Tận Thế: Cải Mệnh Bắt Đầu Từ Cướp Đoạt Đại Tẩu Ôn Nhu
Chương 11. Đột phá Võ giả nhất giai (1)
Chớp mắt đã đến ngày hôm sau.
Khoảng mười giờ sáng, Lý Hạo bước ra khỏi phòng.
Vết thương của hắn đã hồi phục hòm hòm, bắt đầu đóng vảy, chắc chỉ cần thêm hai ngày nữa là có thể khỏi hẳn.
Thằng nhóc Tần Vũ kia đúng là đồ vô tâm vô tính. Làm việc trên mỏ đổi được chút thức ăn nào, gã đều tọng hết vào cái bụng không đáy của mình. Còn Lý Hạo thì không đành lòng để Tô Lê Lạc nhường bớt phần ăn cho hắn nữa. Cô nhóc kia dạo này lại gầy đi trông thấy, sắp thành da bọc xương đến nơi rồi.
Vào thời điểm này, ngoại trừ những đứa trẻ quá nhỏ, hầu như tất cả mọi người ở Khu Chó Nô đều phải bán mạng trên công trường khai thác mỏ. Từ những cụ già tóc bạc phơ, lưng còng rạp, cho đến những đứa trẻ mặt mũi còn non choẹt, mới chỉ năm sáu tuổi. Lại có cả những người phụ nữ gầy gò ốm yếu, địu đứa con đỏ hỏn đang khóc đòi sữa trong chiếc gùi cỏ tự bện, vừa còng lưng làm việc.
Gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ chết lặng. Không buồn, không vui, thậm chí ngay cả một chút oán hận hay phẫn nộ với cuộc đời cũng chẳng có.
Lý Hạo rảo bước đi qua bên cạnh họ, chỉ ngửi thấy những luồng mùi hôi thối, chua lòm xộc lên.
Hắn thầm nghĩ, cuộc sống đã bết bát đến mức này rồi, tại sao những người này vẫn muốn sinh con đẻ cái làm gì? Sống lay lắt như thế này thì có ý nghĩa gì cơ chứ? Chẳng lẽ chỉ là vì sống mà sống thôi sao?
Nhưng đáng tiếc, hắn không phải là cứu thế chủ. Ở cái Khu Chó Nô này, hắn cũng chỉ là một kẻ bị bóc lột mà thôi.
Lý Hạo bước tới khu vực làm việc trước đây của mình, Tần Vũ và Tô Lê Lạc. Hai người họ quả nhiên đang còng lưng lao động.
Vì tài nguyên khan hiếm, trong Khu Chó Nô này chỉ có lèo tèo vài chiếc máy xúc và xe tải hạng nặng. Việc khai thác và vận chuyển quặng sắt hầu hết đều phải dựa vào sức người.
Lạ lùng thay, hôm nay Tần Vũ không còn cái kiểu chỉ lo làm xong phần việc của mình rồi hớt hải chạy về tu luyện nguyên năng nữa. Gã đang ra sức vung xẻng xúc quặng sắt, còn Tô Lê Lạc thì ở bên cạnh nhặt quặng xếp lên chiếc xe cút kít.
Quy định ở Khu Chó Nô là cứ mỗi năm xe quặng sắt mới đổi được một cái bánh ngô và một ít dưa muối.
Lý Hạo nhìn cảnh tượng này, không khỏi cảm thấy buồn cười.
Thằng nhóc này bắt đầu bật chế độ "liếm cẩu" rồi đấy à?
"Lạc Lạc!" Hắn gọi lớn.
Tô Lê Lạc đang cúi đầu làm việc bỗng giật mình quay lại. Cô khẽ chau mày, lo lắng nói: "Hạo ca, sao anh lại xuống mỏ làm gì? Vết thương của anh còn chưa lành mà, mau về nằm nghỉ đi!"
Tần Vũ cũng ngoảnh đầu nhìn sang.
Lý Hạo lắc đầu cười: "Khỏi gần hết rồi, làm việc không thành vấn đề."
Dứt lời, hắn bước tới nhặt chiếc xẻng bên cạnh Tô Lê Lạc lên rồi bắt đầu đào quặng.
Tô Lê Lạc khẽ cắn môi.
Tần Vũ nhíu mày nói: "Nếu vết thương chưa lành hẳn thì về phòng mà nằm đi, đừng có cậy mạnh. Lỡ vết thương bục ra, cậu lại phải nằm liệt giường thêm mấy ngày đấy!"
Lý Hạo nghe vậy liền âm thầm trợn mắt. Cậy mạnh cái khỉ mốc gì? Quan tâm thì cứ nói thẳng ra đi chứ!
Nhưng hắn vẫn nhạy cảm nhận ra một chút địch ý phảng phất trong giọng điệu của Tần Vũ.
"Thật sự không sao mà." Lý Hạo vỗ vỗ ngực tỏ ý cơ thể mình đã hoàn toàn bình phục, rồi dịu dàng nói tiếp: "Hơn nữa, anh làm sao nỡ để Lạc Lạc phải làm lụng vất vả thay anh chứ. Nhìn em mệt mỏi, anh đau lòng chết mất."
Tô Lê Lạc: 0(////▽////) Q
Tần Vũ: (⊙_⊙)
Gã thật sự không ngờ nổi, Lý Hạo vậy mà cũng có thể mặt dày phát "cơm chó" ngay giữa thanh thiên bạch nhật thế này! Cái tên này bây giờ dăm ba câu sến sẩm cứ mở miệng là tuôn ra rào rào, rốt cuộc đã biến thành kẻ vô liêm sỉ từ lúc nào thế?
[Đinh! Hệ thống Phản phái: Chúc mừng ký chủ thành công tác động đến tâm lý của nhân vật chính, nhận được +10 Điểm Phản phái!]
Rầm!
Ngay sau đó, Tần Vũ lập tức bị hành động của Lý Hạo làm cho trợn mắt ngoác mồm.
Chỉ thấy Lý Hạo vung xẻng nện thẳng vào vách đá, một khối quặng sắt to bằng chiếc thúng lập tức bị hắn bứng ra, lăn long lốc xuống dưới chân.
"Cậu..." Tần Vũ hoàn toàn ngơ ngác.