hai hơi rồi mới cất lời: “Nhiều năm rồi, từ hồi sơn trang mới xây tôi đã ở đây.”

“Tôi thấy sơn trang này cũng có tuổi đời rồi, hiện giờ lại chẳng có ai ở, anh sống một mình ở đây cũng buồn chán, không định ra ngoài đi dạo sao?” Từ Hoạch ngồi xuống sát bên cạnh gã.

“Ra ngoài làm gì, trước kia sống cùng người nhà tôi cũng chẳng bao giờ đi đâu. Giờ bệnh sắp chết rồi, sức đâu mà đi.”

Từ Hoạch liếc nhìn cổ gã, “Bây giờ y tế phát triển lắm, bệnh nan y cũng có thể chữa khỏi mà.”

Gã tiều phu chỉ tay về phía ngôi mộ mới cách đó không xa, “Con gái tôi từng đi chữa rồi, nhưng vẫn chết. Cả nhà tôi đều chôn ở đây, sớm muộn gì tôi cũng chôn thân ở chỗ này thôi.”

“Một nhà đoàn tụ đông đủ là quan trọng nhất.” Từ Hoạch gật gù, “Tôi tính ở đây vài ngày, nếu anh có mệnh hệ gì, tôi sẽ chôn anh.”

Gã tiều phu vô cảm nhìn anh, mãi hai giây sau mới tiếp tục lên tiếng: “Các người cũng đến đây thám hiểm đúng không, tôi khuyên các người mau chóng rời đi đi.”

“Cụ ơi, cụ có biết truyền thuyết trong sơn trang không?” Hạ Quả sấn tới, “Nghe nói ở đây có Ma Chặt Đầu, cụ không sợ sao?”

“Người sắp chết rồi thì còn sợ gì nữa.” Gã tiều phu lắc đầu, “Đám thanh niên các người mới to gan, vì kích thích mà chuyện gì cũng dám làm. Nói cho các người biết, sơn trang này đã bị nguyền rủa rồi, phàm là những kẻ vì Ma Chặt Đầu mà đến đây, đều phải chết.”

“Tôi nhớ không lâu trước đây cũng có vài thanh niên tới, cuối cùng thi thể đều bị người của lò hỏa táng kéo đi hết.”

Tại hiện trường vang lên hai tiếng “ực ực” nuốt nước bọt, Hạ Quả gặng hỏi: “Không có ai quản sao? Sao lại gọi trực tiếp lò hỏa táng đến kéo đi?”

Gã tiều phu sụp mí mắt, “Đầu cũng chẳng tìm thấy, không đưa vào lò hỏa táng thì đưa đi đâu.”

“Tôi thấy cụ sống ở đây cũng đủ lâu, chắc hẳn biết không ít lời đồn đại về Ma Chặt Đầu, hay là cụ kể cho chúng tôi nghe chút đi.” Từ Hoạch vẫy tay gọi Viên Diệu, bắt cậu ta giao ra nửa bao thuốc lá đang giấu trong người rồi nhét vào tay gã tiều phu.

Gã tiều phu miễn cưỡng nhận lấy, dường như hoàn toàn không nhìn thấy ánh mắt cảnh giác của những người chơi, từ từ kể lại những lời đồn đại liên quan đến Ma Chặt Đầu.

Năm mươi năm trước, khi nơi này vẫn chưa được khai phá, quanh đây vẫn còn vài hộ dân sinh sống. Khi đó ngọn núi này đã bị ông chủ đời trước của sơn trang mua lại với ý định xây dựng một khu nghỉ dưỡng, nhưng mấy hộ dân kia không chịu dọn đi nên đã xảy ra xô xát với nhóm công nhân đến đốn gỗ. Cũng không rõ nguyên cớ làm sao, một người trong số đó lao thẳng vào lưỡi búa, đầu và cổ bị chém đứt lìa.

Sau khi đàm phán bồi thường xong xuôi, công trình bị đình trệ một thời gian mới được khởi công lại. Thế nhưng từ đó về sau, chuyện quái dị liên tiếp xảy ra. Những người tham gia công trình, từ kiến trúc sư cho đến cô nấu cơm, cả tài xế chở rau, nghe đâu tính cả trước sau có đến hơn mười người từng nhìn thấy một cái bóng không đầu tay cầm búa lảng vảng quanh đây.

Ông chủ đời trước đã mời cao nhân đến làm phép, vung một mớ tiền lớn để tạc một bức tượng đá trấn yểm ngọn núi. Chẳng ngờ ngay trong ngày làm phép xong, lại có một công nhân chết, trùng hợp thay người đó lại chính là một trong những kẻ từng xô xát với người đã chết năm xưa. Thi thể gục ngay trên gốc cây đốn dở, cái đầu không cánh mà bay.

Tiếp theo là người thứ hai rồi người thứ ba, cách thức tử vong đều y hệt nhau, thi thể bị vứt lại đó, còn phần đầu thì bốc hơi bí ẩn. Khi lực lượng chức năng phong tỏa ngọn núi để tìm kiếm những chiếc đầu người, họ từng nhìn thấy một cái bóng đen cầm búa đang đặt cái đầu mục rữa lên vai. Nhưng sương mù trên núi quá dày đặc, cái bóng thoắt cái đã biến mất. Cuối cùng, họ chỉ tìm lại được vài chiếc đầu. Lời đồn sơn trang bị Ma Chặt Đầu nguyền rủa cứ thế lan truyền không ngừng.

Cuộc điều tra rơi vào bế tắc. Vị cao nhân mà ông chủ đời trước mời đến cho rằng người chết cứ đi tìm đầu mãi mới phải giết người, chứng tỏ ông ta không ưng ý với bất kỳ chiếc đầu nào khác. Ông chủ đời trước nảy ra một kế, liền cho người điêu khắc thêm một chiếc mặt nạ đeo lên bức tượng. Không ngờ khi đặt bức tượng đá có đầu nhưng không có mặt đó xuống, mọi chuyện lại thực sự êm xuôi.

Về sau, chuyện làm ăn của ông chủ đời trước thất bại, ông ta đành bán lại sơn trang cho ông chủ hiện tại.

Trong lúc cải tạo sơn trang, ông chủ mới đã vô tình làm gãy đầu bức tượng Ma Chặt Đầu. Chẳng bao lâu sau, một du khách trong sơn trang chết gục giữa suối nước nóng, máu nhuộm đỏ cả hồ, nhưng cái đầu thì lại mất tích.

Sau khi tìm hiểu rõ ngọn nguồn sự việc, ông chủ mới vội vàng đi tìm lại chiếc đầu tượng nhưng tìm mỏi mắt cũng không thấy. Kể từ đó, trong sơn trang thỉnh thoảng lại có người bỏ mạng, đầu tiên là khách lưu trú, sau đó là những vị cao nhân đến trừ tà hay đám thám tử, cảnh sát đến điều tra sự thật.

Thế là có lời đồn truyền ra, rằng phàm là ai bước chân vào sơn trang đều sẽ bị Ma Chặt Đầu nguyền rủa. Sự việc làm ầm ĩ lên, chẳng ai còn dám bén mảng tới đây nữa, ngay cả nhân viên cũng xin nghỉ việc hết. Ông chủ đành phải đóng cửa sơn trang, nhưng nào ngờ điều này lại thu hút một nhóm những kẻ hiếu kỳ không sợ chết tìm đến.

“Anh đã từng nhìn thấy những thi thể đó chưa?” Từ Hoạch đưa tay sờ sờ cổ mình, “Đúng là không có đầu thật sao?”

Gã tiều phu âm trầm nhìn chằm chằm vào anh, “Không chỉ mất đầu, có người còn mất cả chân tay.”

“Đáng sợ quá đi mất!” Đỗ Lam Lam ôm chặt hai tay, quay sang nói với Hoàng Tuấn Kiệt: “Anh thật may mắn đấy.”

Những người chơi khác cũng sâu sắc đồng tình.

Nhờ có câu chuyện này, bối cảnh thiếu sót về phó bản Ma Chặt Đầu trong phần giới thiệu trò chơi coi như đã được bổ sung đầy đủ. Nếu sự việc bắt đầu từ năm mươi năm trước, thì khả năng đây là hành động do con người gây ra là cực kỳ nhỏ, chắc chắn phải có sự can thiệp của thế lực siêu nhiên.

Lại nói đến gã tiều phu này, nhìn thì có vẻ lớn tuổi đấy, nhưng năm mươi năm trước gã mới mấy tuổi cơ chứ, cho dù có sống ở sơn trang từ nhỏ đến lớn thì gã cũng không thể là Ma Chặt Đầu được.

Ngược lại, sự hồi sinh khó hiểu của gã lại càng chứng minh cho sự tồn tại của sức mạnh siêu nhiên.

Nếu không liên quan đến Ma Chặt Đầu, thì cũng chẳng có lý do gì bắt buộc phải giết gã cả.

Nhóm người chơi trao đổi ánh mắt, chuẩn bị rời đi.

“Ngày hôm qua tôi đã tận mắt thấy anh treo cổ chết.” Từ Hoạch đột nhiên lại lên tiếng.

Những người chơi, bao gồm cả gã tiều phu, đồng loạt quay phắt lại nhìn chằm chằm anh.

Từ Hoạch cười hì hì dập tắt mẩu thuốc lá, “Anh không thấy lạ khi bản thân mình bị khóa trong nhà gỗ sao?”

“Một người rõ ràng đã chết rồi sao có thể sống lại, anh làm cách nào vậy?”

Những người chơi có mặt tại đó vừa khâm phục sự táo bạo của anh, lại vừa tò mò nhìn chằm chằm vào gã tiều phu. Có lẽ việc NPC chết đi sống lại chính là chìa khóa để bọn họ đối phó với Ma Chặt Đầu!

Gã tiều phu bỗng nhiên nổi trận lôi đình, “Nói nhảm gì thế, người chết sống lại cái quái gì! Tôi đang tự hỏi sao mình ngủ ngon lành lại bị nhốt trong nhà, thì ra là do đám khốn nạn các người, mau cút đi!”

“Người bệnh thì đừng hỏa khí lớn như vậy,” Từ Hoạch đứng lên, uể oải nói: “Tức chết thì thiệt thân lắm.”

Gã tiều phu giơ búa lên, “Cút!”