“Tại sao anh lại cố ý chọc giận cái NPC đó?” Trên đường quay về phòng, Hoàng Tuấn Kiệt hỏi.

“Thuần túy là tò mò thôi,” Từ Hoạch nói: “Tôi thấy đầu óc hắn ta cũng không hồ đồ, nói không chừng lại khai thác được gì đó.”

“Kết quả là chẳng moi được gì, còn đắc tội với người ta.” Vạn Chí Khang khinh khỉnh liếc anh một cái, “Chơi game mà chả mang theo não.”

“Chúng tôi tính đi lục lọi sơn trang một vòng, tiện thể tìm chút đồ ăn, đi chung không?” Đỗ Lam Lam bước tới mời, chủ yếu là hỏi Hoàng Tuấn Kiệt.

Từ Hoạch không định đi chung với bọn họ, bèn cùng Viên Diệu đi trước.

Sơn trang không hề nhỏ, nhưng những nơi bọn họ có thể tìm kiếm cũng chỉ có mấy chỗ: phòng ở, nhà hàng, nhà kho. Ngoại trừ ba nơi này ra, bao quanh toàn là cây cối rậm rạp, con người rất khó di chuyển thuận lợi bên trong.

Từ Hoạch đứng từ xa ước lượng khoảng cách từ sơn trang đến căn nhà gỗ, sau đó lại đi ra ngoài sân của Hoàng Tuấn Kiệt quan sát. Ngoài những dấu chân mới do nhóm người chơi lần lượt kéo đến kiểm tra để lại, thì không có bất kỳ dấu vết nào khác.

Vòng trở lại sảnh chính phía trước, anh nhặt một cuốn sổ đăng ký lưu trú viết tay từ sau quầy lễ tân lên, lật từ đầu đến cuối.

“Anh Từ, sổ đăng ký thì có gì mà xem, toàn những cái tên không quen biết.” Viên Diệu không khởi động được chiếc máy tính cũ, thất vọng nói: “Còn định xem trên máy tính có tin tức gì không, nếu điện thoại mang vào được, nói không chừng còn tra được chút thông tin.”

“Điện thoại mang vào cũng không có sóng, trò chơi không để người chơi lợi dụng lỗ hổng đâu.” Từ Hoạch đặt cuốn sổ xuống rồi đi về phía nhà kho. Lúc nãy Vương Vĩ từ bên đó về có nhắc tới việc bên trong chất đống rất nhiều rác rưởi mà khách không mang đi.

Thực chất chỉ là một ít quần áo, giày dép không có giá trị của những vị khách đã bỏ mạng — do tính chất đặc biệt của các vụ án, một số vật dụng cá nhân không có ai đến nhận nên đành chất đống trong nhà kho.

Nhà kho bị lục lọi bừa bộn, sách vở, sổ tay có chữ — những thứ có thể chứa thông tin hữu ích — đều đã bị người chơi lật tung lên một lượt, bây giờ vứt lăn lóc trên mặt đất.

Trong góc nhà kho có một đống báo mốc meo, Từ Hoạch chạy thẳng tới đó bới tìm.

Viên Diệu phụ tìm một lúc thì không chịu nổi cái mùi đó nữa, đành chuyển sang bới móc những món đồ mà người chơi khác đã bỏ lại.

“Ở đây lại có một cuốn nhật ký này.” Viên Diệu giơ một cuốn sổ nhỏ màu xanh lên, lật lật vài trang rồi định vứt đi, “Câu cú lủng củng, chả biết viết cái gì.”

“Đưa tôi xem.” Từ Hoạch ngẩng đầu nói.

Viên Diệu vội vàng đưa cuốn nhật ký qua.

Phần đầu cuốn nhật ký khá bình thường. Chủ nhân cuốn nhật ký có quan hệ họ hàng với ông chủ hiện tại của sơn trang, lúc mới đến làm việc thì mang đầy hoài bão, muốn đạt được thành tựu gì đó. Nhưng về sau, cùng với sự xuất hiện của Ma Chặt Đầu, những nguyện vọng tốt đẹp hoàn toàn tan vỡ.

Nội dung tiếp theo chủ yếu kể về thảm trạng của những người chết trong mỗi lần án mạng xảy ra, cùng với nỗi lo sợ của cô ta rằng sớm muộn gì mình cũng sẽ phải chịu chung lời nguyền và bị sát hại. Về sau, cả trang giấy tràn ngập những từ ngữ như nguyền rủa, giết người, chết chóc, nội dung hỗn loạn. Có thể thấy tinh thần của chủ nhân cuốn nhật ký đã trở nên bất ổn.

“Cậu tìm những tờ báo đưa tin về Ma Chặt Đầu ra đây.” Từ Hoạch nói.

“Trải dài suốt năm mươi năm, nhiều báo thế này sao mà đọc hết...” Giọng Viên Diệu khựng lại, ngạc nhiên nói: “Thật sự chẳng có mấy tờ báo viết về Ma Chặt Đầu cả.”

“Vài năm trước sơn trang từng bị cháy nên phải tu sửa lại, đống báo trên đất đều là báo của những năm sau này.” Từ Hoạch nói.

Hơn nữa, báo gửi đến từng bó lớn, không ai đọc nên vứt luôn ở đây.

Nội dung trên báo không thể miêu tả quá chi tiết, nhưng một số thông tin có thể đối chiếu với cuốn nhật ký.

“Anh Từ, rốt cuộc anh đang xem cái gì vậy?” Viên Diệu không nhịn được đành lên tiếng hỏi.

Từ Hoạch đáp: “Những người bị Ma Chặt Đầu giết chết, có người chỉ mất đầu, có người lại mất cả tay chân, xét về mặt thời gian, còn có một quy luật nhất định.”

“Điều này chứng tỏ cái gì?” Sắc mặt Viên Diệu đột ngột thay đổi, vỗ đùi đánh đét một cái: “Không lẽ Ma Chặt Đầu còn ăn thịt người sao!”

Từ Hoạch liếc cậu ta một cái, Viên Diệu cười ngượng ngùng, “Anh cứ bận, cứ bận đi.”

Từ Hoạch nhặt một cây bút, bắt chước nét chữ của chủ nhân nhật ký, chèn thêm vài câu vào giữa các đoạn văn.

“Bất cứ ai chạm vào bức tượng đều phải chết...” Viên Diệu nhìn anh viết thêm chữ vào nhật ký, kinh ngạc hỏi: “Tại sao lại làm vậy?”

“Thêm một tầng bảo hiểm.” Từ Hoạch kẹp cuốn nhật ký lại, “Đi thôi, đi tìm bức tượng Ma Chặt Đầu.”

Trong nhà ăn, những người chơi khác đang nghỉ ngơi.

Bọn họ đã dành nửa ngày để lật tung mọi nơi có thể giấu người cả trong lẫn ngoài sơn trang, thậm chí còn kiểm tra cả gương soi, tủ quần áo trong phòng để chắc chắn rằng không có mật đạo hay mật thất nào tồn tại rồi mới chịu từ bỏ.

“May mà bên nhà ăn này có một siêu thị nhỏ, nếu không chúng ta ngay cả đồ ăn cũng chẳng có.” Lưu Viên Viên vừa xì xụp ăn miến vừa nói: “Chúng tôi xem chừng tên Ma Chặt Đầu đó chắc giấu mặt ở trong cánh rừng bên ngoài rồi.”

“Tôi cũng nghĩ vậy.” Abel tay nắm chặt thánh giá, “Lát nữa chúng ta vào rừng xem sao.”

“Muốn đi thì cậu tự đi, tôi không đi đâu.” Vạn Chí Khang ăn no uống say vỗ phệch phệch vào bụng, “Ma Chặt Đầu giết bao nhiêu người mà không bị tóm, chắc chắn không phải loại người thường có thể đối phó. Dù sao trò chơi cũng chỉ yêu cầu sống sót năm ngày, việc gì phải mạo hiểm.”

“Cái này thì đúng.” Vương Vĩ chỉ ra lớp sương mù bên ngoài, “Ban ngày ban mặt mà nhìn chẳng khác gì ban đêm, ngộ nhỡ đụng độ Ma Chặt Đầu thì sao?”

“Sợ cái búa!” Trương Hùng đập bàn một cái, “Chúng ta mười mấy người, chả lẽ không đánh lại một tên Ma Chặt Đầu?”

“Tiến hóa là một chuyện, nhưng anh đâu phải không thấy, trong phó bản Ma Chặt Đầu có thế lực siêu nhiên. Nếu thực sự có thể chống lại Ma Chặt Đầu dễ dàng như vậy, trò chơi đã chẳng giao nhiệm vụ sinh tồn.” Vương Vĩ nói rồi quay sang Đỗ Lam Lam và Hạ Quả, “Hai nữ người chơi ở riêng không an toàn, các cô đừng chấp nhặt với Vạn Chí Khang, đêm nay tất cả chúng ta ở chung thì tốt hơn.”

“Có biết nói chuyện không hả?” Vạn Chí Khang bật dậy, “Ông đây không thèm chấp nhặt với hai người phụ nữ, các người lại còn muốn được đằng chân lân đằng đầu? Ông đây không rảnh để mang theo hai con phế vật... Ở đây chẳng phải có tinh anh sao? Giỏi thì bảo anh ta lên đi.”

Hoàng Tuấn Kiệt trầm mặt nói: “Cùng hội cùng thuyền với nhau, anh cứ phải làm căng thế à?”

“Nhổ vào!” Vạn Chí Khang nổi cơn thịnh nộ, “Ai cùng hội cùng thuyền với anh, Ma Chặt Đầu muốn giết anh đầu tiên, chắc chắn là anh đã chạm vào cấm kỵ gì đó nên mới bị nguyền rủa. Anh, và cả hai ả đàn bà đó, đừng hòng ở chung phòng với ông đây!”

Mắt thấy sắp nổ ra cãi vã, cửa nhà ăn đột nhiên bị đẩy ra từ bên ngoài, Từ Hoạch vác một khối đá xanh lớn bước vào.

“Các người rảnh rỗi sinh nông nổi à, vác đá về làm cái gì?” Vạn Chí Khang nhìn ai cũng ngứa mắt, há mồm ra là bắt đầu xỉa xói.

“Đây không phải đá bình thường.” Hạ Quả đứng gần đó, đợi tảng đá vừa được đặt xuống liền tiến lại gạt lớp rêu xanh đi, “Hình như là một bức tượng!”

“Tượng sao?” Nhóm người chơi xúm lại. Quả nhiên, mặc dù không có đầu, nhưng nhìn từ phía trước có thể thấy rõ những đường vân quần áo, dưới chân bức tượng còn rủ xuống một cây búa.

Tất cả những người có mặt đều im lặng, một lát sau Vạn Chí Khang mới hét lên, “Đây không phải là bức tượng không đầu bị nguyền rủa đó chứ!”

“Các người tìm thấy ở đâu vậy?”

“Vác cái thứ này về đây làm gì!”

Từ Hoạch vừa châm điếu thuốc, đủng đỉnh nói: “Ở ngay ngã tư đường hôm qua chúng ta đi tới, nó cứ nằm chình ình ở đó, nhìn qua tưởng như một khối đá tảng vậy.”

“Đúng rồi, tôi còn tìm thấy một cuốn nhật ký.” Anh mở cuốn nhật ký ra, “Trên đó nói phàm là ai chạm vào bức tượng thì đều sẽ chết.”