Tận Thế: Cải Mệnh Bắt Đầu Từ Cướp Đoạt Đại Tẩu Ôn Nhu
Chương 12. Đột phá Võ giả nhất giai (2)
Khai thác quặng sắt là một công việc cực kỳ tốn sức, gã nhìn ra được lực cánh tay của Lý Hạo đã mạnh hơn trước rất nhiều.
Lý Hạo khẽ cười, thản nhiên nói: "Hoạt tính tế bào của tớ tăng lên kha khá rồi."
Tần Vũ lại càng thêm mờ mịt: "Cậu nằm bẹp trên giường mà hoạt tính tế bào cũng tự tăng lên được á?"
Lý Hạo gãi gãi đầu, cười hì hì: "Tớ cũng chẳng biết thế nào nữa. Chắc là nhờ nụ hôn ngọt ngào của Lạc Lạc hôm trước đấy! Tớ cảm giác hiện tại mình cách ranh giới Võ giả nhất giai không còn xa nữa rồi."
Tô Lê Lạc:
"Hạo ca!" Cô nàng thật sự không nhịn nổi nữa, dậm chân thon thét lên, khuôn mặt đỏ bừng như rặng mây chiều.
Tần Vũ: (T﹏T) [Đập đầu vào tường]
Gã chỉ muốn đâm đầu vào vách đá chết quách cho xong! Không hiểu sao gã lại lắm mồm đi hỏi câu đó, tự dâng cơ hội cho Lý Hạo kháy đểu mình.
Gã thề, từ nay về sau hễ bớt nói chuyện được với Lý Hạo câu nào thì hay câu nấy. Cái tên này bây giờ quá âm hiểm rồi, lúc nào cũng trưng ra bộ dạng vô tội nhất để thốt ra những lời đâm chọc chí mạng nhất.
Có điều... nghe Lý Hạo bảo mình sắp đột phá Võ giả nhất giai, Tần Vũ vẫn không nén nổi tò mò, đấu tranh tư tưởng một hồi rồi hỏi: "Cậu thật sự sắp đột phá Võ giả nhất giai rồi sao?"
"Đúng vậy!" Lý Hạo cười nói: "Chắc chỉ trong vòng một hai ngày này thôi. Ha ha, đến lúc đó tụi mình ra ngoài hoang dã săn giết hung thú, tham gia Đại hội Săn giết cũng sẽ nắm chắc phần thắng hơn. Cậu chắc là đang vui lắm đúng không?"
Tần Vũ: (-_-;)
Vui cái khỉ mốc! Ta vui... Ta vui cái nhà cậu ấy, đệch mợ nhà cậu!
[Đinh! Hệ thống Phản phái: Chúc mừng ký chủ thành công tác động đến tâm lý của nhân vật chính, nhận được +60 Điểm Phản phái!]
Gã thực sự bị Lý Hạo chọc cho tức điên lên rồi.
Bởi vì từ trước đến nay thực lực của gã luôn mạnh hơn Lý Hạo, điều này mang lại cho gã một sự tự tin và cảm giác ưu việt tự nhiên trước mặt hắn. Gã chưa từng nghĩ tới hoạt tính tế bào của Lý Hạo lại đột ngột tăng vọt đến mức này. Ngay cả gã thì trong vòng nửa tháng tới cũng chưa chắc đã đột phá nổi Võ giả nhất giai!
Trong lòng Tần Vũ nhói lên như kim châm, cảm giác như tôn nghiêm của mình đang bị Lý Hạo ném xuống đất chà đạp không thương tiếc.
"Ủa?" Đúng lúc này, Lý Hạo bỗng khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc. Tiếng kêu có chút kỳ quái.
"Cậu sao thế?"
"Hạo ca, anh bị sao vậy?"
Tần Vũ và Tô Lê Lạc gần như đồng thanh hỏi.
Mặt Lý Hạo khẽ đỏ lên, gãi gãi đầu nói: "Tớ... hình như tớ vừa đột phá lên Võ giả nhất giai rồi."
Dứt lời, hắn đột ngột tung một cú đấm thẳng vào vách đá trước mặt.
Ầm!
Khối quặng sắt cứng ngắc bị nắm đấm của hắn nện trúng lập tức nứt toác ra vài đường rãnh sâu hoắm. Mu bàn tay của Lý Hạo cũng bị trầy xước, rớm máu. Tuy nhiên, vết thương nhỏ nhặt ấy lại đang khép miệng và lành lại với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy.
"Hạo ca! Anh làm cái gì thế hả!" Tô Lê Lạc xót xa nhìn vết xước rớm máu trên mu bàn tay hắn, vừa xót vừa giận trách móc.
Còn Tần Vũ thì vẫn đứng ngây ra như phỗng.
Lý Hạo... thực sự đã trở thành Võ giả nhất giai rồi. Cho dù chưa hoàn toàn vững bước ở cảnh giới đó thì thực lực lúc này cũng chẳng khác là bao. Ít nhất là đã mạnh hơn gã hiện tại. Bởi vì vào lúc này, gã vẫn chưa thể dùng tay không đấm nứt quặng sắt dễ dàng như Lý Hạo.
Cảm giác thất bại ê chề đột ngột ùa tới, gặm nhấm tâm trí gã.
[Đinh! Hệ thống Phản phái: Chúc mừng ký chủ thành công tác động đến tâm lý của nhân vật chính, nhận được +30 Điểm Phản phái!]
Tần Vũ không còn tâm trí đâu mà làm việc tiếp. Gã bần thần buông chiếc xẻng trong tay xuống, lầm lũi quay lưng đi thẳng ra ngoài khu mỏ, không nói lấy một lời.
"Ủa, cậu đi đâu thế? Không ăn cơm trưa à?" Lý Hạo gọi vớt theo.
"Về tu luyện." Tần Vũ lạnh lùng đáp, giọng gã khẽ run rẩy nhưng không hề ngoảnh đầu lại.
Lý Hạo bồi thêm một câu: "À đúng rồi, viên tinh hạch kia của cậu đã giúp cậu lĩnh ngộ được dị năng chưa?"
Bước chân Tần Vũ khựng lại một nhịp, ba chữ khàn khàn, lý nhí thoảng qua trong gió: "Vẫn chưa..."