"Vượt qua đỉnh núi phía trước là tới Thanh Khưu Đầm rồi." Thạch Thịnh chỉ tay về phía một ngọn núi phủ tuyết trắng xóa.

"Đoạn đường phía trước khó đi lắm, đệ phải vận linh lực xuống chân thì mới đứng vững được." Thạch Thịnh nói xong, dưới chân hiện lên luồng lục quang nhàn nhạt rồi biến mất.

Lý Văn làm theo, dẫn linh lực xuống lòng bàn chân. Một lớp kim quang bao phủ lấy đôi chân hắn. Cảm giác trơn trượt lập tức biến mất, mỗi bước đi đều vững chãi như dẫm trên đất bằng.

Chứng kiến sự thần kỳ này, tâm trạng uể oải của Lý Văn cũng vơi đi phần nào. Tư chất kém thì đã sao? Cần cù bù thông minh, chỉ cần nỗ lực thì chắc chắn sẽ có ngày thành công.

"Đệ luyện tập thêm chút nữa đi, khi nào thuần thục thì linh lực sẽ bám chặt vào lòng bàn chân, không lộ ra rõ ràng như thế đâu." Thạch Thịnh cười bảo rồi sải bước tiến lên đỉnh núi.

Trên nền tuyết trắng xóa, hai hàng dấu chân kéo dài tít tắp về phía xa.

"Sư huynh, hai ngày trước mọi người có nhắc đến Liễu Hương bí cảnh, rốt cuộc đó là nơi thế nào? Đệ thấy sư phụ và huynh đều rất coi trọng chuyện này."

Thạch Thịnh nghe Lý Văn hỏi vậy thì dừng bước, chậm rãi giải thích:

"Liễu Hương bí cảnh là một nơi vô cùng thần kỳ, bên trong chứa đựng rất nhiều thiên tài địa bảo. Có điều, nơi này cứ trăm năm mới mở ra một lần, mỗi lần chỉ kéo dài vẻn vẹn bảy ngày."

Nói đoạn, Thạch Thịnh đưa tay kéo Lý Văn một cái, giúp hắn leo lên một con dốc cao.

"Gắng thêm chút nữa, vượt qua con dốc này là đường sẽ dễ đi hơn."

"Vậy lần này chúng ta tới đó cũng là để tìm kiếm thiên tài địa bảo sao?"

Thạch Thịnh gật đầu: "Sư phụ dẫn chúng ta đi, một là để mở mang tầm mắt, hai là muốn tìm vài vị linh dược về luyện Phá Nguyên đan, giúp chúng ta thuận lợi đột phá Ngưng Thần kỳ sau này."

Nghe đến đó, tâm niệm Lý Văn khẽ động.

"Tuy nhiên, sư phụ từng dặn, mỗi khi Liễu Hương bí cảnh mở ra, bên trong thường nổ ra xung đột kịch liệt. Tu vi chúng ta còn thấp, vạn sự phải hành sự cẩn trọng."

"Sau khi vào trong, đệ nhất định phải theo sát sư phụ, có như vậy mọi người mới có thể bình an trở về."

Lý Văn gật đầu tán thành.

Vượt qua con dốc cao trước mặt, một con đường đá dài dằng dặc hiện ra trước mắt, dẫn thẳng xuống thung lũng.

"Theo thềm đá này đi tới cuối đường là đến Thanh Khưu đầm."

Lý Văn nhìn xuống những bậc đá thăm thẳm không thấy điểm dừng, lòng thầm cảm thán. Thâm sơn đại trạch ngàn năm tĩnh lặng, mây mưa sớm chiều thoắt ẩn thoắt hiện. Nghìn lại tông môn Thanh Viêm Tông vốn đã hoang phế, giờ lại nhìn con đường đá hun hút này, liên tưởng đến những gì bản thân đã trải qua, hắn không khỏi bùi ngùi.

Thạch Thịnh không dừng lại lâu, tiếp tục bước xuống thềm đá. Lý Văn cũng thu lại tâm tư, bám sát theo sau.

Thanh Khưu đầm nằm trong một thung lũng thuộc phía sau núi của Thanh Viêm Tông. Đây là một đầm nước nhỏ, nhưng nhờ công hiệu đặc biệt của làn nước mà được tông môn ưu ái đặt tên riêng. Từ sau khi Thanh Viêm Tông suy tàn, nơi này cũng dần trở nên vắng bóng người qua lại.

Nhiều năm trước, Thanh Viêm Tử dẫn theo Thạch Thịnh và Lý Văn vô tình đi ngang qua đây, phát hiện ra đầm nước bị lãng quên này. Thanh Viêm Tử nếm thử một ngụm, lập tức cảm thấy tinh thần sảng khoái, mắt sáng tâm tịnh. Ông nhận ra dùng nước Thanh Khưu đầm để ủ rượu sẽ tạo ra hương vị phi phàm. Kể từ đó, năm nào Thạch Thịnh và Lý Văn cũng tới đây thu thập nước đầm.

Cảnh sắc trên núi và dưới chân núi hoàn toàn khác biệt. Phía trên tuyết trắng bao phủ, nhưng dưới thung lũng đã mang hơi thở của mùa xuân. Vô số hoa dại đua nở dọc hai bên thềm đá, nhìn thấy cảnh này, bước chân Lý Văn cũng trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn.

Đi được một lúc, bóng dáng đầm nước thấp thoáng hiện ra giữa thung lũng.

Bên bờ đầm dựng một tấm bia đá khắc ba chữ "Thanh Khưu Đầm" rất lớn. Do lâu ngày không ai chăm sóc, bia đá đã mọc đầy rêu xanh. Thạch Thịnh thấy vậy liền đưa tay ra, một tia hỏa quang hiện lên nơi lòng bàn tay, hắn quét nhẹ qua mặt bia. Lớp rêu lập tức bị sấy khô, sau đó hắn phất tay một cái, đám rêu khô liền bị gió thổi tan sạch sẽ.

"Đây là bia đá do Thanh Viêm Tông ta lập từ xưa, vốn chẳng ai đoái hoài. Trước kia, năm nào tới đây chúng ta cũng dọn dẹp qua một chút." Thạch Thịnh giải thích khi thấy vẻ mặt hiếu kỳ của Lý Văn.