Mọi người rùng mình nhìn anh, “Thế sao anh còn vác nó về đây!”
Từ Hoạch nhếch mép cười, “Loại chuyện này ấy mà, tin thì có, không tin thì không có thôi.”
“Đưa nhật ký cho tôi xem.” Hoàng Tuấn Kiệt vừa mở lời, Vạn Chí Khang đã nhanh tay đoạt lấy cuốn nhật ký từ tay Từ Hoạch, “Cuốn nhật ký này lúc nãy tôi cũng xem qua rồi, sao tôi lại không thấy có câu này nhỉ.”
Vừa nói gã vừa lật sột soạt, một lúc sau mới lên tiếng: “Toàn nói nhảm, chẳng có nửa chữ nào hữu ích.”
Trương Hùng giật lại cuốn nhật ký, tiện tay đưa cho Hoàng Tuấn Kiệt, “Anh là người thông minh, anh xem đi, nói không chừng lại nhìn ra điều gì đó.”
Dưới sự chú ý của mọi người, Hoàng Tuấn Kiệt lướt nhanh qua cuốn nhật ký, biểu cảm trên mặt cũng không khác Vạn Chí Khang là mấy.
“Tinh thần của chủ nhân cuốn nhật ký không được bình thường, phần sau viết lộn xộn, chỗ bôi xóa cũng nhiều. Lúc trước tôi xem cũng không phát hiện ra dòng chữ kẹp giữa này.”
“Ngoài chuyện cứ cách một khoảng thời gian lại có vài người chết trong sơn trang, thông tin về Ma Chặt Đầu quả thực rất ít.”
“Nhưng những đặc điểm của Ma Chặt Đầu được nhắc đến trong nhật ký rất giống với những gì tôi nhìn thấy: đeo mặt nạ đen, vóc dáng cao lớn, tay cầm búa sắc.”
Thực ra cuốn nhật ký này có vài người chơi đã lật qua. Sở dĩ bọn họ không quá bận tâm là vì so với cuốn nhật ký viết năng trước quên sau, câu cú lủng củng và không có bao nhiêu thông tin giá trị này, thì những bài báo cắt ra hay ghi chép do những người đã chết để lại có giá trị hơn nhiều.
Có người nhắm mục đích tới đây là vì Ma Chặt Đầu nên đã tìm hiểu kỹ từ trước.
Nhưng trong mắt nhóm người chơi, những thông tin này chẳng có gì quan trọng, bởi vì những mô tả về thân hình to lớn, sức mạnh kinh người, tốc độ chạy rất nhanh đều là những thứ có thể thấy bằng mắt thường. Hơn nữa, đối với Người Tiến Hóa, những thứ này chẳng thấm tháp vào đâu. Nếu Ma Chặt Đầu chỉ đơn thuần là Người Tiến Hóa, thì lại càng dễ đối phó.
“Không phải Ma Chặt Đầu chỉ chặt đầu thôi sao?” Cuốn nhật ký đã chuyển đến tay Vương Vĩ, cậu sinh viên đứng cạnh anh ta, từ lúc bước vào sơn trang đến giờ chưa nói được mấy lời, bỗng nhiên đưa ra thắc mắc: “Tại sao có vài người lại bị mất tay chân?”
“Có lẽ là bị giết chết sau khi phản kháng chăng.” Sắc mặt Đỗ Lam Lam tái nhợt, “Ma Chặt Đầu cũng đâu phải vô song, hôm qua hắn ta không giết được anh Hoàng rồi cũng bỏ chạy đó thôi?”
“Nhưng tại sao Ma Chặt Đầu lại tấn công anh Hoàng đầu tiên?” Abel vất vả đọc những dòng chữ trên cuốn nhật ký, “Anh Hoàng dường như chưa từng chạm vào bức tượng, nếu vậy thì những lời trong nhật ký không chính xác.”
“Tôi chạm rồi.” Hoàng Tuấn Kiệt nghiêm giọng nói: “Lúc bước vào sơn trang hôm qua, tôi vô tình đụng phải khối đá ở ngã tư.”
“Lẽ nào Ma Chặt Đầu sẽ giết người theo thứ tự sao?” Đỗ Lam Lam nhìn Từ Hoạch và Hạ Quả.
Từ Hoạch vừa nhai bánh mì vừa nói với Hạ Quả đang run bần bật cả đôi môi: “Đừng sợ, tôi xếp trước cô cơ mà.”
Hạ Quả đỏ hoe mắt lườm anh, “Trùng hợp thôi, tôi không tin Ma Chặt Đầu còn biết được tôi từng chạm vào bức tượng của nó.”
“Cái đó khó nói lắm.” Vạn Chí Khang xen vào: “Ma Chặt Đầu là thế lực siêu nhiên, biết đâu nó lúc nào cũng đang theo dõi chúng ta, chỉ là chúng ta không phát hiện ra mà thôi.”
“Đừng nói nữa, ban ngày ban mặt mà anh nói làm tôi nổi hết gai ốc lên rồi đây.” Vương Vĩ xoa xoa hai cánh tay.
“Theo tôi thấy thì đây là chuyện tốt mà.” Tên thiếu gia nhà giàu gác một chân lên bàn ăn, “Bất kể Ma Chặt Đầu có giết người theo thứ tự hay không, ít nhất chúng ta cũng biết được một điều, đó là những kẻ từng chạm vào bức tượng chắc chắn sẽ phải chết trước.”
“Vậy thì đơn giản rồi, những người từng chạm vào bức tượng ráng cầm cự thêm chút nữa, những người khác không phải sẽ bình an vượt qua mấy ngày còn lại sao?”
“Anh đang nói tiếng người đấy à?” Hạ Quả tức giận mắng: “Chúng tôi chết thì có lợi gì cho các người?”
“Cũng chẳng có hại gì mà.” Lưu Viên Viên cười hì hì đáp: “Ba người các người nguy hiểm hơn một chút, chẳng phải những người khác chúng tôi sẽ an toàn sao.”
Lúc này Trương Hùng đã lùi lại, giữ khoảng cách với Hoàng Tuấn Kiệt, những người khác cũng thể hiện thái độ mặc nhận.
Sau một lúc tụ tập ngắn ngủi, nhóm người chơi giải tán trong không khí không mấy vui vẻ, lần lượt rời khỏi nhà ăn.
Từ Hoạch và Viên Diệu vẫn còn đang ăn trong nhà ăn.
“Anh Từ, vừa nãy tôi thực sự lo sẽ có người nhìn ra, nhỡ bọn họ phát hiện những dòng chữ đó là do anh thêm vào, có khi sẽ đánh chết chúng ta luôn mất.” Viên Diệu hạ thấp giọng, giọng điệu đầy vẻ may mắn.
“Trong nhà kho có biết bao nhiêu tài liệu chữ nghĩa, cho dù có xem qua từng cái một cũng không thể nào nhớ hết được toàn bộ, bọn họ sẽ chỉ nghĩ là do bản thân mình bất cẩn không chú ý thôi.” Sắc mặt Từ Hoạch vẫn bình thản.
“Vậy sao anh lại biết người từng sờ vào tượng đá sẽ bị nguyền rủa? Anh thấy Hoàng Tuấn Kiệt sờ vào tượng đá à?”
Động tác uống nước của Từ Hoạch khựng lại. Tầm mắt anh lướt qua bức tượng Ma Chặt Đầu trên mặt đất một vòng, lúc này mới đáp: “Trùng hợp thôi.”
Ăn no xong, Từ Hoạch bảo Viên Diệu đi hỏi xem còn người chơi nào khác từng chạm vào tượng đá không, bản thân anh thì về phòng ngủ bù.
Gần chập tối anh mới thức dậy, lúc này trên trời lại phủ xuống một lớp sương mù dày đặc, trời sáng chẳng khác nào trời tối.
Hầu hết người chơi đã trở về sơn trang. Sau khi gặp Viên Diệu, anh mới biết được những chuyện xảy ra vào buổi chiều.
Hoàng Tuấn Kiệt, Vương Vĩ và cậu sinh viên ở lỳ trong nhà kho suốt cả buổi chiều. Đỗ Lam Lam và Hạ Quả đến nhà kho một lúc, sau đó lại chuyển sang phía căn nhà gỗ.
Trương Hùng và Vạn Chí Khang cũng đã tới đó, nhưng hai người họ là đi cướp chiếc búa của gã tiều phu. Gã tiều phu suýt nữa liều mạng với bọn họ, cuối cùng nhờ Abel đề nghị cầu nguyện cho người thân của gã thì sự việc mới tạm thời lắng xuống.
Từ Hoạch hỏi xin Đỗ Lam Lam một cọng dây thun để buộc tóc lại, rồi gọi Viên Diệu đi ra ngoài.
“Anh Từ, chúng ta đi đâu vậy?” Viên Diệu chần chừ hỏi: “Tôi thấy trời sắp tối rồi, bây giờ ra ngoài e là không an toàn lắm.”
Chuyện cuốn nhật ký là giả, nhưng Ma Chặt Đầu thì lại là hàng thật giá thật.
“Tôi tự đi cũng được.” Từ Hoạch nói xong bèn đi luôn.
Viên Diệu quay đầu nhìn đám người chơi khác trong sảnh chính, hai tay vuốt mặt một cái rồi vẫn quyết định lẽo đẽo theo sau.
Vừa bước ra ngoài thì đúng lúc đụng mặt Hoàng Tuấn Kiệt, anh ta cũng đang đi về phía căn nhà gỗ.
Ba người chạm mặt nhau, khẽ gật đầu coi như chào hỏi.
Ba người cứ thế nối đuôi nhau đi một đoạn, đột nhiên Hoàng Tuấn Kiệt vịn tay vào thân cây đứng sững lại.
“Anh không sao chứ?” Viên Diệu tiến lại gần, “Máu trên vai anh lại chảy ra rồi kìa, trong sơn trang không có hộp cứu thương nào sao?”
“Không tìm thấy.” Hoàng Tuấn Kiệt vẫn gắng gượng được. Anh ta bất chợt cất lời với Từ Hoạch đang đứng cách đó vài mét: “Câu nói “những người từng chạm vào tượng Ma Chặt Đầu sẽ bị nguyền rủa” là do anh viết thêm vào nhật ký phải không.”
Từ Hoạch khẽ nhướng mày, “Anh nhìn ra rồi sao.”
Hoàng Tuấn Kiệt chỉ tay vào mắt mình, “Đây là Đặc Tính của tôi, có thể nhìn thấy những chi tiết mà người thường không thể thấy. Anh bắt chước nét chữ rất giống, nhưng so với nét chữ gốc của nhật ký thì không được viết ra cùng một thời điểm.”
“Anh lại còn cố ý chuyển bức tượng đá vào nhà ăn, anh đang nghi ngờ thân phận của Ma Chặt Đầu sao?”
Từ Hoạch theo thói quen châm một điếu thuốc, vẻ mặt thấu hiểu, “Tôi đang tự nhủ sao lại trùng hợp đến vậy, phối hợp diễn tốt lắm.”
Viên Diệu đảo mắt nhìn qua nhìn lại giữa hai người bọn họ, não bắt đầu không loát kịp, “Hóa ra anh chưa từng chạm vào bức tượng đó à.”
“Chưa.” Hoàng Tuấn Kiệt đáp rất gãy gọn, “Hôm qua tôi đã phát hiện ra bức tượng đá đó, nhưng chưa từng chạm vào, cũng chưa nhắc đến với bất cứ ai.”
“Hôm nay sở dĩ tôi phối hợp để hoàn thiện lời nói dối về lời nguyền trên nhật ký, là bởi vì tôi cũng giống như anh Từ đây, nghi ngờ có người chơi đang giả mạo Ma Chặt Đầu.”