“Lý do?” Từ Hoạch không vội phủ nhận lời anh ta.
“Tôi đã xem tất cả các bài báo và bản điều tra về Ma Chặt Đầu, thủ đoạn của Ma Chặt Đầu vô cùng tinh vi lão luyện, phần lớn nạn nhân đều chết ngay chỉ sau một đòn trí mạng, ngoại trừ phần cổ thì trên cơ thể không hề có vết thương nào khác. Người tấn công tôi ngày hôm qua hành động rất hoảng hốt, thậm chí chọn thời cơ ra tay cũng chưa tốt.”
Hoàng Tuấn Kiệt tỏ vẻ cực kỳ tự tin, “Trong hầu hết các vụ án mạng, người chết đều ra đi trong câm lặng, mãi cho tới khi được người ta phát hiện.”
“Vậy vẫn còn một phần nhỏ trường hợp người chết bị mất một phần thi thể, có dấu hiệu chống trả quyết liệt trước khi chết, điều này không khớp với tình trạng mà anh nhắc đến.” Từ Hoạch nghe xong liền chất vấn.
“Án mạng bắt chước.” Hoàng Tuấn Kiệt khẳng định chắc nịch: “Kiểu án mạng đó quá ít.”
“Nếu những gì anh nói là sự thật, vậy tại sao hắn lại chọn anh làm mục tiêu đầu tiên?” Từ Hoạch lại hỏi: “Tôi thấy ra tay với chỗ Đỗ Lam Lam dễ dàng hơn chứ.”
Trên mặt Hoàng Tuấn Kiệt thoáng nét hối hận, “Hôm qua tôi không nên đối đầu với Vạn Chí Khang.”
Nếu có người chơi muốn mượn thân phận Ma Chặt Đầu để sát hại những người chơi khác, mục tiêu dễ ra tay nhất quả thực là nữ người chơi hoặc Người Chơi Trắng, nhưng cũng có một trường hợp ngoại lệ, đó là người này buộc phải chết trước tiên.
Chính vì anh ta đã phô diễn năng lực nên mới bị kẻ khác nhắm tới.
“Nếu người tấn công tôi đã mắc bẫy của cuốn nhật ký, mục tiêu tối nay của hắn sẽ nằm giữa tôi, anh và Hạ Quả.” Hoàng Tuấn Kiệt đưa ra lời mời, “Chi bằng hai ta liên thủ tóm sống hắn ta tại trận đi!”
Từ Hoạch cắn điếu thuốc, “Theo cách nói của anh, trong sơn trang vẫn còn một tên Ma Chặt Đầu thực thụ, biết đâu đêm nay hắn cũng sẽ giết người.”
“Vậy phải xem ai xui xẻo rồi.” Hoàng Tuấn Kiệt lắc đầu.
Ba người vừa nói chuyện, vừa tiếp tục tiến về phía căn nhà gỗ.
“Tôi tới căn nhà gỗ, một là để dụ kẻ tấn công tôi lộ diện, hai là để kéo giãn khoảng cách với những người chơi khác, nếu không tóm được người, lúc đó cũng có thể thông qua những người khác để suy ra thân phận của kẻ này.”
Nói xong, Hoàng Tuấn Kiệt lại hỏi: “Hai người tới căn nhà gỗ để làm gì?”
Viên Diệu lắc đầu, nhìn về phía Từ Hoạch.
Từ Hoạch dừng bước, hất cằm chỉ về phía người đang treo cổ trên đống củi, “Tôi đến xem hắn treo cổ chưa.”
Hoàng Tuấn Kiệt và Viên Diệu biến sắc, lập tức định xông tới can ngăn, nhưng Từ Hoạch đã chặn bọn họ lại, “Cứ đến tối là hắn phải thắt cổ, nói không chừng bị ma nhập rồi. Hai người qua đó, lỡ đâu hắn lại tìm hai người làm thế thân thì sao? Hai người đâu phải NPC của sơn trang, chết là hết sống lại đấy.”
Nói cũng đúng.
Ba người không lại gần gã tiều phu mà đi vòng tới ngay phía trước hắn. Từ Hoạch đứng trên gốc cây vẫy tay chào, “Ái chà, treo cổ đấy à.”
Tròng mắt gã tiều phu giật giật, cổ rướn về phía trước, cả người treo lơ lửng trên cành cây.
Từ Hoạch cứ đứng nhìn như vậy, cho đến khi tay chân hắn buông thõng bất động mới lên tiếng: “Hai người hạ hắn xuống đi, trời sắp tối rồi, tôi vào nhà gỗ tìm xem có dụng cụ chiếu sáng nào không.”
Lát sau, nến trong nhà gỗ được thắp sáng, thi thể gã tiều phu lại được đặt nằm trên giường.
Hoàng Tuấn Kiệt hướng mắt về phía ánh đèn rực rỡ ở khu vực sơn trang, lẩm bẩm tự nói với chính mình: “Vẫn chưa đến lúc...”
Sau lưng anh ta, Từ Hoạch lật qua lật lại thi thể gã tiều phu kiểm tra một hồi, rồi lấy một cuộn dây thừng trong tủ ra trói gô hắn lại, tay còn lại xách theo một cây xẻng.
“Anh... anh Từ, anh làm gì vậy?” Viên Diệu nhìn chằm chằm vào chiếc quần vừa bị Từ Hoạch kéo xuống nhưng vẫn chưa kéo hẳn lên của gã tiều phu, giọng nói có chút run rẩy.
“Tôi ra ngoài đào một cái hố.” Từ Hoạch xoay xoay cây xẻng, ánh mắt vẫn dán chặt vào gã tiều phu, “Thử xem chôn dưới đất hắn có sống lại được không.”
Nụ cười của Viên Diệu gượng gạo vô cùng, Hoàng Tuấn Kiệt cũng tỏ vẻ phức tạp, anh ta không hiểu tại sao Từ Hoạch cứ nhất quyết phải gây khó dễ cho một NPC.
Từ Hoạch thật sự ra ngoài đào hố, lúc đào tiện tay cuốc luôn ngôi mộ mới kia lên.
Cái xác nữ già nua được gã tiều phu gọi là con gái cứ thế bị ném trong bùn đất, ngay cả một mảnh vải bọc cũng không có. Quanh cổ hằn một vòng dây thừng, là bị siết cổ tới chết.
Lật xác nữ lại, trên tấm lưng chưa kịp thối rữa hiện ra một dãy mã số màu trắng.
Lấp lại ngôi mộ mới, anh lại đào tiếp hai ngôi mộ bên cạnh. Hai thi thể này một thì mất đầu, thi thể còn lại cũng bị siết cổ đến chết. Một người là Người Chơi Ăn Thịt Người, một người là Người Chơi Đen.
“Giết cũng khá nhiều đấy.” Từ Hoạch không vùi xác xuống lại, anh vứt xẻng sang một bên, ngồi bệt xuống đất, vừa hút thuốc vừa nhìn chằm chằm về phía sơn trang.
Sương mù lất phất tuôn xuống không ngừng, ánh đèn của sơn trang trở nên mờ ảo le lói, nhưng trong đêm tối nhìn chung vẫn khá nổi bật. Vì thế, khoảnh khắc ánh đèn đột ngột phụt tắt, cả ba người ở bên nhà gỗ này đều nhận ra.
Từ Hoạch vừa bước ra khỏi khu mộ thì nghe thấy một tiếng hét thê lương.
“Bên đó xảy ra chuyện rồi!” Hoàng Tuấn Kiệt lao vút ra ngoài, “Tôi qua đó xem sao.”
“Viên Diệu đi cùng anh.” Từ Hoạch vẫn đứng im, “Tôi ở lại đây.”
Hoàng Tuấn Kiệt ném cho anh một ánh mắt hoài nghi, nhưng không hỏi nhiều mà vội vã rời đi.
“Anh Từ, hay là tôi ở lại đây với anh nhé?” Viên Diệu cuống quýt nói. Cứ đà này thì sơn trang chắc chắn có người chết rồi. Bất kể là Ma Chặt Đầu hay là người chơi giả mạo Ma Chặt Đầu, cậu ta đều không muốn đối mặt.
Từ Hoạch lạnh lùng nhìn cậu ta.
Viên Diệu nuốt nước bọt cái ực, chẳng nói chẳng rằng quay ngoắt đi đuổi theo Hoàng Tuấn Kiệt.
Đợi cậu ta đi khuất, Từ Hoạch mới bước vào trong nhà gỗ, dẫm lên mép giường lấy chiếc điện thoại đặt trên xà nhà xuống, tắt chế độ quay video, sau đó mở lại đoạn video vừa quay, xem một lúc rồi đột nhiên bật cười, nói với “thi thể” trên giường: “Đừng giả vờ nữa, tôi biết anh sống lại rồi.”
“Thi thể” bất động.
Từ Hoạch đút điện thoại vào túi, xách cổ áo gã tiều phu kéo lê ra ngoài, “Tôi đã nói rồi, chết thì bao chôn, hố cũng đào sẵn cho anh rồi. Nếu anh đã không muốn tỉnh lại, tôi đành làm chút việc thiện trước hạn, cho anh mồ yên mả đẹp vậy.”
Không chút lưu tình, anh ném “thi thể” xuống hố đất, lại còn là cái hố từng chôn xác người trước đó. Từ Hoạch cầm xẻng lên xúc đất lấp lại.
Ngay khi lớp đất tanh hôi phủ lên mặt, “thi thể” rốt cuộc cũng động đậy, mở mắt ngơ ngác nhìn quanh, rồi tự nhìn lại tình cảnh của mình, lập tức gào thét: “Có ai không, cứu mạng với, giết người rồi!”
“Đừng gào nữa.” Từ Hoạch giật một túm cỏ lẫn đất nhét thẳng vào miệng gã, “Mọi người đều ở sơn trang, anh đâu phải không biết, sẽ chẳng có ai đến cứu anh đâu.”
“Trùng hợp đang có thời gian rảnh, chúng ta nói sang chuyện khác đi.”
“Anh có phải Ma Chặt Đầu không?”
Gã tiều phu như nghe được câu chuyện nực cười nhất trần đời, khuôn mặt lộ ra vẻ giễu cợt, nhưng câu nói tiếp theo của Từ Hoạch lại khiến sắc mặt gã biến đổi dữ dội.
“Không phải Ma Chặt Đầu, vậy thì đơn giản là một người chơi bị kẹt lại từ màn chơi trước.”
“Giở trò treo cổ trước mặt người chơi là muốn người khác coi anh như một phần thiết lập vốn có của sơn trang.”
“Mức độ thối rữa của những người bị anh giết khác nhau, anh ít nhất đã gặp ba nhóm người chơi ở đây, nhưng số lượng những ngôi mộ mới rõ ràng không khớp. Tôi đoán là những người chơi bị anh giết không được hệ thống dọn dẹp, nên anh bất đắc dĩ mới phải chôn họ quanh nhà gỗ.”
“Sơn trang chỉ có ngần ấy diện tích, thay vì lén lút chôn giấu nhỡ bị phát hiện khó mà thu dọn tàn cuộc, chi bằng đường hoàng bày ra cho người ta thấy.”
“Nhưng vài năm trước sơn trang từng bị hỏa hoạn, phải tu sửa lại rồi đóng cửa mất nửa năm, ngay cả căn nhà gỗ này cũng là sau này mới xây, anh bảo mình sống ở đây từ nhỏ thì vô lý quá.”
“Còn đứa con gái kia của anh nữa, cộng thêm vài tuổi là đủ làm dì anh được rồi đấy, lúc chôn người không nghĩ tới việc sẽ có kẻ đào lên xem à?”
Rút nắm cỏ ra, Từ Hoạch ra hiệu cho gã nói chuyện.